Tiết Lộ Tiếng Lòng, Cả Triều Văn Võ Đều Muốn Nghịch Thiên Cải Mệnh - Chương 416: Trời Còn Chưa Tối, Sao Đã Bắt Đầu Nằm Mơ Rồi

Cập nhật lúc: 29/04/2026 13:03

"Ta thừa nhận, ta coi thường luân thường đạo lý, nhưng bất nhân bất nghĩa, bất trung bất hiếu ta kiên quyết không nhận!"

"Cho dù ngài là tộc trưởng, cũng không thể ngậm m.á.u phun người chứ!"

Vương Trụ T.ử phun ra một ngụm m.á.u, khó nhọc bò dậy.

"Ngươi lừa gạt phu nhân gánh nồi đen thay ngươi, không màng đến cảm nhận của nàng ấy, coi là bất nhân."

"Cùng cháu gái ruột sinh ra con cái, vi phạm chuẩn mực đạo đức, coi là bất nghĩa."

"Vì tư d.ụ.c của các ngươi, làm tổn hại danh tiếng của Di Tộc, coi là bất trung."

"Còn về bất hiếu, hừ, còn cần ta giải thích sao?"

Khương Uyển Uyển mang theo vẻ trào phúng nói.

"Người đâu, lôi Vương Trụ T.ử xuống, sau khi nghĩa tuyệt thì đổ cho hắn một liều Đoạn Di, đuổi ra khỏi Di Tộc."

Tam trưởng lão vô cùng có mắt nhìn mà lên tiếng.

"Còn các ngươi......."

Khương Uyển Uyển nhìn về phía ca tẩu của Di Ngũ.

"Các ngươi tuy đáng thương, nhưng bao nhiêu năm nay, các ngươi không hề vạch trần hành vi ác độc của Di Ngũ, ngược lại còn trở thành đồng phạm của ả."

"Di Tộc không thể dung nạp các ngươi nữa rồi."

"Giống như Vương Trụ Tử, uống xong Đoạn Di, trục xuất khỏi Di Tộc."

Khương Uyển Uyển nhẫn tâm nói.

"Tộc trưởng nói đúng, chúng ta cũng là đồng phạm của Di Ngũ!"

"Chúng ta không xứng đáng ở lại Di Tộc nữa."

Đại ca của Di Ngũ cúi đầu, hổ thẹn nói.

"Tộc trưởng, ngài định xử trí Trùng Ngũ thế nào?"

Tẩu t.ử của Di Ngũ lên tiếng hỏi.

Tình cảm của nàng ta đối với Trùng Ngũ rất phức tạp, vì Trùng Ngũ, nàng ta vẫn luôn không thể có đứa con của riêng mình, theo lý mà nói, nàng ta đáng lẽ phải hận Trùng Ngũ mới đúng.

Nhưng những năm qua, lần đầu tiên Trùng Ngũ lật người, lần đầu tiên bò, lần đầu tiên biết đi, lần đầu tiên gọi nương.......

Toàn bộ đều là nàng ta bầu bạn, nếu nói nàng ta không có tình cảm với Trùng Ngũ, đó là lừa người.

Nói theo lương tâm, Trùng Ngũ là một đứa trẻ hiếu thảo, bất luận ăn được món gì ngon, đều không quên mang về cho vợ chồng bọn họ một phần.

Bọn họ có thể nhịn Di Ngũ bao nhiêu năm nay, một phần lớn nguyên nhân là vì Trùng Ngũ.

Trong lòng bọn họ hiểu rõ, trong chuyện này, người vô tội nhất chính là Trùng Ngũ.

Dù sao Trùng Ngũ cũng không có cách nào lựa chọn cha mẹ của mình........

Nhìn Trùng Ngũ thất hồn lạc phách, cúi đầu không nói không rằng, tẩu t.ử của Di Ngũ vẫn không thể nhẫn tâm được.

Sự yêu thương của nàng ta dành cho Trùng Ngũ những năm qua, không hoàn toàn là diễn kịch!

Trùng Ngũ nghe thấy câu hỏi của dưỡng mẫu, đột ngột ngẩng đầu lên, hốc mắt hắn đã sớm đong đầy nước mắt.

