Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc - Chương 216
Cập nhật lúc: 12/04/2026 17:01
Cô đứng lên, ngữ khí lộ ra vài phần kinh ngạc: "Nguyễn Miên Man?"
Mọi người ở đây nghe thấy cái tên này, bừng tỉnh lại, thời gian giống như trở lại thời cấp ba, không khỏi nhớ lại, lần đầu tiên nhìn thấy Nguyễn Miên Man, bọn họ cũng từng kinh diễm như vậy, chỉ là sau này......
Mấy cái bàn trong phòng bao trên cơ bản đã ngồi đầy người, Nguyễn Miên Man thấy bọn họ nhìn chằm chằm chính mình nhưng không ai nói gì, mày nhíu lại, nhìn đến người đứng lên, mới dãn mày ra.
"Hà Na." Nguyễn Miên Man đi qua, mỉm cười gật đầu với cô.
Hà Na không nghĩ tới, đã từng là một người bạn lạnh lùng, ít nói hôm nay thế nhưng hướng mình mỉm cười, thụ sủng nhược kinh, đồng thời lôi kéo cô đến bên cạnh ngồi xuống.
"Cậu gần đây thế nào?"
"Tạm ổn."
Hà Na cùng cô đơn giản hàn huyên vài câu, lúc này mới hỏi: "Tiệm cơm chiên Hạnh Phúc nổi tiếng trên mạng thật sự là cậu mở à?"
Việc này cũng không có gì phải phủ nhận, Nguyễn Miên Man tự nhiên gật đầu.Mọi người đối với người bạn học bỏ thi đại học, hiện tại mở một cửa hàng rất nổi tiếng trên mạng vẫn là khá tò mò, nghe cô cùng Hà Na hàn huyên, những người khác cũng nhịn không được chen vào nói.
"Được nha Nguyễn Miên Man, tốt xấu học chung mấy năm, chúng tớ còn không biết cậu có tay nghề tốt như vậy."
"Đúng vậy, nếu biết tay nghề cậu khá như vậy, lúc trước cắm trại dã ngoại khi liền không để mặc cậu không tham dự."
"Tớ xem trên mạng thấy người ta khen món ăn trong tiệm cậu lên tận trời, chờ có thời gian rảnh nhất định đến nếm thử."
"Đúng vậy, bình thường tớ cũng rất thích ăn cơm chiên, nhất định đến nếm thử cơm nhà cậu, đặc biệt là ' cơm chiên cứu mạng ' kia."
Nguyễn Miên Man đối với bọn họ cũng không phải quá quen thuộc, bất quá thái độ mọi người cũng không tồi, cô tự nhiên cũng sẽ cho mặt mũi: "Được, hoan nghênh mọi người ghé qua tiệm."Thấy cô so với lúc học cấp ba nói nhiều hơn một ít, đối với mọi người cũng không lạnh lùng như trước, mấy bạn học nam đều bắt đầu tìm cô nói chuyện.
"Được rồi, người đến đông đủ, đồ ăn cũng lên rồi, đừng chỉ lo nói chuyện phiếm, đều mau ăn đi." Cuối cùng, lớp trưởng người tổ chức lần họp mặt này mở miệng, mới cho Nguyễn Miên Man thanh tĩnh một chút.
Buổi liên hoan tốt nghiệp đã mời qua giáo viên, bọn họ lần này liền không mời nữa, bởi vậy không khí cũng tương đối nhẹ nhàng.Lâu Ngoại Lâu chi phí cũng không thấp, bắt đầu động đũa, mọi người liền chuyển sự chú ý tới thức ăn trên bàn.
"Món vịt nướng này không tồi, cậu nếm thử." Lúc ăn cơm, Hà Na liền khá chăm sóc Nguyễn Miên Man.
Nguyễn Miên Man gật gật đầu, cảm thấy đồ ăn nhà này xác thật không tồi.Ăn ăn, mọi người lại bắt đầu ồn ào lên, thậm chí bưng cái ly đi qua đi lại các bàn.
