Tiết Lộ Tiếng Lòng, Cả Triều Văn Võ Đều Muốn Nghịch Thiên Cải Mệnh - Chương 476: Ai Cho Dũng Khí
Cập nhật lúc: 29/04/2026 13:10
【Đúng vậy, nhưng trang đầu không hề biết người này là thủ hạ của ai.】
【Tứ hoàng t.ử lại không giống Tam ca ca là một tên ngốc nghếch, hắn giấu giếm thân phận kín bưng!】
【Trang đầu chỉ biết hắn là kẻ thù của Cao An Thái t.ử, trong lòng đoán là một trong mấy vị hoàng t.ử Cao An, nhưng cụ thể là vị hoàng t.ử nào, hắn còn thực sự không biết...】
Tiểu chính thái nói.
【Hắn ngay cả người đứng sau rốt cuộc là ai cũng không biết, mà đã dám tin tưởng lời hứa hẹn của người ta?】
【Thảo nào có thể làm ra chuyện truy sát Cao An Thái t.ử, đầu óc là một thứ tốt, đáng tiếc hắn một chút cũng không có.】
Khương Uyển Uyển oán thán.
【Đó cũng là chuyện hết cách rồi.】
【Theo như trang đầu thấy, dù sao ngang dọc gì cũng phải c.h.ế.t...】
Tiểu chính thái nói.
Thời gian ăn dưa luôn ngắn ngủi, Vân Khách Lai rất nhanh đã đến.
Mạnh Kỷ Vân dẫn Cao An Thái t.ử mấy người vừa bước vào phòng bao, chưởng quầy của Vân Khách Lai đã đi theo vào.
"Mạnh Quốc cữu, Khương tam lang quân, Tứ trưởng lão, mấy vị quý khách khỏe."
Chưởng quầy của Vân Khách Lai ước chừng tuổi cường tráng (40 tuổi), dáng người thẳng tắp như tùng, hắn trước tiên tươi cười rạng rỡ chào hỏi mấy người Mạnh Kỷ Vân.
"Tiểu tiên nữ, Đông gia mấy ngày trước còn nhắc mãi, sao dạo này Tiểu tiên nữ không đến Vân Khách Lai dùng bữa nữa?"
Sau đó quay sang Khương Uyển Uyển, sự nhiệt tình rõ ràng tăng lên mấy độ.
"Lần nào đến các ngươi cũng không chịu nhận bạc, ta đều ngại không dám đến nữa rồi."
Khương Uyển Uyển đỏ bừng khuôn mặt nhỏ nói.
"Tiểu tiên nữ chính là quý nhân của Đông gia, Đông gia nói rồi, nếu không phải Tiểu tiên nữ không chịu nhận, Vân Khách Lai đã sớm đổi Đông gia rồi."
"Vài bữa cơm thì tính là gì, Đông gia hận không thể ngày ba bữa người đều đến Vân Khách Lai ăn ấy chứ."
Chưởng quầy Vân Khách Lai híp mắt cười nói.
"Hahaha, Tiền thúc thúc cũng không sợ ta ăn sập Vân Khách Lai sao..."
Khương Uyển Uyển che miệng cười nói.
"Tiểu tiên nữ yên tâm, mười cái Vân Khách Lai cũng không ăn sập được Đông gia đâu."
"Sau này người cứ yên tâm mạnh dạn mà đến!"
"Tiểu tiên nữ có thể đến Vân Khách Lai dùng bữa, là vinh hạnh của Vân Khách Lai."
Chưởng quầy Vân Khách Lai quả thực coi Khương Uyển Uyển như đại tỷ top 1 donate mà cung phụng, lời hay ý đẹp không tốn tiền cứ thế tuôn ra.
Đúng lúc này, dưới lầu Vân Khách Lai truyền đến một trận ồn ào.
"Mấy vị quý khách, ta đi xem thử tình hình thế nào, kẻo làm phiền tâm trạng dùng bữa của mấy vị!"
