Tiết Lộ Tiếng Lòng, Cả Triều Văn Võ Đều Muốn Nghịch Thiên Cải Mệnh - Chương 353: Vây Xem Tại Kinh Triệu Phủ
Cập nhật lúc: 28/04/2026 20:04
【Vãi chưởng, không nhìn ra nha.】
【Không ngờ Tứ hoàng t.ử lại được Soái đại thúc chân truyền.】
【Cái năng lực luồn lách này, thật đúng là không tầm thường...】
Khương Uyển Uyển hâm mộ nhìn Tứ hoàng t.ử.
Không ngờ Tứ hoàng t.ử ngày thường trầm mặc nhất, lúc bùng nổ lên lại lợi hại như vậy.
Tam hoàng t.ử vẫn còn ở ngoài đám đông, gấp gáp nhảy dựng lên tại chỗ kìa...
Tứ hoàng t.ử đã đến được tuyến đầu ăn dưa rồi.
Cao đại nhân đi tới tiền đường, cái nhìn đầu tiên liền thấy Khương Uyển Uyển đang được Tứ hoàng t.ử ôm trong tay.
Gân xanh trên trán giật giật, Tiểu tiên nữ sao lại tới đây?
Một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng.
Phiên tòa công khai hôm nay, sẽ không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn chứ...
Tứ hoàng t.ử gật đầu ra hiệu với Cao đại nhân, ám chỉ cứ coi bọn họ như bách tính bình thường là được.
Cao đại nhân nhìn Tam hoàng t.ử vẫn đang nhảy nhót bên ngoài đám đông.
Hít sâu một hơi, quyết định giả vờ như không nhìn thấy.
Dù sao hắn thỉnh thoảng mù mắt cũng không phải một hai lần...
"Giải phạm nhân Hoa thị lên!"
Hoa thị, cũng chính là Hà Hoa nương, bị quan sai áp giải bước vào công đường.
"Nương! Nương..."
Hà Hoa vừa nhìn thấy nương, khóc lóc định xông lên, liền bị mấy vị đại nương bên cạnh giữ c.h.ặ.t lại.
Nơi này chính là công đường, nếu Hà Hoa chạy lên đó, nhẹ nhất cũng là tội coi thường công đường, sẽ bị đ.á.n.h gậy.
Bọn họ đều là hàng xóm của Hà Hoa nương, nhìn Hà Hoa lớn lên từ nhỏ.
Đương nhiên sẽ không để nàng vì nhất thời kích động mà bị đ.á.n.h gậy.
Hoa thị lộ vẻ mặt cảm kích nhìn mấy vị đại nương, sau đó nước mắt lưng tròng nhìn Hà Hoa.
Bà biết g.i.ế.c c.h.ế.t Phùng Lão Tứ, theo luật pháp bà cũng không sống nổi nữa.
Nhưng bà không hối hận!
Không sai, bà là cố ý c.h.é.m c.h.ế.t Phùng Lão Tứ.
Mấy nhát d.a.o đầu tiên Phùng Lão Tứ chưa c.h.ế.t, mà ngã xuống đất gào thét như heo bị chọc tiết.
Bà nén nỗi sợ hãi trong lòng, bồi thêm mấy nhát nữa, cho đến khi Phùng Lão Tứ không còn động tĩnh gì.
Phùng Lão Tứ đã nảy sinh ý đồ bỉ ổi với Hà Hoa, nếu không g.i.ế.c hắn, Hà Hoa sớm muộn gì cũng sẽ bị hủy hoại trong tay hắn.
Dùng một mạng của bà để đổi lấy sự an toàn sau này cho con gái, Hoa thị cảm thấy đáng giá!
"Túc tĩnh!"
Cao đại nhân gõ mạnh kinh đường mộc, nghiêm giọng nói.
Bách tính vây xem lập tức im bặt.
"Hoa thị, bản quan hỏi ngươi."
"Phùng Lão Tứ có phải do ngươi sát hại không?"
Cao đại nhân vẻ mặt nghiêm túc hỏi.
"Phải."
Hoa thị trả lời.
"Vì sao ngươi lại g.i.ế.c c.h.ế.t Phùng Lão Tứ?"
Cao đại nhân tiếp tục hỏi.
"Phùng Lão Tứ nửa đêm mò vào phòng dân phụ, muốn cưỡng bức dân phụ."
"Dân phụ không chịu, liền g.i.ế.c hắn."
Hoa thị mặt không cảm xúc nói.
"Nương..."
"Ưm... Ưm!"
Hà Hoa nghe đến đây, lại một lần nữa muốn xông lên.
Bị đại nương hàng xóm bên cạnh bịt miệng, giữ c.h.ặ.t không thể động đậy.
"Hung khí là gì?"
Cao đại nhân không để ý đến Hà Hoa, tiếp tục hỏi.
"Dao phay."
Hoa thị nói.
"Ngươi lấy d.a.o phay từ đâu?"
Cao đại nhân hỏi.
"Dao phay lấy trong bếp."
Hoa thị đáp.
"Nói dối!"
Cao đại nhân đập mạnh kinh đường mộc, lớn tiếng quát.
"Đại nhân, dân phụ không... nói dối."
Hoa thị bị dọa sợ run rẩy cả người, lắp bắp nói.
"Phùng Lão Tứ đã muốn cưỡng bức ngươi, ngươi làm sao vùng thoát được hắn chạy vào bếp lấy d.a.o phay?"
