Thiên Tai Ập Đến, Nông Nữ Làm Ruộng Trong Núi Sâu - Chương 106: Đại Chiến Heo Rừng
Cập nhật lúc: 18/04/2026 05:56
Chỉ trong vòng vài hơi thở, trong rừng truyền đến từng tràng tiếng ch.ó sủa.
Ngay lúc tiếng động vang lên, Hắc Hắc như ngựa hoang thoát cương, lao thẳng vào trong rừng cây.
“Hắc Hắc!”
“Ngươi làm gì vậy, mau quay lại!”
Hắc Hắc dừng lại, quay đầu, khẩn khoản “ư ử” lên tiếng.
Hạ Thanh Nguyệt thu dọn đồ đạc xong đi lên bờ: “Đi, chúng ta mau về nhà, đừng xen vào chuyện của người khác.”
Hắc Hắc đứng yên không nhúc nhích.
Hạ Thanh Nguyệt sa sầm mặt, định cưỡng ép kéo Hắc Hắc đi thì trong rừng truyền đến tiếng chạy kèm theo tiếng gầm rú của dã thú, âm thanh càng lúc càng gần hơn.
Nàng kinh ngạc nhìn sang, đồng thời đưa một tay ra kéo đầu Hắc Hắc.
Trong lúc một người một ch.ó giằng co, trong rừng đột nhiên xuất hiện một con ch.ó lớn lông trắng, cách nó một đoạn là một con heo rừng to béo lông đen.
Con ch.ó lông trắng thoáng thấy Hạ Thanh Nguyệt và Hắc Hắc, kinh ngạc dừng lại một chút.
Sau khi nhìn thấy bọn họ, Tiểu Bạch quyết đoán đổi hướng, chạy về một phía khác.
Con heo rừng lớn đó ước chừng ba bốn trăm cân, cặp nanh sắc nhọn lộ ra ngoài miệng lóe lên ánh sáng lạnh dưới ánh nắng mặt trời. Nó vừa chạy vừa kêu, hệt như một con sư t.ử hung dữ bị nhốt trong l.ồ.ng, khó khăn lắm mới thoát ra được.
Thấy Tiểu Bạch sắp chạy mất dạng, Hắc Hắc “ư ử” gọi Hạ Thanh Nguyệt, giọng điệu đầy vẻ sốt ruột.
“Trời ạ, Hắc Hắc, chúng ta không có bản lĩnh lớn như vậy đâu, qua đó chỉ có đi nộp mạng, mau đi thôi.”
Hạ Thanh Nguyệt quay người bỏ đi.
Đi được một đoạn, phía sau vẫn yên tĩnh. Nàng quay đầu lại, thấy Hắc Hắc bướng bỉnh ngẩng đầu, cố chấp đứng nguyên tại chỗ.
Nàng cao giọng: “Hắc Hắc!”
“Ư ử!” Hắc Hắc giậm chân làm nũng.
“Hắc Hắc, ngươi thật sự... thích Bạch Bạch đến thế sao?”
Nàng là người ăn mềm không ăn cứng, thấy ánh mắt cầu xin đáng thương của Hắc Hắc, cuối cùng cũng phải mềm lòng.
“Đi thôi!”
Hạ Thanh Nguyệt xông lên chạy trước: “Ta không thể đảm bảo chắc chắn sẽ cứu được Bạch Bạch, chúng ta giúp được bao nhiêu hay bấy nhiêu, tiền đề là phải đảm bảo an toàn cho chính chúng ta trước đã.”
Hắc Hắc đang chạy như bay nhanh ch.óng vượt qua nàng, chạy lên trước dẫn đường.
Nàng vừa chạy vừa lẩm bẩm: “Chủ nhân của Bạch Bạch sao lại vô tâm thế nhỉ, mà không biết chủ nhân của nó có ở gần đây không?”
Lúc Hạ Thanh Nguyệt đang suy nghĩ vẩn vơ, chạy theo Hắc Hắc mà không nhìn đường. Đến khi nàng hoàn hồn lại đã phát hiện mình đã chạy đến một con dốc đất khá cao.
“Ư ử!” Hắc Hắc phát ra tiếng kêu gấp gáp làm lay động lòng người.
Nàng nhìn về phía trước, thấy Tiểu Bạch và heo rừng đã bắt đầu giao chiến.
Tiểu Bạch linh hoạt như lươn, mấy lần thoát hiểm trong gang tấc, vờn cho con heo rừng quay mòng mòng.
Con heo rừng bị quay cho ch.óng mặt đ.â.m sầm vào một cái cây, một tiếng “rầm” vang lên làm lá cây bay lả tả.
Mấy chiếc lá rơi xuống che khuất mắt Tiểu Bạch, lúc nó đang lắc đầu để giũ lá cây, heo rừng liền nhân cơ hội tấn công.
“Con heo rừng khốn kiếp!” Hạ Thanh Nguyệt lấy đá từ trong túi vải ra, kéo căng ná hết cỡ, nhắm thẳng vào con heo rừng.
Ngay khi nàng chuẩn bị b.ắ.n, biến cố đột ngột xảy ra.
Tiểu Bạch sắp bị nanh heo rừng chạm tới thì linh hoạt nhảy sang một bên, đáp xuống bãi cỏ cách đó vài mét.
Còn con heo rừng thì lao thẳng về vị trí cũ của Tiểu Bạch, đ.â.m sầm vào gốc cây, một bên nanh cắm ngập vào thân cây.
Gàoooo…
Con heo rừng tức tối gầm lên.
Tiểu Bạch ở bên cạnh thấy vậy liền giậm chân nhảy tưng tưng, nhe răng trắng, mặt lộ rõ nụ cười đắc thắng.