Chưởng quầy Vân Khách Lai nhíu mày, nói xong liền quay người rời khỏi phòng bao.
Tứ trưởng lão lén lút nhìn Khương Uyển Uyển một cái, chỉ có đặt sai tên, không có gọi sai biệt danh.
Danh hiệu "Vị thần cai quản ruộng dưa" của Tộc trưởng thực sự quá chuẩn xác rồi, chỉ cần là nơi Tộc trưởng xuất hiện, ắt sẽ kèm theo dưa lớn!
"Hay là? Chúng ta cũng đi xem thử?"
Mạnh Kỷ Vân nhìn ánh mắt lấp lánh vẻ hóng hớt của mọi người, đề nghị.
"Được nha."
"Ta thấy được đấy!"
Bất kể là Khương Uyển Uyển, Khương Minh Thành hay Tứ trưởng lão, đều vui vẻ gật đầu.
Thậm chí ngay cả Cao An Thái t.ử, cũng bày ra biểu cảm rất hứng thú, muốn ăn dưa.
Mạnh Kỷ Vân thầm nghĩ trong lòng, tuyệt đối không phải hắn muốn ăn dưa, hắn là tác thành cho người khác, Tiểu Tam T.ử vừa rồi tò mò đến mức trong mắt sắp xẹt ra tia lửa luôn rồi.
Khương Minh Thành bế Khương Uyển Uyển bước ra khỏi phòng bao, theo sau là Mạnh Kỷ Vân, Cao An Thái t.ử mấy người.
Mọi người đứng ở phòng bao trên lầu hai nhìn xuống, chỉ thấy một thiếu nữ mặc váy vàng, đang kéo một lang quân dáng vẻ học t.ử, không buông tha chất vấn.
Sắc mặt Mạnh Kỷ Vân lập tức có chút đen lại, nhưng mọi người giờ phút này chỉ lo xem náo nhiệt, không ai phát hiện ra điểm này.
"Vương Húc, dạo này tại sao huynh luôn trốn tránh ta?"
Trong mắt thiếu nữ váy vàng lấp lánh ánh lệ, khóe miệng hơi run rẩy, dường như đang cố nén sự ủy khuất trong lòng.
"Ninh tiểu thư, ta không trốn tránh cô, cô hiểu lầm rồi."
Vương Húc bất động thanh sắc lùi lại một bước, kéo giãn một chút khoảng cách với thiếu nữ váy vàng.
"Huynh còn nói không có? Trước đây huynh luôn gọi ta là Thiến Nhi, bây giờ lại gọi là Ninh tiểu thư?"
"Ta bây giờ ngay cả bóng dáng huynh cũng không nhìn thấy, lần nào đi tìm huynh, gã sai vặt đều nói huynh không có trong phủ."
"Nếu không phải ta nghe ngóng được huynh đến Vân Khách Lai, cố ý đến đây chặn huynh, còn không biết khi nào mới có thể gặp lại huynh nữa..."
Thiếu nữ váy vàng càng nói càng ủy khuất, nước mắt rào rạt tuôn rơi.
【Vãi chưởng! Thiếu nữ Phong Lam bây giờ đều bạo dạn thế này sao?】
Khương Uyển Uyển trợn to hai mắt nói.
"Nữ t.ử mặc váy vàng tên là Ninh Thiến Nhi, là con gái của đại cữu ta."
"Vương Húc là vị hôn phu của muội ấy!"
Mạnh Kỷ Vân nghiến răng nghiến lợi nói.
"Vị hôn phu?"
"Nếu là vị hôn phu, thái độ này cũng quá đáng quá rồi!"
Khương Uyển Uyển nhíu mày nói.
"Đích nữ Ninh phủ là đính hôn năm ngoái, vị hôn phu là đích t.ử của Tri phủ Phúc Châu."
