Thiên Tai Giáng Xuống, Ta Đi Lượm Đồng Nát Trong Phó Bản - Chương 569: Phản Ứng Trước Tin Tức Cực Hàn
Cập nhật lúc: 14/04/2026 17:19
Gửi tin nhắn xong, Kỷ Hòa lại nằm ườn ra nóc nhà. Trước đó căn cứ còn có thể vững như Thái Sơn, thong thả chờ đợi sương mù trắng tan đi, bây giờ biết Cực hàn sắp đến, e là ngồi không yên nữa rồi.
Kỷ Hòa đoán chậm nhất là 3 ngày, chắc chắn họ sẽ phải thả người ra ngoài để tích trữ lương thực. Trong hơn một tháng bị phong tỏa này, chỉ có ăn mà không có thu vào, lương thực đã tiêu hao không biết bao nhiêu mà kể. Bây giờ lại biết tương lai sẽ có Cực hàn, e là càng thêm lo âu. Đây gọi là hội chứng sợ thiếu lương thực.
Lúc này tuy có sương mù trắng, nhưng dưới nước vẫn có cá và rong rêu, đến lúc Cực hàn buông xuống, có còn thức ăn hay không thì khó nói lắm. Căn cứ chắc chắn vẫn sẽ thả người từ dưới lòng đất lên. Tất nhiên, Kỷ Hòa có giữ lại một số thông tin không nói, đó là trong Cực hàn vẫn sẽ có thức ăn tồn tại. Chỉ là thức ăn đó không dễ tìm cho lắm.
…
Quả nhiên, theo tin tức như sét đ.á.n.h ngang tai của 50 Tỷ giáng xuống, toàn thế giới lại rơi vào một vòng hoảng loạn mới.
Hiện tại coi như là cuối năm thứ hai của Mạt Thế. Năm đầu tiên là Cực nhiệt, dựa vào việc đào hầm bật điều hòa, coi như miễn cưỡng sống sót. Đầu năm thứ hai là mưa lớn, tuy ẩm ướt oi bức, nhưng cũng tạm ổn, ít ra còn có chút thức ăn. Mưa lớn kéo dài hơn nửa năm, rồi sương mù trắng ập đến. Không ngờ sương mù trắng chỉ duy trì được hơn một tháng, giờ lại sắp có Cực hàn? Thế này thì còn cho người ta sống nữa không?
Các căn cứ lớn lại mở một loạt cuộc họp, không ít người tranh nhau phát biểu ý kiến. Đứng mũi chịu sào chính là vấn đề thiếu thức ăn, thiếu quần áo giữ ấm, thậm chí thiếu cả nhiên liệu! Thiếu t.h.u.ố.c men, cái gì cũng thiếu. Cuối cùng cãi nhau nửa ngày, cũng chẳng đưa ra được cách giải quyết nào.
“Tường của những ngôi nhà hiện tại quá mỏng! Căn bản không thể giúp chúng ta qua mùa đông! Đừng nói là Cực hàn, đến lúc đó cho dù là âm 40 độ, những ngôi nhà này cũng không trụ nổi!”
“Lúc xây nhà vì muốn nhanh, căn bản không hề lắp đặt hệ thống sưởi, Cục Xây dựng đúng là thiển cận!”
“Lắp hệ thống sưởi thì anh có cung cấp được nhiệt không? Chém gió không mất tiền à! Nếu anh cung cấp đủ nhiệt, tôi trồng chuối ăn cứt!”
“Bây giờ cũng không biết sương mù trắng và Cực hàn có diễn ra song song hay không? Hiện tại sương mù trắng bên ngoài vẫn chưa biến mất, đến lúc đó nếu sương mù trắng và Cực hàn cùng ập đến, chúng ta phải đối phó thế nào?”
