Tiết Lộ Tiếng Lòng, Cả Triều Văn Võ Đều Muốn Nghịch Thiên Cải Mệnh - Chương 452: Lỗ Chó Của Quốc Tử Giám
Cập nhật lúc: 29/04/2026 13:07
"Nhị ca ca, sao huynh lại gầy đi nhiều như vậy? Quốc T.ử Giám chăm sóc huynh kiểu gì vậy!"
"Lần này về để nương bồi bổ cho huynh thật tốt."
"Quá đáng ghét rồi, ngày mai muội sẽ vào hoàng cung tìm Soái đại thúc, lén lút cáo trạng Tế t.ửu Quốc T.ử Giám một phen, giúp Nhị ca ca xả giận."
Khương Uyển Uyển nhìn thấy Khương Minh Trạch gầy đi mấy vòng, đau lòng nói.
"Ha ha ha, sự quan tâm của Quai Bảo Nhị ca xin nhận, cáo trạng thì không cần đâu, tăng tiết học là do ta đồng ý."
"Có thể nhận được sự chỉ bảo tận tình của nhiều phu t.ử như vậy, Tế t.ửu cũng sẽ định kỳ giải đáp thắc mắc cho ta, đây là điều mà bao nhiêu học t.ử cầu còn không được, ta cam tâm tình nguyện."
Khương Minh Trạch cười nói, trong mắt lóe lên sự chấn động sâu sắc.
Lúc ở Quốc T.ử Giám, hắn đã nghe nói Quai Bảo có thể đối thoại lưu loát rồi, nhưng nghe nói thì nghe nói, tận mắt chứng kiến vẫn bị chấn động.
Quai Bảo quả không hổ là Tiểu tiên nữ, muội muội của Khương Minh Trạch hắn chính là bất phàm.
【Vãi chưởng, thế giới của học bá ta thật sự không hiểu nổi!】
【Theo ta thấy chuyện sống không bằng c.h.ế.t, Nhị ca ca lại vui vẻ chịu đựng?】
【Có lẽ đây chính là lý do ta không thể trở thành thiên tài đi.】
Khương Uyển Uyển tự kiểm điểm.
Mấy người Khương Minh Phong co giật khóe miệng, Quai Bảo đã là Tiểu tiên nữ rồi, còn quan tâm có phải là thiên tài hay không sao?
Chừa chút đường sống cho bọn họ đi!
"Đều đừng đứng chắn ở cửa nữa, mau ngồi xuống dùng bữa tối đi."
"Trùng Nhất, ngươi cũng ngồi xuống, chúng ta cùng ăn."
Chu thị mang theo nụ cười nhìn mấy huynh muội và Trùng Nhất, lên tiếng nói.
"Khương phu nhân, không cần đâu."
Trong lòng Trùng Nhất xẹt qua một tia ấm áp, sau đó từ chối.
"Trùng Nhất, cùng ăn đi, ngươi không phải cũng chưa ăn tối sao?"
Khương Uyển Uyển nói.
"Ngày thường cũng không thấy ngươi khách sáo như vậy nha."
Khương Minh Thành vừa trêu chọc nói, vừa ấn Trùng Nhất ngồi xuống ghế.
Trùng Nhất mím môi, đè nén cảm xúc khác thường trong lòng, cầm bát cơm trắng trên tay ăn.
"Sao chỉ ăn cơm trắng vậy? Ăn nhiều thức ăn vào."
Khương Minh Thành gắp một đũa thịt, bỏ vào trong bát của Trùng Nhất.
"Lão gia xuất thân võ tướng, trên bàn ăn của Khương phủ không có nhiều quy củ như vậy, muốn ăn gì thì tự gắp."
Chu thị nhìn thấy Trùng Nhất có chút gò bó, cố ý an ủi.
"Cảm ơn Khương phu nhân."