Lớp trưởng đi đến bàn bên này, tầm mắt không tự chủ được dừng ở trên người cô gái xinh đẹp ngồi đó.Thật ra từ cấp ba hắn đã có hảo cảm với cô, nhưng cô trừ bỏ học tập thì trong mắt không nhìn thấy bất cứ thứ gì.Vốn dĩ hắn còn nghĩ, nếu không liền chờ đến sau khi thi đại học lại nói, không nghĩ tới cô thế nhưng bỏ thi đại học.
Đại học là xã hội thu nhỏ, tiến vào đó, hắn cũng thành thục hơn không ít, không thể không suy xét tới những yếu tố hiện thực, nghĩ đến điều kiện gia đình của mình và cô, nghĩ đến bằng cấp về sau của mình và cô, hắn cuối cùng lựa chọn từ bỏ.Vốn dĩ cho rằng, từ đây về sau, bọn họ chính là hai đường thẳng song song vĩnh viễn sẽ không gặp nhau, không nghĩ tới......
"Miên Man, tôi mời cậu một ly." Hắn phát hiện, lại gặp cô một lần nữa, mình vẫn rung động như cũ.
Nguyễn Miên Man nghe tiếng ngẩng đầu, nhìn thấy người thanh niên vẻ mặt ôn nhu nhìn mình: "Xin lỗi, tôi không uống rượu." Thực ra ở nhà cô cũng không ngại thỉnh thoảng uống mấy ngụm, nhưng ở bên ngoài, cô lại không định uống.
Hà Na mơ hồ nhìn ra chút manh mối, đụng nhẹ cô một chút nói: "Nước ngọt cũng được mà, vẫn nên cho lớp trưởng chút mặt mũi."
"Đúng vậy, cậu dùng nước ngọt cũng được." Lớp trưởng gật đầu nói.
Nguyễn Miên Man nghe vậy, chỉ có thể bưng lên cốc nước cùng hắn chạm ly.Cô uống xong nước ngọt, lớp trưởng tựa hồ không có ý định rời đi, đứng ở bên cạnh cùng cô nói chuyện phiếm.Có Hà Na ở bên cạnh tiếp lời, Nguyễn Miên Man thật ra cũng không nói với hắn được mấy câu.
Bàn bên cạnh có một cô gái nhìn thấy lớp trưởng cùng các cô vừa nói vừa cười, trong mắt lộ ra vài phần không cao hứng.Cô gái bàn bên cạnh liền nói thầm mấy câu với cô bạn học bên cạnh có quan hệ không tệ lắm, hai người cùng nhau đi qua.
"Nguyễn Miên Man, cậu định sẽ luôn buôn bán không học đại học nữa sao?"
Lời này cô ta nói là vừa cười vừa nói, nhưng đều là con gái, Hà Na làm sao nghe không hiểu cô đến tột cùng là tốt bụng quan tâm hay là ngầm có ý trào phúng.
"Vương Lị cậu có ý gì?" Tốt xấu gì đã từng ngồi cùng bàn, lúc trước cũng không có mâu thuẫn gì, lúc này tự dưng có người tới gây chuyện, Hà Na tự nhiên sẽ đứng về phía bạn cùng bàn.
Vương Lị nói: "Không có ý gì, quan tâm bạn học cũ một chút không được sao? Rốt cuộc thành tích lúc trước Nguyễn Miên Man cũng khá tốt, lần trước họp lớp không phải còn có người cảm thán đáng tiếc cho cô ấy sao."
"Học đại học còn không phải vì tìm được một công việc tốt sao, người ta đều đã có sự nghiệp tốt như vậy, đi học hay không cũng không ảnh hưởng gì." Hà Na dỗi nói.
"Nòi thì nói vậy, vẫn là học đại học thì tốt hơn, không phải nói vì tấm bằng, trải nghiệm cuộc sống đại học một chút cũng không tồi." Phương diện này, lớp trưởng vẫn là tán đồng quan điểm của Vương Lị.
Rốt cuộc điều kiện gia đình bọn họ chênh lệch khá lớn, cô có tấm bằng đại học, người nhà hắn cũng dễ dàng tiếp nhận cô hơn.Vương Lị nghe được hắn nói, lập tức cười rộ lên, càng thêm hăng hái: "Lớp trưởng nói đúng, đại học vẫn nên học thì hơn, bằng không về sau cùng chồng nói chuyện phiếm cũng không có tiếng nói chung......"
