Thuật Làm Thiếp – Phần 3 (stt1) - Chương 39: Chương 89
Cập nhật lúc: 02/07/2026 10:03
Vị đại phu năm ấy báo tin về Trần phủ chắc hẳn đã nói rõ nàng còn sống được bao lâu.
Chỉ là mọi người trong phủ không ai chịu nói cho nàng biết mà thôi.
Nếu không thì phụ thân sao lại tính tới chuyện gả Tứ muội muội sang làm kế thất cho Chu Thiệu?
Nỗi chua xót dâng lên trong lòng. Nhớ lại cả đời chưa từng được thiên vị yêu thương.
Đến mức lúc này nàng cũng chẳng còn sức ghen tuông chuyện phu quân mình đang sủng hạnh người khác trong chính viện nữa.
Mà người ấy... Lại chính là do nàng tự tay đưa lên. Tất cả đều vì con trai của nàng.
Là một cách quanh co để lấy lòng người kế nhiệm sau này. Cả đời nàng chưa từng cố ý hại ai.
Nhưng cuối cùng mọi thứ đều trở thành áo cưới cho người khác.
Một lúc lâu sau, nàng mới khẽ nói:
" Không cần đi chuyến đó đâu."
" Nếu nàng ta là người thông minh, tự nhiên sẽ biết phải làm thế nào."
" Nếu là kẻ ngu xuẩn, cũng không đáng để chúng ta phí tâm."
Lão Vương phi và Chu Thiệu đều cực kỳ kiêng kỵ chuyện con nối dõi.
Chuyện này nàng không tiện ra mặt. Nhưng lúc Trần gia đưa Trang Thanh Nhiêu tới đây, chắc chắn đã dặn dò rất kỹ.
Cha mẹ và tỷ tỷ của nàng vẫn còn ở Trần phủ.
Chỉ cần nàng chưa bị mỡ heo làm mờ mắt, sẽ không làm chuyện ngu xuẩn như vì một đứa trẻ chưa sinh mà liên lụy cả nhà, lại còn khiến chủ t.ử chán ghét.
Liên tiếp ba ngày, Quốc công gia đều nghỉ ở phòng của Thanh Nhiêu.
Sáng ngày thứ ba, sau khi Thanh Nhiêu thỉnh an phu nhân, hầu hạ nàng uống xong một bát t.h.u.ố.c rồi lui ra ngoài.
Vừa bước khỏi chính phòng, nàng đã thấy Đinh di nương đứng chờ từ lâu.
Đinh di nương nở nụ cười thân thiện chân thành:
" Muội muội có rảnh không? Qua Ngọc Hỷ Hiên ngồi một lát nhé.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi trở thành người trong phòng Chu Thiệu, Thanh Nhiêu được một vị di nương chủ động tìm tới nói chuyện riêng.
Trước mặt hạ nhân chính viện, nàng không tiện từ chối. Nếu không sẽ bị người ta nói nàng được sủng mà kiêu.
Vì thế nàng dẫn theo Mạnh Hạ cùng đi. Ngọc Hỷ Hiên nằm phía đông chính viện. Khoảng cách tới chính viện và ngoại thư phòng đều không xa.
Thanh Nhiêu âm thầm ghi nhớ. Xem ra địa vị của vị Đinh di nương này trong lòng Chu Thiệu không hề thấp.
Có lẽ cũng vì nàng ta đang nuôi dưỡng Ngũ cô nương. Dù chỉ là thứ nữ, nhưng vẫn là con gái duy nhất của Chu Thiệu.
Quốc công phủ ít con nối dõi. Ngày thường Ngũ cô nương cũng rất được coi trọng.
Hai người đi chừng một tuần trà thì tới chính đường Ngọc Hỷ Hiên. Đinh di nương lập tức sai nha hoàn dâng trà và điểm tâm. Thanh Nhiêu khách sáo vài câu rồi ngồi xuống.
Nàng đảo mắt nhìn bài trí trong nội thất. Thanh nhã nhưng không xa hoa.
Ít nhất không giống phong cách của Chu Thiệu. Nàng mỉm cười hỏi:
" Sao không thấy Ngũ cô nương?"
Đinh di nương cười đáp:
"Hôm qua Quốc công gia nói đã mời nữ tiên sinh cho con bé. Hiện giờ mỗi sáng đều phải sang ngoại viện luyện chữ, đến trưa mới về."