"Cho dù ngươi may mắn vùng thoát được, Phùng Lão Tứ cũng nhất định sẽ đuổi theo ngươi vào bếp."
"Vậy vị trí hắn ngã xuống cũng nên ở trong bếp."
Cao đại nhân chằm chằm nhìn Hoa thị không chớp mắt, giọng trầm thấp chỉ ra lỗ hổng trong lời nói của bà.
"Dân phụ... Hắn..."
"Hắn có đuổi theo dân phụ vào bếp, dân phụ c.h.é.m hắn một nhát, hắn lại chạy về phòng của dân phụ."
"Dân phụ đuổi theo vào, lại c.h.é.m hắn mấy nhát..."
"Hắn liền ngã gục không dậy nổi nữa."
Hoa thị sắc mặt trắng bệch nói.
Ánh mắt của Cao đại nhân dường như có thể nhìn thấu bà, khiến bà không có chỗ nào che giấu.
"Ngươi đang nói dối!"
"Nếu ngươi c.h.é.m Phùng Lão Tứ bị thương ở trong bếp, tại sao chỉ có trong phòng ngươi mới có vết m.á.u?"
"Bên ngoài không có lấy một giọt m.á.u?"
Cao đại nhân nhạt giọng nói.
"Dân phụ... Dân phụ nhớ nhầm rồi."
"Lúc đó dân phụ chỉ vung d.a.o một cái, có thể... có thể không c.h.é.m trúng hắn..."
Hoa thị đổ mồ hôi lạnh ròng ròng, bà không ngờ đã chủ động đầu thú rồi, Cao đại nhân vẫn hỏi cặn kẽ như vậy.
"Hoa thị, ngươi vẫn đang nói dối!"
Cao đại nhân hận không thể cạy đầu Hoa thị ra, xem trong đầu bà rốt cuộc chứa cái gì.
Đây chính là tội g.i.ế.c người, bà không thành thật khai báo, tranh thủ xử lý khoan hồng.
Còn ấp a ấp úng không chịu nói thật.
"Đại nhân, người... người là do dân nữ g.i.ế.c."
"Không liên quan đến nương."
"Phùng Lão Tứ cái đồ súc sinh này là do dân nữ g.i.ế.c."
"Là dân nữ g.i.ế.c, không liên quan đến nương!"
Hà Hoa nhân lúc đại nương hàng xóm không chú ý, thoát khỏi sự kìm kẹp, lớn tiếng hô to bên ngoài công đường.
"Không, không phải đâu đại nhân."
"Hà Hoa vẫn còn là một đứa trẻ, làm sao có thể g.i.ế.c được Phùng Lão Tứ?"
"Người chính là do dân phụ g.i.ế.c."
"Hà Hoa là muốn nhận tội thay dân phụ, người thật sự là do dân phụ g.i.ế.c, đại nhân."
Hoa thị không ngừng dập đầu với Cao đại nhân, vừa dập đầu vừa khóc lóc nói.
"Đại nhân, là dân nữ..."
"Không, đại nhân là dân phụ!"
Hoa thị và Hà Hoa, thi nhau tranh làm hung thủ g.i.ế.c người.
"Chà! Vụ án này còn có cú lật ngược?"
"Không thể nào, Hà Hoa gầy gò nhỏ bé như vậy, có thể g.i.ế.c được Phùng Lão Tứ sao?"
"Ta cũng cảm thấy, Hà Hoa chắc là muốn nhận tội thay nương nàng thôi."
"Nói không chừng người thật sự là do Hà Hoa g.i.ế.c thì sao?"
"Sao có thể, cái thân hình nhỏ bé của Hà Hoa..."
"Thân hình của Hà Hoa nương so với Hà Hoa cũng chẳng khỏe hơn là bao. Đàn ông lúc làm chuyện đó, không có phòng bị, cho dù là Hà Hoa, cũng có cơ hội..."
"Suỵt, nói như vậy, Hà Hoa thật sự có khả năng là hung thủ sát hại Phùng Lão Tứ?"
"Chẳng lẽ Hà Hoa nương là vì muốn nhận tội thay Hà Hoa?"
"Ta cũng cảm thấy Hà Hoa là hung thủ."
"Mọi người nghĩ xem, Phùng Lão Tứ nói thế nào cũng là một người đàn ông, trong tình huống bình thường, bất luận là Hà Hoa nương hay Hà Hoa, lúc hắn có phòng bị, đều không thể g.i.ế.c được hắn."
"Ngươi nói có lý! Phùng Lão Tứ chắc chắn là bị g.i.ế.c lúc tinh trùng lên não."
"Thảo nào ta cứ thấy có chỗ nào không đúng, thì ra là vậy..."
Bách tính vây xem lập tức nổ tung.
"Tinh trùng lên não? Vậy hung thủ chỉ có thể là Hà Hoa rồi. He he he, dù sao lúc đó Hà Hoa nương... còn đang bị đè mà!"
Một tên lưu manh tai dơi mặt chuột cười nói.
"Cười, cười cái mả mẹ mày à! Có gì đáng cười?"
"Đè cái gì mà đè? Đè mẹ mày à?"
Mấy gã hán t.ử có tinh thần trượng nghĩa tát một cái bốp vào đầu tên lưu manh.
Tên lưu manh quay đầu nhìn mấy gã hán t.ử cơ bắp cuồn cuộn, bĩu môi, không dám nói thêm gì nữa.
Cao đại nhân nghe bách tính bàn tán, nhíu nhíu mày, lên tiếng nói.
"Đưa Hà Hoa lên công đường."