"Không nể mặt tăng cũng phải nể mặt phật, theo lý mà nói, Ninh phủ là ngoại tổ gia của Hoàng hậu nương nương, môn thân sự này là Vương gia trèo cao rồi."
"Vương Húc không nên có thái độ như vậy a..."
Khương Minh Thành xoa xoa cằm rồi nói.
"Không hổ là Tiểu Đạo Lang Quân, kinh thành còn có tin tức gì mà ngài không biết không?"
Vương Xuyên sùng bái nhìn Khương Minh Thành, thật lòng thật dạ khen ngợi.
Khương Minh Thành nở một nụ cười lúng túng nhưng không mất đi sự lịch sự với hắn.
Vương Xuyên trong lòng kích động suýt chút nữa thì cười lớn thành tiếng, thần tượng cười với hắn rồi! Đây là nụ cười dành riêng cho một mình hắn!
Tứ trưởng lão và Mạnh Kỷ Vân ánh mắt đầy đồng tình nhìn về phía Cao An Thái t.ử, mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh, Cao An Thái t.ử gặp phải tiểu cữu t.ử như vậy, cũng thật không dễ dàng gì...
"Ở giữa chắc chắn là đã xảy ra chuyện gì? Mới dẫn đến thái độ của Vương Húc đối với Ninh Thiến Nhi thay đổi lớn như vậy?"
Khương Uyển Uyển lẩm bẩm.
【Độ Bảo, chuyện gì xảy ra vậy?】
Khương Uyển Uyển hỏi.
【Phụ thân của Vương Húc là Vương Bản Trạch là Tri phủ Phúc Châu, nhưng hắn một lòng muốn leo lên trên.】
【Trăm phương ngàn kế muốn điều về kinh thành.】
【Đúng lúc Vương Húc thi đỗ Quốc T.ử Giám, cơ duyên xảo hợp thế nào lại cứu được Ninh Thiến Nhi.】
【Ninh Thiến Nhi nhất kiến chung tình với hắn.】
【Vốn dĩ Vương Húc không để Ninh Thiến Nhi trong lòng, bởi vì hắn đã có người trong lòng, là biểu muội thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên từ nhỏ.】
【Nhưng Vương Bản Trạch vô tình biết được thân phận của Ninh Thiến Nhi, Ninh gia vậy mà lại là ngoại tổ gia của đương kim Hoàng hậu, lập tức liền động tâm tư.】
【Dưới sự oanh tạc liên tiếp của vô số bức thư, Vương Húc cuối cùng cũng thỏa hiệp, bắt đầu tiếp xúc thường xuyên với Ninh Thiến Nhi.】
【Vốn dĩ Ninh Thiến Nhi đã có hảo cảm với Vương Húc, lần này càng lún sâu hơn, không bao lâu đã hoàn toàn yêu Vương Húc.】
【Vương Bản Trạch nhắm chuẩn thời cơ, lựa chọn đến Ninh phủ cầu thân.】
【Mọi người trong Ninh phủ vẻ mặt ngơ ngác, Ninh lão gia tuy chỉ là quan viên của Hàn Lâm Viện, nhưng Ninh Thiến Nhi lại là đích nữ duy nhất của Ninh phủ thế hệ này.】
【Biểu muội của Mạnh Hoàng hậu, biểu di của Thái t.ử điện hạ, không phải loại a miêu a cẩu nào cũng có thể xứng đôi được.】
【Mọi người trong Ninh phủ đầy đầu dấu chấm hỏi, không hiểu Vương phủ rốt cuộc lấy đâu ra dũng khí, mà dám đến tận cửa cầu thân...】
Tiểu chính thái bĩu môi nói.
【Hahaha, còn có thể là ai cho dũng khí nữa, Ninh Thiến Nhi cho chứ ai.】
【Sau đó thì sao?】
Khương Uyển Uyển hai mắt lấp lánh ánh sáng hỏi.