“Các người có biết đã bao lâu rồi không sản xuất quần áo mới không? Dân thường bây giờ có được vài bộ quần áo dài tay đã là tốt lắm rồi! Đột nhiên Cực hàn ập đến, các người bảo họ qua mùa đông kiểu gì?! Đến lúc đó số người c.h.ế.t cóng sẽ không đếm xuể!”
“Than đá không đủ thì làm sao?! Trước đây lúc Cực nhiệt thiếu nhiên liệu nấu ăn, đã c.h.ặ.t một đợt cây rồi! Bây giờ qua mùa đông, không nói đến chuyện nấu ăn, người bình thường nếu không có củi sưởi ấm, chắc chắn sẽ c.h.ế.t cóng!”
“Thuốc thì sao?! Dạo trước căn cứ chúng ta bùng phát Trọc thú, vừa tiêu hao một đợt t.h.u.ố.c! Đó là đợt cuối cùng rồi! Bây giờ thảo d.ư.ợ.c mới trồng còn chưa đạt tiêu chuẩn làm t.h.u.ố.c, nếu có bệnh truyền nhiễm, chúng ta không có t.h.u.ố.c, đến lúc đó lây lan trên diện rộng thì phải làm sao?!”
“Nguồn nước nữa? Bao nhiêu người ăn uống thì giải quyết thế nào? Dưới sông bên kia cái gì cũng có, nước lấy lên chưa nói đến độ ô nhiễm, căn bản không thể uống trực tiếp, còn phải lọc mấy lần, tài nguyên tiêu hao trong quá trình này lấy từ đâu ra?”
Mặc dù đã bám đuôi Hướng Thiên Mượn Thêm 50 Tỷ thu gom được một đợt vật tư qua mùa đông, nhưng căn cứ không ngờ thiên tai lại đến nhanh như vậy. Lúc này chỉ còn chưa đầy một tháng nữa là Cực hàn ập đến, họ phát hiện cái gì cũng không đủ, thiếu thốn trầm trọng!
“Nhà cửa thì dễ giải quyết! Có thể để dân thường tiếp tục sống dưới lòng đất, xây dựng Thành phố ngầm, nhiệt độ dưới lòng đất chắc chắn cao hơn trên mặt đất khá nhiều, đến lúc đó có thể giảm bớt số người c.h.ế.t!”
“Người thức tỉnh thiên phú thì khuyến khích họ tự cường, ở lại trên mặt đất, đến lúc đó còn có thể giảm bớt gánh nặng cho chúng ta!”
“Tìm những người có điều kiện quyên góp một đợt, thật sự không được thì bán một ít v.ũ k.h.í cũng được.”
“Nhưng mà, có v.ũ k.h.í rồi, lỡ loạn lên thì sao?”
“Bây giờ không có v.ũ k.h.í thì không loạn à? Mỗi ngày c.h.ế.t bao nhiêu người, anh mù không thấy sao? Hơn nữa, thực lực của đám Người thức tỉnh thiên phú đó không hề yếu, nếu họ thật sự muốn làm loạn, chúng ta cũng hết cách, chi bằng nhân cơ hội này kiếm một khoản, chỉ là mức độ trong chuyện này chúng ta phải cân nhắc cho kỹ! Súng có thể bán rẻ một chút, nhưng giá đạn thì nhất định phải nắm thóp.”
“Ngoài ra, cũng phải để dân thường bận rộn lên, rảnh rỗi là dễ sinh chuyện! Chúng ta không nuôi kẻ ăn bám, dân thường muốn sống mạng thì phải làm việc, trồng rau cũng được, đào hầm cũng được, ủ phân cũng được, tìm việc gì đó cho họ làm.”
Bên căn cứ đang bận rộn vạch ra đối sách, bên phía Người thức tỉnh thiên phú đã ngồi không yên trước. Bọn họ ỷ vào tố chất cơ thể mạnh mẽ, không cảm thấy tác hại của sương mù trắng lớn đến mức nào. Sau khi lấy lại đạo cụ và vật tư của mình, họ liền muốn lên mặt đất tích trữ đồ đạc.
