Tiết Lộ Tiếng Lòng, Cả Triều Văn Võ Đều Muốn Nghịch Thiên Cải Mệnh - Chương 319: Mễ Hoài Bình Không Hề Vô Tội
Cập nhật lúc: 28/04/2026 07:20
【Ta vẫn luôn tưởng Quân Mạc lợi hại thế nào!】
【Kết quả, chỉ có vậy?】
【Thế này đã chịu không nổi sụp đổ rồi sao?】
Khương Uyển Uyển không thể tin được nói.
【Thái t.ử câu nào câu nấy đều là đang công tâm!】
【Nếu Mễ Hoài Bình không c.h.ế.t, Mễ Tài nhân tuyệt đối sẽ không lưu lạc đến bước đường này!】
【Mà kẻ đầu sỏ của tất cả những chuyện này, bây giờ lại còn đang ở Bắc Lịch trải qua những ngày tháng vui vẻ con cái đủ cả.】
【Đổi lại là ai, cũng sẽ sụp đổ!】
Tiểu chính thái thổn thức nói.
Thái t.ử và Lăng Uyên không mở miệng nói chuyện, lẳng lặng nhìn Mễ Tài nhân phát tiết cảm xúc trong lòng.
"Ta sẽ đem tất cả những gì ta biết nói cho các ngươi!"
"Thái t.ử điện hạ, ta biết bản thân tội đáng muôn c.h.ế.t!"
"Nhưng phụ thân ta là vô tội, Thái t.ử điện hạ có thể giúp phụ thân đòi lại một công đạo không?"
Nửa nén nhang sau, Mễ Tài nhân giọng khàn khàn lên tiếng nói.
【Ờm... Mễ Hoài Bình cũng không vô tội đến thế đâu!】
【Nếu như ngay từ khoảnh khắc đầu tiên nảy sinh nghi ngờ với Tề thị, ông ta liền bẩm báo chuyện này lên trên.】
【Tề thị đã sớm bị bắt lại, ngỏm củ tỏi rồi!】
【Làm gì còn có mấy cái chuyện rách nát phía sau này nữa!】
【Quân Mạc cũng sẽ không xuất hiện, hại nhiều người như vậy...】
Khương Uyển Uyển bĩu môi nói.
【Có lẽ ông ta sợ Tiên hoàng biết được, sẽ bất lợi cho Mễ Tài nhân?】
Tiểu chính thái suy đoán.
【Rất có khả năng!】
【Lúc đó Mễ Tài nhân vừa vì chuyện tàn hại dòng dõi Tiên hoàng, bị đày vào lãnh cung!】
【Nếu Tiên hoàng biết mẹ của Mễ Tài nhân là người Bắc Lịch, còn là dì ruột của Bắc Lịch Thái t.ử.】
【Nói không chừng cái mạng nhỏ của Mễ Tài nhân sẽ không giữ được!】
【Haiz, tình cha như núi!】
【Nhưng vì sự ích kỷ của Mễ Hoài Bình, đã gián tiếp hại rất nhiều người...】
Khương Uyển Uyển thở dài nói.
"Yên tâm! Chỉ cần ngươi đem những gì biết được đều nói ra."
"Ta đảm bảo, Tề thị sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu!"
Thái t.ử nhíu c.h.ặ.t mày, mím môi rồi nói.
Thái t.ử không nhắc đến việc giúp Mễ Hoài Bình đòi lại công đạo, lời của Quai Bảo hắn cũng vô cùng tán đồng.
Mễ Hoài Bình không hề vô tội!
Ông ta thân là võ tướng, vậy mà lại trúng mỹ nhân kế của địch quốc.
Thậm chí sợ ảnh hưởng đến Mễ Tài nhân, rõ ràng đã nảy sinh nghi ngờ với Tề thị, nhưng ngay từ đầu lại không chọn cách bẩm báo Tiên hoàng.
Bởi vì sự ích kỷ của ông ta, mới sinh ra "Quân Mạc"!
Tề thị là nhất định phải diệt, nhưng không phải vì Mễ Hoài Bình, mà là vì sự an ổn của Phong Lam!
Lăng Uyên ánh mắt lóe lên, nhưng một câu cũng không nói.
【Thái t.ử ca ca có phải cũng cảm thấy Mễ Hoài Bình làm không đúng!】
【Hắn chỉ nói Tề thị sẽ không có kết cục tốt đẹp, nhưng không nói là vì Mễ Hoài Bình.】
Khương Uyển Uyển cái đầu nhỏ lóe lên tia sáng, hoàn toàn get được ý của Thái t.ử.
Lăng Uyên và Khương Uyển Uyển đều nghe ra ý thực sự của Thái t.ử, nhưng Mễ Tài nhân rõ ràng không nghe hiểu.
Có lẽ nàng ta nghe hiểu rồi, nhưng nàng ta giả vờ như không hiểu, chỉ cần có thể diệt được Tề thị là tốt rồi!
Mễ Tài nhân nhìn sâu Thái t.ử một cái, sau đó bị người của Cấm vệ quân áp giải xuống.
Trong đại điện chớp mắt chỉ còn lại một mình Lam Mỹ nhân.
Lam Mỹ nhân đều sợ đến ngây người rồi, nàng ta vừa rồi đều nghe thấy những gì vậy?
Những chuyện này là nàng ta có thể nghe được sao?
Nàng ta có bị diệt khẩu không?
"Thái t.ử điện hạ, ta... ta biết là ai g.i.ế.c c.h.ế.t Kỳ Bảo lâm!"
"Là... là Mễ Tài nhân!"
"Nửa đêm hôm qua, ta nghe thấy Mễ Tài nhân và Kỳ Bảo lâm đang cãi nhau!"
