Tiết Lộ Tiếng Lòng, Cả Triều Văn Võ Đều Muốn Nghịch Thiên Cải Mệnh - Chương 33: Đứa Trẻ Rốt Cuộc Là Của Ai
Cập nhật lúc: 24/04/2026 19:15
Ánh mắt Tống Lãnh Âm lóe lên, thân thể ngay sau đó mềm nhũn ngã xuống.
"Âm Âm..."
"Âm Âm..."
Bốn nam nhân đồng thời lao về phía Tống Lãnh Âm, rồi lại đồng thời dừng bước, đ.á.n.h giá lẫn nhau.
【Lật xe rồi, lật xe rồi!】
【Đánh nhau đi, mau, đ.á.n.h nhau đi!】
Khương Minh Thành nghe dáng vẻ xem náo nhiệt không chê chuyện lớn của Quai Bảo, bất đắc dĩ xoa xoa trán.
"Các ngươi rốt cuộc có quan hệ gì với Âm Âm?" Tô Từ giọng điệu không thiện cảm hỏi.
"Ta là... người ái mộ Âm Âm." Học t.ử dáng người cao hơn ấp úng nói.
"Người ái mộ? Ngươi dựa vào cái gì mà ái mộ Âm Âm! Chỉ dựa vào cái thân hình gầy như cây sào không có lấy hai lạng thịt này của ngươi mà xứng sao!"
Khóe mắt Tống Lãnh Âm đang nằm trên mặt đất giật giật.
Trong lòng cuồng nộ, ta vẫn còn đang nằm trên mặt đất đây này!! Mấy người các ngươi lại đứng buôn chuyện với nhau?
【Đỉnh của ch.óp! Đây quả thực là thẳng nam kết hợp mỏ hỗn! Cấu hình cao nhất để chọc tức người ta đến c.h.ế.t mà không đền mạng.】
【Không biết sau này lúc ta gặp trà xanh, có thể thuê hắn tới giúp ta c.h.ử.i người không nhỉ.】
【Thèm có cái mỏ hỗn như vậy quá đi...】
Đầu Khương Minh Thành sắp phình to rồi, Quai Bảo ra ngoài một chuyến học thói xấu thì phải làm sao, về nhà có bị phụ thân đ.á.n.h c.h.ế.t không?
Cây sào gầy tức giận rồi, trong cơn tức giận liền... tức giận một chút!
"Thô bỉ! Hừ!"
"Đúng, đúng, ngươi không thô bỉ, ngươi thanh cao nhất, thanh cao như ngươi mà còn ái mộ Âm Âm sao? Chẳng lẽ là giả thanh cao à."
Bách tính xung quanh vì câu nói của Tô Từ mà bùng nổ những tràng cười vang.
Cây sào gầy tức đến mức mặt đỏ bừng, muốn xông lên lý luận t.ử tế với Tô Từ.
Học t.ử dáng người thấp hơn khuyên bên trái, khuyên bên phải, bận rộn đến mức muốn bay lên.
Nam nhân có tiền thì lạnh lùng đứng nhìn.
"Mặt rỗ, ngươi với cây sào gầy có phải là một giuộc không?"
"Ngươi cứ kéo ta làm gì! Buông ta ra, xem ta có đ.á.n.h hắn nở hoa khắp mặt không."
Tô Từ né trái tránh phải, miệng vẫn lải nhải không ngừng.
Học t.ử dáng người thấp tỏ vẻ khó hiểu, chỉ vào mình hỏi:"Ai là mặt rỗ? Ta sao?"
Tô Từ lý lẽ hùng hồn nói:"Đương nhiên là ngươi rồi! Dù sao ta cũng anh tuấn tiêu sái thế này cơ mà."
Học t.ử mặt rỗ chấn động, tức giận rồi!
"Ngươi mới là mặt rỗ! Cả nhà ngươi đều là mặt rỗ! A a a... Ta phải g.i.ế.c ngươi!"
