Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc - Chương 233
Cập nhật lúc: 12/04/2026 17:04
Sau khi ngồi xuống, Triệu Hữu Vi giới thiệu một câu, mọi người biết được cháu trai ông chính là Tư Cảnh Lâm sau, thái độ tự nhiên càng nhiệt tình thêm hai phần.
Nguyễn Miên Man cầm một bộ chén đũa mới cho ông Ngô, nghe ông đã cùng mấy ông lão khác nói chuyện buổi chiều câu cá, yên tâm mà đi trong phòng bếp làm cá.
Món cá, bên ngoài đã có một món chiên rán - Nhị Long Diễn Châu; canh đã có canh nấm Long Tĩnh cùng bách điểu triều phượng hai món.Cô dứt khoát trước bằm thịt cá làm một bát canh cá dung, sau đó lại cắt một ít thịt cá kho tàu, cuối cùng thấy đầu cá rất lớn, lại làm món cá đầu băm ớt.
Chờ cô bưng đồ ăn ra tới, bên ngoài ông Triệu đã đem bình rượu hoa đào từ trong nhà lấy lại đây.Một bàn người một bên uống một bên dùng bữa, thường thường lại nói chuyện hai câu, không khí thập phần hòa hợp.
"Ông Ngô, ông uống ít một chút." Nguyễn Miên Man đem đồ ăn đặt lên bàn, một lần nữa ngồi xuống, nhắc nhở nói.
"Vẫn là cháu gái tri kỷ, ông xem mấy tên nhóc thối này, một đám so với chúng ta uống còn vui vẻ hơn, nào còn nhớ rõ quan tâm sức khỏe chúng ta."
Ông Ngô còn chưa nói cái gì, ông Văn mở miệng nói trước.
Nghe vậy, ý cười trêи mặt ông Ngô càng sâu: "Đúng vậy."
Vài người khác còn tốt, Văn Thần Húc lại nhịn không được kêu oan: "Ông nội, lời này của ông đúng là oan uổng mà! Cháu cũng muốn uống, mọi người cho sao?" Hắn vừa rồi ngửi mùi hương rượu thèm đến không chịu được, nhưng mà nói toạc mồm, ông nội từ trước đến nay chiều hắn cũng không chịu cho hắn nếm một chút, còn đang ủy khuất đâu.
"Sang năm, chờ sang năm qua sinh nhật liền có thể uống lên." ông Văn trấn an nói.
Nguyễn Miên Man nghe xong lời này, nhìn thiếu niên mặt đều phồng lên, lộ ra vài phần ý cười.Nhìn thấy cô cười, Văn Thần Húc lập tức khôi phục biểu tình bình thường, sau đó ghé sát vào cô nói: "Em sang năm liền thành niên!"
Nguyễn Miên Man sau khi gật đầu thấy hắn còn nhìn mình, mở miệng nói: "Vậy em chờ một chút đi, em nhìn chị như vậy chị cũng không dám cho em uống rượu."
Văn Thần Húc nghe vậy, lẩm bẩm một câu: "Ai muốn uống rượu!" Ngay sau đó cầm lấy chiếc đũa gắp một cái tam tiên viên đưa vào trong miệng.
Tam tiên viên gọi là tam tiên viên, nguyên liệu chủ yếu là đậu hủ, thịt heo nạc, trứng gà, ăn lên vừa thơm vừa mềm, làm hắn rất nhanh đã quên chút không vui trong lòng.
7 giờ, bên ngoài trời bắt đầu tối, đèn trong nhà chính được Nguyễn Miên Man mở ra.Lúc mọi người tiếp tục ăn uống, một người phụ nữ trung niên trang điểm tinh xảo đi vào ngõ nhỏ.
"Địa phương cũ nát như vậy cũng có thể mở cửa hàng?" Người phụ nữ có lẽ là ngại hẻm nhỏ đường không dễ đi, nhịn không được nhíu mày.
Chờ căn cứ "cây đào trước cửa" rốt cuộc tìm được tới nơi, khẩu khí bà có chút không tốt: "Bà chủ có ở nhà không?"
Người trêи bàn theo bản năng quay đầu, nhận ra người tới là ai biểu tình của mội người trong chớp mắt trở nên vi diệu.Nguyễn Miên Man cũng không nhận ra ai, nghe được là tìm mình, đang chuẩn bị đứng lên, lại bị ông Ngô giơ tay ngăn cản.