"Kỳ Bảo lâm nói cái gì mà... đã lâu không gặp Minh thúc rồi!"
"Nhất định phải xuất cung gặp Minh thúc một lần, Mễ Tài nhân không đồng ý, hai người liền luôn cãi nhau!"
"Sau đó Kỳ Bảo lâm nói, nếu không cho nàng ta xuất cung, nàng ta sẽ đem chuyện của bọn họ đều phanh phui ra!"
"Sau đó... sau đó ta liền nhìn thấy Mễ Tài nhân... lấy dây thừng siết cổ Kỳ Bảo lâm c.h.ế.t."
"Phía sau lại ngụy tạo thành bộ dạng thắt cổ tự sát, ta... ta thật sự là quá sợ hãi rồi!"
"Cho nên... cho nên ngay từ đầu không có nói!"
Lam Mỹ nhân run rẩy nói với Thái t.ử.
【Vãi chưởng!】
【Minh thúc? Tần Chí Minh?】
【Hóa ra bọn họ lén lút xưng hô như vậy sao?】
【Lẽ nào xưng hô thế này thì có tình thú hơn?】
Khương Uyển Uyển xoa cằm nói.
【Dù sao thì tuổi tác của bọn họ chênh lệch, gọi thúc cũng là bình thường!】
【Kỳ Bảo lâm còn nhỏ hơn con gái của Tần Chí Minh hai tuổi cơ mà!】
【Đây có phải chính là tình yêu chú cháu trong tiểu thuyết không?】
Tiểu chính thái hỏi.
【Độ Bảo, đừng có sỉ nhục tình yêu chú cháu...】
Khương Uyển Uyển khinh thường nói.
"Kẻ điên nói chuyện còn có logic như vậy sao?"
"Xem ra ngươi cũng là giả điên!"
"Ha! Lãnh cung tổng cộng có ba phi tần điên khùng, vậy mà tất cả đều là giả!"
"Nói đi, tại sao ngươi lại giả điên?"
Thái t.ử trong mắt lóe lên một tia sáng nhạt, lên tiếng nói.
"Thái t.ử điện hạ, ta... ta không phải cố ý giả điên đâu!"
"Ta và bọn họ không phải cùng một giuộc..."
Lam Mỹ nhân lấy hết can đảm, nói với Thái t.ử.
"Ta... ta phát hiện ra bí mật của Khánh Vương, ta quá sợ hãi..."
"Cho nên ta mới luôn giả điên..."
Lam Mỹ nhân run rẩy nói.
"Bí mật gì?"
Thái t.ử hỏi.
"Có... có hai Khánh Vương!"
Lam Mỹ nhân nhìn Thái t.ử một cái rồi nói.
"Ồ? Hai Khánh Vương?"
"Ngươi làm sao mà biết được?"
Thái t.ử mặt không đổi sắc hỏi.
Thái t.ử vừa nói ra lời này, Lam Mỹ nhân liền biết Hoàng thượng và Thái t.ử chắc chắn đã biết chuyện này rồi.
Nàng ta không úp mở nữa, trực tiếp nói.
"Khánh Vương ngược sát chú ch.ó nhỏ của ta, ta luôn muốn báo thù cho nó!"
"Thế là mua chuộc một cung nữ hầu hạ Khánh Vương, từ miệng nàng ta nghe ngóng được rất nhiều chuyện của Khánh Vương."
"Cung nữ nói, Khánh Vương dường như rất ghét táo đỏ!"
"Mỗi lần trong bánh ngọt nếu có táo đỏ, bị Khánh Vương ăn ra sẽ vô cùng tức giận!"
"Nhưng hắn lại không bao giờ nói rõ chuyện này với người của Ngự Thiện Phòng!"
"Cung nữ cảm thấy, Khánh Vương chính là mượn cớ chuyện này, muốn hành hạ bọn họ mà thôi!"
"Nhưng ta lại cảm thấy trong đó chắc chắn có điều mờ ám!"
"Khánh Vương chính là hoàng t.ử được Tiên hoàng yêu thương nhất, mẫu phi lại là sủng phi!"
"Nếu thật sự muốn hành hạ những tiểu cung nữ này, căn bản không cần tìm lý do!"
"Ta phân tích, giữa Khánh Vương và táo đỏ chắc chắn có bí mật gì đó!"
"Thế là ta lén lút mua chuộc một tiểu thái giám của Ngự Thiện Phòng, hạ một chút bột táo đỏ vào trong thức ăn của Khánh Vương."
"Kết quả sau đó tiểu cung nữ lén lút nói với ta, Khánh Vương ăn xong, vậy mà toàn thân đều nổi những mảng mẩn đỏ lớn!"
"Ta biết đây là triệu chứng của dị ứng, bởi vì muội muội ta từ nhỏ đã dị ứng với phấn hoa!"
"Vì vậy ta biết khá nhiều về triệu chứng dị ứng!"
"Nhưng ngày hôm sau khi Khánh Vương xuất hiện, mẩn đỏ vậy mà lại lặn hết rồi!"
"Nhưng đây là chuyện không thể nào!"
"Mẩn đỏ dị ứng không qua vài ngày là sẽ không lặn xuống được!"
"Hơn nữa tiểu cung nữ rõ ràng từng nói, trước kia Khánh Vương từng ăn bánh ngọt có táo đỏ!"
"Trừ phi là có hai Khánh Vương!"
"Một Khánh Vương trong đó dị ứng với táo đỏ, một người khác cũng biết chuyện này."
"Cho nên mỗi lần nếm thử bánh ngọt có táo đỏ mới nổi giận! Là sợ Khánh Vương bị dị ứng kia không cẩn thận ăn phải!"
Lam Mỹ nhân lén lút liếc nhìn Thái t.ử một cái, tiếp tục nói.