Vượt qua học t.ử cây sào gầy đuổi theo Tô Từ.
Học t.ử cây sào gầy lúc này trong lòng lại có chút cảm giác an ủi kỳ dị, thì ra cái miệng của hắn đối với mình vẫn chưa phải là ác độc nhất.
"Ngươi c.h.ế.t tâm đi! Bây giờ ta có thể nói cho ngươi biết, nhà chúng ta không có ai mặt rỗ cả!"
【Hahahahaha. Tại sao hắn có thể sống đến tận bây giờ mà chưa bị ai đ.á.n.h c.h.ế.t vậy?】
【Hahahahaha.】
Khương Uyển Uyển bị chọc cho cười khanh khách thành tiếng.
Bách tính xung quanh cũng là lần đầu tiên nhìn thấy người có cái miệng độc địa như vậy, đúng là mở mang kiến thức.
"Đủ rồi!" Tống Lãnh Âm thật sự không thể nằm tiếp được nữa, tự mình bò dậy rống giận.
"Âm Âm, nàng tỉnh rồi." Tô Từ một bước trượt đến bên cạnh ả.
"Đã sớm nói với nàng là phải rèn luyện thân thể nhiều hơn, nàng xem bây giờ nàng yếu ớt thế này, gió thổi một cái là ngất xỉu."
"Đúng rồi, ta đã biết cây sào gầy là người ái mộ nàng rồi, vậy còn mặt rỗ và cái tên luôn đứng xem náo nhiệt kia thì sao?"
【Lại phát hiện thêm một ưu điểm, cố chấp! Hahahahaha.】
【Phỏng chừng lúc này Tống Lãnh Âm có tâm tư muốn g.i.ế.c hắn luôn rồi đó!】
Tống Lãnh Âm quả thực tức giận đến mức muốn g.i.ế.c người, trong lòng không ngừng lẩm nhẩm, đây là kẻ đổ vỏ mà ả tìm, không thể so đo, không được so đo.
Mặt rỗ không chịu nổi sự sỉ nhục hết lần này đến lần khác, rống giận:"Tên rùa rụt cổ đội nón xanh nhà ngươi! Ta là người yêu dấu của Âm Âm, ngươi chỉ là người cha hờ mà chúng ta tìm cho đứa bé thôi!"
Trước cửa Tống phủ đang ồn ào nhốn nháo nháy mắt yên tĩnh lại, bách tính vây xem đều vểnh tai lên, sợ nghe sót một chữ.
Trong lòng Tống đại nhân và Tống Lãnh Âm đồng thời vang lên hai chữ,"Toang rồi!"
Tô Từ trong mắt tràn đầy sự ngỡ ngàng nhìn về phía Tống Lãnh Âm, còn chưa kịp chất vấn gì, bên cạnh đã truyền đến một giọng nói sụp đổ.
"Đứa bé này là của ngươi? Không thể nào! Đứa bé này rõ ràng là kết tinh tình yêu của ta và Âm Âm."
"Tống Lãnh Âm, đứa bé này không phải nàng nói với ta là của ta sao? Vì đứa bé này, ta còn đưa cho nàng một vạn lượng bạc."
Nam nhân có tiền từ đầu đến cuối không nói một lời nào đã mở miệng nói câu đầu tiên, vừa mở miệng đã là vương tạc!
【Một vạn lượng...! A a a a a. Ta cũng muốn có quá đi!】
Khương Minh Thành ghi nhớ tâm nguyện nhỏ bé của Quai Bảo, trong lòng thầm cổ vũ bản thân:"Yên tâm, Tam ca ca sẽ nhanh ch.óng giúp muội thực hiện."
Trong đám đông "Oanh" một tiếng nổ tung.
"Một vạn lượng..."
Tô Từ ngậm lại cái miệng đang há hốc vì kinh ngạc,"Cho nên, đứa bé này rốt cuộc là của ai?"
"Là của ta!"
"Rõ ràng là của ta mới đúng!"
