Tiết Lộ Tiếng Lòng, Cả Triều Văn Võ Đều Muốn Nghịch Thiên Cải Mệnh - Chương 467: Ngươi Muốn Diệt Phong Lam Sao

Cập nhật lúc: 29/04/2026 13:09

"Tư Tư biểu muội, người mẹ kế độc ác kia của muội hiện tại đang ở đâu?"

"Ta giúp muội báo thù, nhất định không thể tha cho ả."

"Còn về cha ruột của muội, muội..."

Khất Nhan Lăng mặc dù sinh ra trong hoàng thất, nhưng từ nhỏ đã có Bình Dương Vương và Tĩnh Phi che chở, nỗi khổ lớn nhất từng nếm trải chính là trong túi không móc ra được mấy lạng bạc.

Bây giờ so sánh với Trần Tư Tư, Khất Nhan Lăng cảm thấy bản thân thực sự quá hạnh phúc rồi.

Phụ hoàng tuy không có tình cảm gì với hắn, nhưng ít nhất sẽ không công khai bán hắn, huống hồ mẫu phi đối với hắn vẫn rất yêu thương, thường xuyên lén lút nhét bạc cho hắn.

Biểu muội thực sự quá t.h.ả.m rồi, sinh mẫu không còn, kế mẫu muốn bán nàng, sinh phụ còn bỏ mặc không quan tâm.

Nàng hẳn là phải khó chịu biết bao...

Giờ phút này Trần Tư Tư trong mắt Khất Nhan Lăng, sống động như một cây cải thìa nhỏ bé đáng thương.

Trần Tư Tư nhìn ánh mắt của Khất Nhan Lăng, trong đầu từ từ hiện ra một dấu chấm hỏi.

Đầu óc Khất Nhan Lăng có phải có vấn đề gì không? Tại sao lại dùng ánh mắt này nhìn nàng?

Trần Tư Tư hoàn toàn không cảm thấy bản thân đáng thương, ở biên cảnh, những trường hợp như nàng đếm không xuể, chỉ là phụ thân nhà người khác ít nhiều vẫn còn chút lương tri.

Nếu không phải kế mẫu muốn bán nàng, nàng cũng không gặp được phu nhân, càng không được phu nhân đưa về Khương phủ.

"Bọn họ với ta đã là người xa lạ rồi, ta không muốn có bất kỳ dính líu nào với bọn họ nữa."

Trần Tư Tư lạnh lùng nói.

"Ngoại tổ phụ biết rồi."

Ánh mắt Bình Dương Vương lóe lên một tia u ám, thấp giọng nói.

Nếu Tư Tư đã không tính toán, vậy thì để hai kẻ đó c.h.ế.t một cách thống khoái đi!

Trần Tư Tư nhìn Bình Dương Vương đang trầm ngâm suy nghĩ, trong lòng cạn lời đảo mắt, biết? Ngài rốt cuộc biết cái gì rồi?

"Gây ra cái c.h.ế.t của nương, là binh lính Bắc Lịch!"

Trần Tư Tư gằn từng chữ một.

Đây là mục đích nàng đồng ý gặp mặt lần này, nàng muốn xem thử, Bình Dương Vương rốt cuộc có thể nhượng bộ vì nàng đến mức nào.

Mấy người Khương Minh Phong đưa mắt nhìn nhau, ngay cả Khất Nhan Lăng cũng nghe hiểu ý tứ ẩn giấu trong lời nói của Trần Tư Tư.

Tất cả mọi người đều không ngờ, Trần Tư Tư lại cứ thế công khai thảo phạt Bắc Lịch ngay trước mặt Bình Dương Vương và Khất Nhan Lăng.

"Con muốn thế nào?"

Bình Dương Vương sắc mặt bình tĩnh hỏi, giọng điệu thản nhiên đến mức như đang nói "Hôm nay thời tiết thật đẹp" vậy.

"Ta hy vọng binh lính Bắc Lịch, ngày sau đều không quấy nhiễu biên cảnh Phong Lam nữa."

Ánh mắt Trần Tư Tư tỏa ra tia sáng kiên định, tựa như sao mai lấp lánh trong đêm tối, bất luận khi nào cũng sẽ không dễ dàng thỏa hiệp.

"Tư Tư biểu muội, muội đừng làm khó ngoại tổ phụ nữa."

"Ngoại tổ phụ tuy nắm một phần binh quyền, nhưng chuyện biên cảnh, không phải một mình ông ấy có thể quyết định được."

"Bên trong còn liên lụy đến rất nhiều người và việc..."

"Ngoại tổ phụ luôn không chủ trương chiến tranh đối ngoại, nhưng triều đường Bắc Lịch không phải là nơi một người định đoạt, chuyện này ngoại tổ phụ thực sự không làm được..."

Khất Nhan Lăng thấy Bình Dương Vương trầm mặc, sợ Trần Tư Tư hiểu lầm, vội vàng giải thích.

"Vậy còn huynh thì sao?"

Trần Tư Tư nhìn chằm chằm vào hai mắt Khất Nhan Lăng, hỏi.

"Cái gì?"

Khất Nhan Lăng vẻ mặt ngơ ngác hỏi.

"Vậy huynh có làm được không?"

"Nếu huynh trở thành Bắc Lịch Đế, huynh có thể khiến binh lính Bắc Lịch không quấy nhiễu biên cảnh Phong Lam nữa không?"

Lời của Trần Tư Tư khiến cả người Khất Nhan Lăng cứng đờ, trên mặt tràn đầy sự khiếp sợ và mờ mịt, miệng há to đến mức có thể nhét vừa một quả trứng gà.

