Thổ Lộ - Chương 103
Cập nhật lúc: 07/05/2026 15:00
Khi bay trở về, máy bay xuyên qua những tầng mây, bay phía trên thành phố Sa mạc, dưới bầu trời xanh ngắt là một sa mạc vô tận, những mảng lớn màu đỏ và màu nâu giống như bức tranh ghép lại vậy. Dưới sự phản chiếu của ánh sáng, nó trở thành một dải cầu vồng lưu động.
Hiện tại là 5 giờ 59 phút sáng, Châu Kinh Trạch lái máy bay, băng qua đường bay Kinh 31, băng qua sa mạc, khi vô thức nhìn ra bên ngoài, anh sững sờ.
Mặt trời màu đỏ cam đang từ từ nhô lên, x.é to.ạc một lỗ, tỏa xuống mặt đất ngàn vạn ánh sáng, sương mù dần tan đi, do mặt trời cách gần hơn mọi ngày.
Châu Kinh Trạch dường như cảm nhận được độ nóng của nó, từ màu đỏ cam chầm chậm chuyển sang màu vàng kim, giống như một vũ trụ mới xuất hiện trước mắt bạn vậy.
Ngàn vạn ánh sáng, tuy ngắn nhưng rực rỡ.
"Thầy, thầy có thể giúp em chụp một bức ảnh mặt trời mọc bên ngoài cabin được không ạ?" Châu Kinh Trạch hỏi.
Giáo viên hướng dẫn liếc nhìn ra bên ngoài, rồi quay đầu lại nói đùa: "Sao thế, chưa nhìn thấy mặt trời mọc bao giờ à?"
"Vâng, đây là lần đầu tiên." Châu Kinh Trạch cười.
Hóa ra đúng như Hứa Tùy nói... Bình minh không hề thua kém hoàng hôn, tiếp tục chờ đợi, rồi sẽ gặp được phong cảnh đẹp hơn nữa.
Đây là lần đầu tiên anh lái máy bay gặp được bình minh.
Ngoài màn hình, rõ ràng máy bay vẫn đang trong quá trình bay trở lại, thế mà nhân viên quản lý đã bày ra điệu bộ sinh viên của mình thắng chắc rồi, đắc ý nói: "Thế nào hả, Lão Trương, có muốn bỏ chính theo tà không, nếu không thì 200 tệ này của anh khó mà giữ được."
Thầy Trương lắc đầu, vẻ mặt cố chấp: "Mặc dù biểu hiện của Châu Kinh Trạch rất đáng khen, song phần quan trọng nhất trong chuyến bay chính là hạ cánh an toàn, vẫn còn chưa đến nơi mà không đúng sao? Tôi thấy Cao Dương mới là người thắng cuộc, con người thằng nhóc này tương đối ôn hòa, biết kiềm chế, đáng tin cậy, ổn định nữa. Còn Châu Kinh Trạch quá sắc sảo, trên người cậu ta có quá nhiều yếu tố không chắc chắn."
Trong ngành nghề bay này nhất định phải thận trọng, ôn hòa, tuyệt đối không được xảy ra sai sót, mà Châu Kinh Trạch rõ ràng không thuộc nhóm người này, anh mạo hiểm, thay đổi, khiến người ta không nắm rõ được.
Bầu không khí rơi vào trầm lặng, nhân viên quản lý tiếp tục lên tiếng: "Nói như thế không sai, nhưng ban nãy anh cũng nghe thấy rồi đấy, các thao tác của em ấy đều rất linh hoạt, khi ra chỉ thị với phi công phụ, những điều mà chúng ta cùng phi công phụ nghĩ còn chưa kịp nói ra, thì em ấy đã như thể biết được điều mà chúng ta nghĩ trong lòng là gì, đưa ra phán đoán, tức khắc đưa ra "tín hiệu truy cập thành phố Sa mạc"."
"Những chỉ lệnh mà thằng nhóc này đưa ra đều là dựa vào sự nhạy bén và trực giác của một con đại bàng, em ấy là một phi công thiên tài, người thực sự được sinh ra để dành cho bầu trời."
Giáo viên im lặng hồi lâu, nói: "Xem tiếp đi đã."
Hai chiếc máy bay chuẩn bị hạ cánh, tất cả mọi người ở bên ngoài màn hình đều mở to mắt nhìn. Cao Dương hạ cánh gần như tuân thủ nghiêm ngặt theo chỉ dạy của giáo viên, cuộc hạ cánh vô cùng đạt tiêu chuẩn, toàn bộ thao tác đều không có gì bất thường.
Thầy Trương thở phào một hơi.
Châu Kinh Trạch ngồi trong buồng lái, sau khi kiểm tra hàng loạt các thiết bị máy móc xong, anh nhắm thẳng vào R1, đường tâm của đường băng, sau đó tạo thành một góc nhỏ với đường băng, rồi từ từ hạ xuống.
Biểu cảm của anh vô cùng điềm tĩnh, thậm chí còn có chút tự đắc, khi máy bay cách mặt đất khoảng chừng 35 feet, đôi tay với các khớp xương rõ ràng của anh giữ c.h.ặ.t cần điều khiển, kéo nhẹ lên trên, khiến cho mũi máy bay ngước dậy.
Từ đầu tới cuối trạng thái của Châu Kinh Trạch luôn thoải mái thành thạo, anh nhắm chuẩn vào cuối đường băng, máy bay chầm chậm hạ xuống, góc độ giữa nó và mặt đất càng ngày càng thu nhỏ.
Lúc tiếp đất chỉ có một vài rung lắc nhẹ.
Đối với một học viên mà nói, thì đây là một thao tác gần như không thể hoàn thành. Người trong phòng điều khiển hít một hơi thật sâu, cú hạ cánh này quá tuyệt vời, không chê vào đâu được.
"Anh thắng rồi." Thầy Trường đưa ra kết luận cuối cùng.
Lời vừa dứt, đám thanh niên trong phòng điều khiển thốt lên một tiếng đầy kinh ngạc, lập tức lao ra ngoài. Hồ Thiến Tây nháy mắt với Hứa Tùy, cũng kéo cô chạy ra theo.
Trên đường băng của sân bay, nhóm người Thịnh Nam Châu nhào qua ôm chầm lấy Châu Kinh Trạch, Đại Lưu vỗ vào vai anh: "Người anh em, cậu cừ lắm."
"Lần này ông đây thực sự phục cậu sát đất." Thịnh Nam Châu vui mừng thay cho anh.
Cao Dương và Lý Lâm đứng ngoài đường băng, vẻ mặt của Cao Dương không tốt chút nào, song vẫn gắng gượng giữ được vẻ bình tĩnh trên mặt, cậu ta đi qua bắt tay với Châu Kinh Trạch, lịch sự nói: "Chúc mừng cậu."
Châu Kinh Trạch liếc bàn tay chìa ra của đối phương, nhưng anh không bắt lại, mà ánh mắt chuyển qua Lý Lâm đứng bên cạnh, thanh âm lạnh lùng nói:
"Nhớ xin lỗi cô ấy."
Biểu cảm của Lý Lâm đã không thể dùng từ khó coi để hình dung nữa rồi, cậu ta nói một cách không tình nguyện: "Biết rồi."