Trùng Nhất gật đầu thật mạnh, đũa vươn về phía các món ăn ngoài cơm trắng.
Khương Uyển Uyển nhìn thấy Trùng Nhất dần dần buông lỏng tính tình, cũng lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, sau đó thu hồi sự chú ý.
Nàng tưởng rằng động tác nhỏ của mình không ai biết, nào ngờ ngay cả Khương Minh Thành và Khương Minh Nhiễm chậm tiêu nhất cũng nhìn thấy rõ mồn một, càng đừng nói đến mấy người Trùng Nhất.
"Nhị ca ca, huynh mỗi ngày ở Quốc T.ử Giám, ngoài học tập ra thì vẫn là học tập, không thấy nhàm chán sao?"
Khương Uyển Uyển không nhịn được sự tò mò, lên tiếng hỏi.
"Không nhàm chán nha, học tập sao có thể nhàm chán được?"
Khương Minh Trạch cười trả lời.
【Ta không nên hỏi câu này, bị Nhị ca ca ra vẻ rồi!】
Khương Uyển Uyển c.ắ.n răng nói.
【Ha ha ha ha ha.】
Bên tai mọi người truyền đến tiếng cười khoa trương của tiểu chính thái.
Mấy người Khương Minh Phong cố nhịn cười, tay dưới gầm bàn suýt chút nữa véo bầm tím cả đùi, mới miễn cưỡng đè xuống khóe miệng đang nhếch lên.
"Quai Bảo, Quốc T.ử Giám không nhàm chán như muội nghĩ đâu."
"Bên trong ngoài những học t.ử đam mê học tập như Nhị ca ca ra, còn có một bộ phận là bỏ tiền chạy chọt quan hệ vào, mỗi ngày làm ra náo nhiệt cũng không ít."
Khương Minh Nhiễm giải thích.
"Náo nhiệt? Tứ ca ca, Quốc T.ử Giám đều có náo nhiệt gì vậy?"
"Sao muội chưa từng nghe nói đến nhỉ?"
Hai mắt Khương Uyển Uyển "vút" một cái liền sáng lên, vươn dài cổ cố sức đưa khuôn mặt nhỏ nhắn đến trước mắt Khương Minh Nhiễm, ý đồ để Tứ ca ca nhìn thấy ánh mắt khao khát ăn dưa của nàng.
"Quốc T.ử Giám thân là học phủ nổi tiếng nhất Phong Lam, loại dưa này chắc chắn sẽ không để phường thị biết được, nếu không thể diện của học phủ để ở đâu?"
Khương Minh Nhiễm ra vẻ ông cụ non lên tiếng nói.
"Quai Bảo, muội đừng bị lão Tứ lừa, Quốc T.ử Giám toàn là mấy cái dưa tẻ nhạt to bằng hạt vừng."
"Cái gì mà người qua đường Giáp trước mặt đồng song thì ăn uống vui chơi, thực tế nửa đêm trốn trong phòng điên cuồng học tập."
"Cái gì mà người qua đường Ất vì không muốn đội sổ kỳ thi tháng, sợ về phủ sẽ bị phụ thân treo lên đ.á.n.h, lén lút lẻn vào phòng ngủ của phu t.ử, muốn ăn trộm bài thi."
"Lại không may tìm nhầm phòng phu t.ử, đi nhầm vào phòng của võ phu t.ử dạy cưỡi ngựa b.ắ.n cung, bị bắt quả tang tại trận."
"Cái gì mà người qua đường Bính và người qua đường Đinh nửa đêm chui lỗ ch.ó muốn lén lút trốn khỏi Quốc T.ử Giám, kết quả do thể hình của người qua đường Đinh quá béo, kẹt ở lỗ ch.ó ra không được mà lùi cũng không xong."
"Cuối cùng thu hút nhân viên tuần tra, hai người bị bắt tại trận, cũng khiến học phủ phát hiện ra lối đi bí mật, ngày hôm sau Tế t.ửu liền ra lệnh lấp kín lỗ ch.ó lại, vân vân và mây mây........"