Chỉ là sương mù trắng thôi mà, mặc nhiều một chút, đeo khẩu trang cẩn thận thì có sao đâu! Lùi một vạn bước mà nói, cho dù bị c.ắ.n, c.ắ.n răng chịu đựng là qua, nhưng nếu Cực hàn đến mà chưa tích trữ đủ thức ăn, đó mới là c.h.ế.t đói thật sự!
Thế là, không ít Người thức tỉnh thiên phú kéo đến cổng lớn, hỏi thăm khi nào mới mở cửa.
Kỷ Hòa nằm sấp trên nóc nhà, cầm ống nhòm nhìn về phía cổng lớn. Đây đã là nhóm người thứ 16 trong ngày hôm nay rồi. Ngày mai chắc chắn sẽ còn nhiều hơn.
“Sương mù trắng chưa tan, bây giờ lên mặt đất không an toàn. Về chờ thông báo đi, sẽ có sắp xếp thống nhất.”
Nhân viên công tác ở cổng đuổi người về, “Theo quy định, không được đi lại lung tung trong Thành phố ngầm, mau về đi.”
Đám Người thức tỉnh thiên phú không cam lòng, họ đã chuẩn bị sẵn t.h.u.ố.c ngủ và đạo cụ rồi. Cực kỳ tự tin vào bản thân.
“Khi nào mới thông báo chứ? Đừng có bắt chờ mười bữa nửa tháng mà chẳng có tin tức gì chắc chắn!”
“Đúng đấy, không tranh thủ bây giờ tích cóp thêm chút lương thực, đến lúc mùa đông ập đến thì trú đông kiểu gì! Người nhà c.h.ế.t rồi, các người có chịu trách nhiệm không?”
Nhưng mặc kệ có bao nhiêu người kéo đến, cổng lớn vẫn không thả người, c.ắ.n c.h.ế.t không buông. Cuối cùng hết cách, đám người này đành phải quay về. Nhưng ai cũng biết, căn cứ không thể nhốt họ được bao lâu nữa. Không nói đến việc những người này đang sốt ruột, bản thân căn cứ cũng đang ngồi trên đống lửa.
Kỷ Hòa thu hồi ánh mắt, xoay người nằm ngửa trên nóc nhà, tiếp tục đưa vật tư lên kệ. Đá năng lượng vẫn phải tiếp tục thu mua. Thứ này quá quan trọng. Bây giờ còn mấy con thú nuốt vàng, không thu không được.
Vật tư tích trữ trước đây, những thứ có thể bán trực tiếp đều đã bị cô bán sạch, bây giờ chỉ còn lại Quả Can Du và số vật tư vừa thu thập được lần này là chưa bán. Quả Can Du, Kỷ Hòa bảo Đại Phong Thu ép dầu trong không gian, đến lúc đó trực tiếp bán dầu. Tuy hơi phiền phức một chút, nhưng làm vậy không những bán được giá cao hơn, mà bã Quả Can Du sau khi ép dầu còn có thể đem cho gia súc ăn, một mũi tên trúng hai đích. Dù sao Đại Phong Thu cũng là robot, Kỷ Hòa sai bảo không hề nương tay.
Quả Thiết Cầu cũng vậy. Loại quả này khi nướng trong lửa sẽ phình to ra, biến thành hai loại có độc và không độc. Quả sau khi phình to sẽ biến thành những khối thịt màu đỏ đầy tính đàn hồi to bằng hai quả bóng rổ, cắt ra bán từng miếng nhỏ, 1 lạng một phần, ai cũng không nhìn ra là thứ gì. Hệ thống cũng sẽ chỉ phán đoán là thực vật có thể ăn được. Chỉ là độ ô nhiễm của loại quả này hiện tại vẫn chưa giảm, còn phải để trong không gian thêm một thời gian nữa mới có thể bán.