Hai học t.ử vẫn còn đang tranh giành danh hiệu cha của đứa bé, nam nhân có tiền và Tô Từ đã hừ lạnh nhìn về phía Tống Lãnh Âm.
Bọn họ dường như đều bị ả đùa giỡn rồi!
Tống Lãnh Âm đổ mồ hôi lạnh ròng ròng, nhưng không nghĩ ra được một chút biện pháp giải quyết nào.
Rõ ràng vẫn luôn giấu giếm rất tốt, tại sao bốn người bọn họ lại đồng thời chạm mặt trước cửa Tống phủ!
Có người muốn hại ả!
Tống Lãnh Âm nghiến răng nghiến lợi nghĩ, đừng để ả biết được là ai!
"Cho nàng một cơ hội, nói đi! Đứa bé rốt cuộc là của ai!"
"Đừng hòng nói dối, năm người chúng ta bây giờ đang đối mặt với nhau đấy."
Cây sào gầy và mặt rỗ không biết từ lúc nào cũng đã ngừng cãi vã, đều ôm đầy hy vọng nhìn nữ thần trong lòng.
【Còn có thể là của ai nữa! Của Thái t.ử Bắc Lịch chứ ai!】
【Tam ca ca thật sự là quá t.h.ả.m... vì cứu tiểu mập mạp không có quan hệ huyết thống mà chảy hết m.á.u đến c.h.ế.t, huynh ấy đâu biết lúc đó tiểu mập mạp đã sớm nhận lại cha ruột, sống những ngày tháng sung sướng rồi.】
【Tống Lãnh Âm cũng thay tên đổi họ gia nhập đoàn hậu cung của Thái t.ử Bắc Lịch, haiz, Tam ca ca thật sự là quá t.h.ả.m!】
Mặt Khương Minh Thành xanh lè, mỗi lần nghe đều bị chính mình trong nguyên tác làm cho ngu ngốc đến phát khóc!
"Tại sao không trả lời? Là không biết trả lời sao?" Nam nhân có tiền lại một lần nữa phát lực.
"Ta rất tò mò, nàng quyến rũ ta là vì bạc, quyến rũ Tô công t.ử là vì muốn cho đứa bé trong bụng một xuất thân ưu tú."
"Vậy thì, nàng quyến rũ hai vị học t.ử này là vì cái gì?" Nam nhân có tiền chỉ về phía hai học t.ử đang chịu bạo kích ở bên cạnh hỏi.
"Mặc dù học t.ử của Thanh Sơn thư viện quả thực lợi hại, nhưng với ánh mắt của Tống Lãnh Âm nàng thì đáng lẽ không lọt mắt hai vị này mới phải."
"Cho nên, trên người bọn họ có cái gì để nàng mưu đồ? Có thể nói nghe thử không, ta thật sự quá tò mò rồi!"
Nam nhân có tiền vừa dứt lời, bách tính liền nổ tung, hôm nay quả dưa này ăn thật sự quá no rồi!
Toang rồi! Hình tượng ta khổ tâm kinh doanh bấy lâu nay hủy hoại toàn bộ rồi!
Tống Lãnh Âm căn bản không nghe thấy lời chất vấn của nam nhân có tiền, trong đầu toàn là sau này mình phải làm sao, đứa bé phải làm sao!
Thấy Tống Lãnh Âm hai mắt vô hồn nhìn về phía trước, nam nhân có tiền không tiếp tục truy vấn nữa, mà chuyển hướng sang hai học t.ử.
"Bây giờ các ngươi cũng biết ả chỉ lợi dụng các ngươi, vậy ả rốt cuộc mưu đồ gì ở các ngươi? Có thể nói nghe thử không, ta thật sự quá tò mò rồi!"
【Mau nói đi! Trong nguyên tác không có màn đối chất này.】
【Chỉ biết ả cắm cho Tam ca ca nguyên một thảo nguyên xanh, còn thật sự không biết cụ thể là vì mưu đồ gì.】
【Mau nói đi, ta cũng tò mò lắm nha!】