"Dưa lớn nhất gần đây của Quốc T.ử Giám, chắc là chuyện Chu Quang Tông vì ghen tị, hủy hoại bức tranh của Lý Gia Hòa, cuối cùng bị xóa tên rồi."
"Nếu Quốc T.ử Giám thật sự có nhiều dưa ngon như vậy, ta sao có thể thôi học ở đó chứ?"
Nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của Khương Uyển Uyển, Khương Minh Thành phá đám nói.
【Câu cuối cùng của Tam ca ca nói rất có lý, ta dĩ nhiên không còn lời nào để nói!】
Khương Uyển Uyển há hốc chiếc miệng nhỏ, lẩm bẩm.
【Quai Bảo, người qua đường Ất sẽ không phải là Tam ca ca chứ?】
Tiểu chính thái có chút nghi ngờ nói.
【Không thể nào, Tam ca ca mặc dù giữa chừng thôi học, nhưng thành tích lúc đó của huynh ấy ở Quốc T.ử Giám, tuy không cao, nhưng cũng không đến mức đội sổ.】
【Hơn nữa, Tam ca ca mặc dù thân thủ không bằng Đại ca ca, nhưng cũng thuộc loại không tồi, chắc không đến mức bị bắt quả tang tại trận chứ?】
【Ta tò mò nhất là, thể hình quá béo của người qua đường Đinh rốt cuộc là quá mức nào?】
【Hắn có phải nhận thức có vấn đề không? Hay là hắn có hiểu lầm gì về vóc dáng của mình?】
【Tại sao hắn lại cho rằng một cái lỗ ch.ó nhỏ xíu, có thể chứa được thể hình quá béo của hắn?】
【Một mình hắn nhận thức sai lầm thì thôi đi, tại sao người qua đường Bính đi cùng hắn cũng "mù mắt" theo?】
【Chuyện này thật sự không có ẩn tình gì sao?】
【Không đúng nha, ta nhớ Phan Thiện Vũ lúc trước sở dĩ gặp được Lý Gia Hòa, tiến tới giúp hắn vạch trần tội ác của Chu Quang Tông.】
【Chính là vì hắn nửa đêm từ lỗ ch.ó chui vào Quốc T.ử Giám hội họp bạn bè, vừa vặn bắt gặp Lý Gia Hòa đang trốn trong góc khóc........】
【Lẽ nào chuyện của người qua đường Đinh, xảy ra sau chuyện này?】
【Độ Bảo, người qua đường Bính và người qua đường Đinh thật sự không phải cố ý để học phủ phát hiện ra lỗ ch.ó sao?】
Khương Uyển Uyển càng nói càng hưng phấn, cảm thấy bên trong ắt có nội tình!
【Ha ha ha, bách tính kinh thành nói không sai, Quai Bảo không hổ là "Vị thần cai quản ruộng dưa", chuyện này quả thực có nội mạc.】
Tiểu chính thái cười hì hì nói.
【Nội mạc gì? Độ Bảo ngươi mau nói đi!】
Khương Uyển Uyển thúc giục.
【Lúc trước Chu Quang Tông bị đuổi khỏi Quốc T.ử Giám, bất luận là hắn hay là An Viễn Hầu trong lòng đều vô cùng tức giận.】
【Đặc biệt là Chu Quang Tông, hắn không hiểu Lý Gia Hòa không có thân phận bối cảnh, rốt cuộc làm sao quen biết được với đích t.ử của Phiêu Kỵ tướng quân là Phan Thiện Vũ.】
【Sau một phen điều tra, mới biết là cái lỗ ch.ó đó đã kết duyên cho hai người.】
【Chu Quang Tông không ngờ hắn lại vì một cái lỗ ch.ó, mà bị Quốc T.ử Giám xóa tên.】