"Ai bảo cô lại đây?"
Nghe thanh âm, người phụ nữ trung niên ngoài cửa lắp bắp kinh hãi, chờ thấy rõ thật đúng là ông, trực tiếp lui lại một bước, ngay sau đó biểu tình có điểm xấu hổ: "Ngài như thế nào lại ở đây?"
Dứt lời, thấy ông không để ý tới mình, người phụ nữ không khỏi nhìn về phía những người khác trêи bàn.Vừa thấy, phát hiện ông Triệu, ông Nhậm, ông Văn còn có ông lão bà không quá quen thuộc đều ở đây, càng là dọa bà nhảy dựng, tức khắc hối hận sao mình lại chạy một chuyến tới đây.
"Cháu còn không phải nghe nói Cảnh Lâm có......"
"Không cần nhắc tới nó."
Bà nhìn cô gái duy nhất ở đây, định tìm cái bậc thang đi xuống cho mình, lại trực tiếp bị ông Ngô đ.á.n.h gãy.
"Tôi không quấy rầy mọi người dùng cơm nữa." Biết ông không thích mình, bà không dám lại nhiều lời vô nghĩa, lưu lại một câu liền vội xoay người chạy lấy người.
Chờ bà đi rồi, Nguyễn Miên Man có điểm tò mò, bất quá xem ông Ngô rõ ràng không không muốn giới thiệu, cũng không hỏi nhiều, mà là múc một chén canh cá đặt ở trong tầm tay ông.
So với cô hoàn toàn không quen biết người phụ nữ kia, những người khác trêи bàn thật ra biết một ít, đều chủ động nói sang chuyện khác.Mọi người cố tình làm lơ, không bao lâu, không khí lại lần nữa trở về như cũ.
"Người phụ nữ vừa rồi là mẹ ruột Tư tổng Tư Cảnh Lâm." Đại khái là nhìn ra cô tò mò, thấy mấy ông một lần nữa nói chuyện, Văn Thần Húc trộm nói bên tai cô.
Nguyễn Miên Man gật đầu tỏ vẻ biết, mơ hồ hiểu rõ chuyện gì đó.
Bên kia, mẹ Tư đi ra khỏi hẻm nhỏ, tươi cười xấu hổ tức khắc biến mất trêи mặt.Đi spa không thoải mái hay là đi dạo phố mua sắm không thú vị? Vì cái gì mình lại chủ động chạy đến trước mặt ông để xem sắc mặt!
Lúc trong lòng bà đang hối hận, di động đột nhiên vang lên.Nhìn đến tên người gọi đến, sắc mặt bà lạnh lùng: "Con nhóc bẫy mình còn dám gọi điện thoại tới!"
Mẹ Tư nhận điện thoại, còn chưa kịp chất vấn cô ta, cô ta còn truy vấn trước: "Thế nào dì, ngài tìm được cửa hàng kia chưa? Gặp được người chưa?"
Bị cô đãnh gãy, xem cô cũng là quá thích con trai mình, mẹ Tư tức giận trong lòng hơi lui một ít: "Lúc trước cô vì sao không nói cho tôi, cô gái họ Nguyễn này quen ông Ngô?"
"Cháu chưa nói sao? À, cái này không quan trọng, quan trọng là Tư tổng vốn dĩ cùng dì không thân thiết, nếu lại cùng cô gái mà ông Ngô vừa lòng ở bên nhau, chẳng phải càng xa cách dì hơn sao? Muốn cháu nói, dì nên chọn một người con dâu hướng về dì, như vậy......"
"Con dâu hướng về tôi? Tỷ như cô sao?"Bên kia điện thoại Hứa Mộng Nguyệt đang muốn tỏ lòng trung thành, liền nghe bà ý vị không rõ mà khẽ cười một tiếng, tiếp tục nói: "Dì nói giỡn thôi. Kỳ thật dì cảm thấy ánh mắt của ông Ngô còn rất không tồi, cô gái kia lớn lên xinh đẹp liền không nói, thoạt nhìn còn thực tuổi trẻ, quan trọng nhất chính là, dì tới khi bọn họ đang ở ăn cơm, từ một bàn đồ kia cũng có thể nhìn ra, trù nghệ cô gái này cũng không tồi......"