"Con xin lỗi, nương! Con xin lỗi!"

Trùng Ngũ gào khóc t.h.ả.m thiết.

Tẩu t.ử của Di Ngũ ôm c.h.ặ.t lấy Trùng Ngũ, giống như hồi nhỏ Trùng Ngũ bị thương về nhà, nàng ta cũng sẽ ôm c.h.ặ.t lấy Trùng Ngũ, nhẹ nhàng an ủi hắn.

Chỉ là bây giờ nàng ta không an ủi Trùng Ngũ nữa.......

Trùng Ngũ không bận tâm, trong lòng hắn, chỉ cần nương còn chịu ôm hắn, hắn đã mãn nguyện rồi!

"Tộc trưởng, ta có thể rời đi cùng cha mẹ không?"

"Ta đã lớn rồi, trước kia là cha mẹ chăm sóc ta, bây giờ đến lượt ta chăm sóc bọn họ rồi."

"Ta sẽ cùng cha mẹ uống Đoạn Di, có được không?"

Khương Uyển Uyển nhìn Trùng Ngũ đang cẩn thận từng li từng tí cầu xin nàng, bất giác nhớ đến lần đầu tiên gặp mặt, một Trùng Ngũ phô trương như vậy.

Trong lòng không biết tại sao, lại cảm thấy có chút nghẹn ngào khó tả.

"Uống Đoạn Di có khả năng sẽ biến thành kẻ ngốc, ngươi không sợ sao?"

Khương Uyển Uyển lạnh giọng hỏi.

"Ta không sợ!"

Trùng Ngũ ánh mắt kiên định nói.

"Hừ, cho dù ngươi không sợ, dưỡng phụ mẫu của ngươi cũng chưa chắc đã đồng ý rời đi cùng ngươi."

Khương Uyển Uyển nói.

"Chúng ta đồng ý!"

"Chúng ta bằng lòng!"

"Cha, nương....... hu hu hu."

Trùng Ngũ và dưỡng phụ mẫu ôm chầm lấy nhau, khóc nức nở.

"Quai Bảo, mềm lòng rồi sao?"

"Ta nghe nói, ban đầu Trùng Ngũ có ác ý rất lớn với muội, cứ thế dễ dàng tha cho hắn sao?"

Diệp Dương công chúa nhẹ giọng nói.

"Đoạn Di có tỷ lệ biến thành kẻ ngốc đấy! Hình phạt như vậy là đủ rồi!"

Khương Uyển Uyển cào cào ngón tay, cứng miệng nói.

Diệp Dương công chúa xoa xoa đỉnh đầu Khương Uyển Uyển, liếc mắt nhìn Khương Minh Thành.

Tiểu tiên nữ lương thiện như vậy, bọn họ nhất định phải bảo vệ thật tốt!

Sau khi Trùng Ngũ và ca tẩu của Di Ngũ bị đưa đi, trên quảng trường chỉ còn lại một mình Di Ngũ.

Đáy mắt Di Ngũ lóe lên một tia điên cuồng, chỉ cần có thể thoát thân, cho dù ả ta không còn thủ đoạn của Di Tộc, ả ta cũng có thể câu dẫn những nam nhân có quyền thế khác.

Ả ta nhất định sẽ báo mối nhục ngày hôm nay!

Còn cả Tôn Tiểu Mỹ và Vương Xuyên T.ử nữa, ả ta có thể giao con cho bọn họ nuôi, là vinh hạnh của bọn họ.

Nhưng bọn họ không những không biết ơn, vậy mà còn oán hận ả ta.

Còn cả Đại trưởng lão, Nhị trưởng lão mấy tên nam nhân ch.ó má này nữa........

Đợi ả ta rời khỏi Di Tộc, tìm được chỗ dựa mới, nhất định sẽ đích thân báo thù từng người một!

Khương Uyển Uyển nhìn ánh mắt lúc sáng lúc tối của Di Ngũ, cạn lời trợn trắng mắt.

"Ngươi sẽ không cho rằng, ta cũng sẽ thả ngươi đi chứ?"