Lần trước sau khi từ Phong Lam trở về Bắc Lịch, Khất Nhan Lăng quả thực đã nảy sinh ý định tranh đoạt ngai vàng.

Giống như Khương huynh đã nói, nếu cảm thấy bản thân không thể làm chủ, vậy thì nghĩ cách trở thành người có thể làm chủ.

Nếu không muốn giao mạng sống vào tay người khác, vậy thì làm kẻ có thể nắm giữ sinh t.ử của người khác.

Khất Nhan Lăng không muốn giao mạng sống của ngoại tổ phụ, mẫu phi và Nhạc Chiêu cho người khác, cho nên hắn muốn tranh một phen!

Nhưng Tư Tư biểu muội, đột nhiên nâng vấn đề lên tầm quốc gia rồi, mà hắn căn bản chưa từng cân nhắc đến vấn đề này a!

"Ta... Ngoại tổ phụ..."

Miệng Khất Nhan Lăng cứ há ra rồi lại ngậm vào, không biết nên nói cái gì.

Hắn hiện tại chỉ là Tứ hoàng t.ử Bắc Lịch, ngay cả Thái t.ử còn chưa làm được, đã trực tiếp bàn đến chuyện trở thành Bắc Lịch Đế rồi sao?

Tư Tư biểu muội có lòng tin với hắn đến vậy sao?

"Nhìn ta làm gì, ta không có ý kiến gì cả."

Bình Dương Vương vẻ mặt không quan tâm nói.

"Khất Nhan huynh, ta hỏi huynh vài câu, huynh suy nghĩ kỹ rồi trả lời ta."

Khương Minh Thành cảm thấy thực sự không nhìn nổi nữa, bèn đứng ra.

"Khương huynh, huynh hỏi đi!"

Khất Nhan Lăng bị tất cả mọi người có mặt nhìn chằm chằm, mồ hôi trên trán sắp tuôn ra đến nơi.

"Theo huynh thấy, là quyền lực quan trọng hơn hay bách tính quan trọng hơn."

Khương Minh Thành hỏi thẳng.

"Ngoại tổ phụ từ nhỏ đã dạy bảo ta, bách tính sinh hoạt không dễ dàng, bao năm qua, ta tận mắt nhìn thấy cuộc sống của rất nhiều bách tính tầng lớp thấp."

"Theo ta thấy, bách tính quan trọng hơn quyền lực."

"Nếu vì quyền lực mà vứt bỏ lương tri, chính ta cũng sẽ phỉ nhổ bản thân mình."

Khất Nhan Lăng nghiêm túc trả lời.

【Khất Nhan Lăng cũng tốt phết nhỉ.】

Tiểu chính thái bay tới bay lui nói.

【Làm hoàng đế có thể mềm lòng, nhưng làm hoàng đế không thể chỉ có mềm lòng, lúc cần cứng thì vẫn phải cứng nha.】

【Cảm giác lòng Khất Nhan Lăng quá mềm yếu rồi, người như vậy không thích hợp làm lãnh đạo, thích hợp nghe chỉ huy làm việc hơn.】

Khương Uyển Uyển nói.

Đám người Khương Minh Trạch thầm gật đầu, Ngoan Bảo nói quá đúng rồi.

Mặc dù Khất Nhan Lăng là Tứ hoàng t.ử Bắc Lịch, nhưng không thể phủ nhận, Khất Nhan Lăng xứng đáng nhận được sự tôn trọng của họ.

"Nếu phát động chiến tranh, tổn thất lớn nhất là ai?"

Khương Minh Thành hỏi.

"Bách tính."

Khất Nhan Lăng thở dài một hơi nói.

"Ngươi muốn diệt Phong Lam sao?"

Khương Minh Thành vừa dứt lời, hiện trường lập tức im phăng phắc.

"Ta... Ta không có suy nghĩ này."

"Thật đấy, bách tính Bắc Lịch đều nuôi không nổi rồi, ta lấy đâu ra bạc nuôi bách tính Phong Lam!"

Khất Nhan Lăng sợ mọi người hiểu lầm, liên tục xua tay giải thích.

"Cứ yên tâm, ta đương nhiên biết huynh không phải loại người có dã tâm lang sói như Khất Nhan Thái."

Khương Minh Thành vỗ vỗ vai Khất Nhan Lăng, an ủi.

"Nếu huynh không muốn thôn tính Phong Lam, vậy câu hỏi vừa rồi của Tư Tư tỷ rất khó trả lời sao?"

"Chỉ có nghỉ ngơi lấy sức, bách tính mới có thể an cư lạc nghiệp."

"Chiến tranh chỉ mang đến thương vong về người, tổn thất kinh tế, phá hoại môi trường, xã hội động loạn, tổn thương tâm lý, mất mát văn hóa, lãng phí tài nguyên, không có một chút lợi ích nào!"

Khương Uyển Uyển ánh mắt chân thành nhìn Khất Nhan Lăng nói.

"Chiến tranh có nhiều cái hại như vậy sao?"

Khất Nhan Lăng tuy không thích chiến tranh, nhưng đây là lần đầu tiên hắn biết trong đó lại có nhiều cái hại đến thế.

"Ta còn lừa huynh được chắc."

"Thương vong về người, tổn thất kinh tế hai phương diện này không cần ta nói nhiều chứ."

"Còn về phá hoại môi trường, chiến tranh đi đến đâu, chỗ nào mà chẳng bị phá hoại vô cùng nghiêm trọng."

"Bách tính vì chiến tranh, hoảng sợ bất an, xã hội không động loạn mới là lạ."

Khương Uyển Uyển bĩu môi nói.

"Nghe danh không bằng gặp mặt, Tiểu tiên nữ quả nhiên kiến thức rộng rãi."

Bình Dương Vương ngậm cười nói.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.