Thanh Nhiêu hơi ngạc nhiên. Mẫn tỷ nhi hình như mới khoảng năm tuổi. Không ngờ Chu Thiệu đã bắt đầu mời tiên sinh dạy học cho nàng rồi. Nhìn như vậy mới thấy. Hắn thật sự rất để tâm tới đứa con gái này. Đinh di nương nói những lời ấy cũng không giấu được ý khoe khoang.
Thể diện của Ngũ cô nương chính là thể diện của nàng ta. Huống hồ đứa bé còn nhỏ, vẫn luôn cho rằng Đinh di nương là mẹ ruột.
Vậy nên nàng ta khoe khoang cũng chẳng có gì phải kiêng dè. Thanh Nhiêu thuận thế cười:
"Quốc công gia thật thương yêu Ngũ cô nương. Di nương đúng là người có phúc."
Đinh di nương vẫn luôn cảm nhận được. Phu nhân không hài lòng với mình nên mới cố ý nâng đỡ Thanh Nhiêu lên để chọc tức Phương di nương.
Nếu nàng thông minh, lẽ ra phải càng kính cẩn hơn trước, tìm cách lấy lại thiện cảm của phu nhân.
Ít nhất cũng nên đứng chung chiến tuyến với vị thông phòng này.
Nhưng mấy ngày ngồi ghế lạnh ở chính viện, lại nhìn Thanh Nhiêu được nâng đỡ mà chẳng bị phu nhân xa lánh chút nào.
Ban ngày vẫn ra vào chính phòng hầu hạ phu nhân. Ban đêm lại được chủ quân sủng ái. Sai người gọi kẻ hầu, phong quang vô hạn.
Trong lòng nàng ta đã chua xót đến cực điểm. Lúc này được Thanh Nhiêu nâng vài câu, nàng ta liền hơi quên mất chừng mực:
" Muội muội cũng được Quốc công gia yêu thích lắm, thật là có phúc."
" Nếu là trước kia, khi muội được cận thân hầu hạ, Quốc công gia và phu nhân theo lệ cũ cũng nên bày một bàn tiệc để chúc mừng mới phải."
Nghe qua như lời khen. Nhưng thực ra đầy dụng ý. Thông phòng vốn không phải thiếp thất chính thức, đương nhiên không có chuyện mở tiệc chúc mừng.
Người không biết nội tình nghe vào sẽ tưởng Quốc công phủ là tông thất quyền quý, quy củ lớn hơn người thường, ngay cả thông phòng cũng được hưởng vinh dự ấy.
Mà trong phủ, người từng xuất thân thông phòng chỉ có Đinh di nương và mẹ ruột đã mất của Ngũ cô nương.
Ý tứ trong lời Đinh thị chẳng khác nào nói:
Năm đó khi ta được nâng làm thông phòng, trong phủ còn mở tiệc cơ đấy.
Nếu đổi thành người khác. Đang được sủng ái như Thanh Nhiêu, rất có thể sẽ tới trước mặt Chu Thiệu làm nũng, đòi một thể diện tương tự. Ít nhất trong lòng cũng sẽ oán trách chủ mẫu cố ý để mình thấp hơn người khác một bậc.
Nhưng Thanh Nhiêu đâu phải kẻ mù tai điếc mắt. Nàng đã sớm nghe Hồ Vạn Xuân kể rõ.
Năm xưa Phương thị và Đinh Quỳnh Ngọc gần như cùng lúc trở thành người trong phòng.
Bữa tiệc năm ấy thực chất là để chúc mừng Phương thị được nạp làm thiếp. Đinh thị chẳng qua chỉ được thuận miệng nhắc tới mà thôi.
Lời nói hôm nay của Đinh di nương thật sự là dụng tâm hiểm độc. Người này ở trên ở dưới đều có tiếng tốt.
Chỉ khi đối diện Thanh Nhiêu người có thân phận gần giống mình mới vô tình lộ ra vài chiếc nanh vuốt.
Ngược lại Thanh Nhiêu lại thở phào nhẹ nhõm. Nếu nàng ta thật sự là một người hiền lành dễ bắt nạt, Thanh Nhiêu mới không biết phải ứng phó thế nào.
---------------------------------------------------------