"Trời còn chưa tối, sao đã bắt đầu nằm mơ rồi?"

Khương Uyển Uyển châm chọc khiêu khích.

"Ngươi........"

Đồng t.ử Di Ngũ chấn động, ả ta không hiểu nổi, Khương Uyển Uyển làm sao nhìn thấu được suy nghĩ của ả ta.

"Chậc! Loại người như ngươi, ở trong cung sống không quá một ngày."

"Ngươi nên cảm tạ Di Tộc trước kia ẩn thế không xuất hiện, nếu không với cái IQ này của ngươi, bị người ta bán còn giúp người ta đếm tiền đấy."

Khương Uyển Uyển bĩu môi nói.

Nàng còn tưởng Di Ngũ có thể trở thành bậc thầy quản lý thời gian, là lợi hại đến mức nào cơ.

Bây giờ xem ra, hoàn toàn là do người Di Tộc quá đơn thuần.......

"Đại trưởng lão, đổ cho Di Ngũ một liều Đoạn Di, sau đó tìm một chỗ trong tộc nhốt ả ta lại."

"Đừng để ả ta lén bỏ trốn."

Khương Uyển Uyển phân phó.

"Nhốt lại thì quá hời cho ả ta rồi!"

"Bắt ả ta chép tộc quy, quy định mỗi ngày chép bao nhiêu, chép không đủ số lượng hoặc chữ viết không đạt yêu cầu thì không cho ả ta ăn cơm."

"Xem ả ta có thể nhịn đói được mấy bữa!"

Diệp Dương công chúa đề nghị.

"Các ngươi...... thật độc ác!"

Di Ngũ vẻ mặt tuyệt vọng nhìn Khương Uyển Uyển và Diệp Dương công chúa.

"Thế này đã là độc ác rồi sao?"

Diệp Dương công chúa không thể tin nổi nhìn Di Ngũ.

"Áp giải đi!"

Đại trưởng lão lười nhìn bộ dạng ngu xuẩn của Di Ngũ, phẩy phẩy tay, lập tức có người tiến lên đưa Di Ngũ đi.

Di Ngũ cứng cổ còn muốn nói thêm gì đó, liền bị người áp giải nhét thẳng một miếng giẻ rách vào miệng.

Di Ngũ bị mùi của miếng giẻ rách xông lên đến mức trợn trắng mắt, sau đó trực tiếp ngất xỉu.......

"Đều giải tán đi."

Khương Uyển Uyển thấy mọi chuyện đều đã xử lý xong, liền vẫy tay với đám đông trên quảng trường.

Đám đông vây xem "rào" một cái chạy sạch sành sanh, Nhị trưởng lão cũng lật đật đuổi theo hướng Tang Diệp rời đi.

【Độ Bảo, sao bọn họ chạy nhanh thế?】

【Vội về nhà ăn cơm à?】

Khương Uyển Uyển nhìn quảng trường chỉ trong nháy mắt đã trống trơn, có chút ngớ người hỏi.

【Có khả năng nào là do bọn họ quá sợ hãi không?】

Tiểu chính thái che miệng cười nói.

【Sợ cái gì? Sợ ta sao?】

Khương Uyển Uyển không dám tin hỏi.

【Cô đâu phải không biết, Di Tộc sợ nhất chính là chép tộc quy.】

【Bắt bọn họ chép tộc quy, còn khó chịu hơn là treo bọn họ lên cây đ.á.n.h.】

【Cô tự nghĩ xem, hôm nay đã phạt bao nhiêu người chép tộc quy rồi?】

【Bọn họ có thể không sợ sao!】

Tiểu chính thái cười lăn lộn.

Khương Uyển Uyển nhe hàm răng trắng nhỏ, nàng quyết định rồi, sau này ở Di Tộc ai phạm lỗi, liền phạt chép tộc quy!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tiết Lộ Tiếng Lòng, Cả Triều Văn Võ Đều Muốn Nghịch Thiên Cải Mệnh - Chương 416: Chương 416: Trời Còn Chưa Tối, Sao Đã Bắt Đầu Nằm Mơ Rồi | MonkeyD