Hạ Thanh Nguyệt buông tay xuống, khóe miệng giật giật, nàng nhìn Tiểu Bạch: “Hóa ra ngươi mới là kẻ khốn kiếp thực sự!”
“Ư ử ư!” Hắc Hắc gọi Tiểu Bạch hai tiếng.
Tiểu Bạch nghe thấy, phấn khích chạy về phía Hạ Thanh Nguyệt và Hắc Hắc.
Hai con ch.ó trông như người thân lâu ngày gặp lại, vừa kích động vừa vui vẻ, quấn quýt lấy nhau, hai cái đuôi xoắn vào nhau.
Hạ Thanh Nguyệt nhìn mà cũng vui lây, khóe miệng cong lên: “Vui đến thế sao hả?”
Hai con vật nhỏ đồng thanh “ư ử”.
Một tiếng “rắc” giòn tan vang lên.
Tim Hạ Thanh Nguyệt đập thình thịch, chợt có linh cảm không lành, nàng dời mắt nhìn về phía con heo rừng bị mắc kẹt, vừa hay thấy nó đang lắc đầu giãy giụa, xung quanh thân cây nơi chiếc nanh cắm vào xuất hiện mấy vết nứt và ngày càng lớn hơn.
“Thôi rồi, nó sắp thoát ra được, mau chạy!”
Vừa dứt lời, con heo rừng đã hoàn toàn thoát khỏi sự trói buộc.
“Mau chạy!”
Hạ Thanh Nguyệt hét xong liền chạy lên phía trước.
Hắc Hắc và Tiểu Bạch đương nhiên cũng thấy tình hình của con heo rừng, bám sát ngay sau nàng.
Bị trêu chọc liên tiếp, con heo rừng nổi giận đùng đùng. Nó gầm rú, hung hăng lao về phía bọn họ, cây cỏ ven đường ngã rạp xuống.
Chuyển động của con heo rừng khiến Hạ Thanh Nguyệt thậm chí cảm nhận được mặt đất dưới chân đang rung chuyển.
Chạy được một lúc, nàng nghe thấy tiếng gió v.út v.út từ phía sau.
Tiểu Bạch nghe tiếng liền quay đầu lại rồi dừng bước, nó nhìn về phía không xa, đôi mắt sáng lấp lánh.
Không nghe thấy tiếng heo rừng đuổi theo, Hạ Thanh Nguyệt nghi hoặc dừng lại, quay đầu nhìn.
Nàng thấy một nam nhân cao lớn cởi trần mặc quần vải gai đang đứng trên sườn dốc mà nàng vừa đứng. Hắn giương cung lắp tên, dáng người thẳng tắp, đôi chân dài thu hút, cánh tay màu lúa mì khỏe mạnh, cơ bắp cuồn cuộn.
Nam nhân kia nheo một mắt nhắm vào con heo rừng rồi b.ắ.n tên.
Mũi tên xé gió bay tới, dù cách một khoảng nhưng nàng vẫn cảm nhận được sức mạnh như sấm sét vạn quân tỏa ra từ nó.
Mũi tên này b.ắ.n trúng một chân trước của con heo rừng.
Không có thời gian để thở, lại thêm một mũi tên nữa, một chân sau của con heo rừng cũng trúng tên.
Bị thương không nhẹ, con heo rừng hoàn toàn nổi điên, bộc phát sức mạnh kinh người. Nó quay người lao về phía nam nhân trên sườn dốc, bốn chân làm bùn đất cỏ vụn bay tung tóe khắp nơi.
Hạ Thanh Nguyệt lo thay cho nam nhân kia, nếu bị nó húc phải, lục phủ ngũ tạng không vỡ tan mới lạ.
Vậy mà nam nhân vẫn đứng yên tại chỗ, đợi đến khi con heo rừng chạy gần đến nơi, hắn mới rút từ bên hông ra một thanh đại đao lưỡi mỏng sáng loáng. Đôi mắt hắn như sói, hoang dã và sâu thẳm, thân hình thoắt ẩn thoắt hiện như quỷ mị.
Hạ Thanh Nguyệt không nhìn rõ nam nhân kia di chuyển thế nào, đến khi nàng nhìn rõ, hắn đã xông tới giao đấu với con heo rừng rồi.
Không biết tự lúc nào, nàng đã ngây người vì thân thủ của nam nhân kia.
Thủ pháp của nam nhân trông có vẻ lộn xộn nhưng thực chất là đang dồn con heo rừng vào một góc c.h.ế.t có mấy cây cổ thụ, thanh đại đao trên tay hắn rạch lên mình nó những vết thương đẫm m.á.u.
Vết thương không nặng cũng không nhẹ.
“Hắn đang làm gì vậy nhỉ?”
Rất nhanh, nàng đã hiểu ý đồ của nam nhân kia, hắn đang cố tình chọc tức con heo rừng!
Khi nổi cơn thịnh nộ, con người sẽ mất hết lý trí, động vật cũng vậy.
Con heo rừng điên tiết mất hết lý trí, một lòng muốn g.i.ế.c c.h.ế.t nam nhân đang chọc tức mình nên trong lúc di chuyển khó tránh khỏi lộ ra sơ hở.
Nhân lúc con heo rừng nhảy bổ tới, nam nhân kia chớp đúng thời cơ, ra tay chớp nhoáng. Hắn dậm một chân xuống đất mượn lực bật lên đến một độ cao nhất định rồi người nhoài về phía trước, đại đao trong tay vung ngang c.h.é.m về phía chân trước của nó.
Đao hạ chân rơi, m.á.u tươi phun xối xả.
Cái chân trước bị trúng tên đã bị c.h.é.m đứt, cái chân trước còn lại cũng bị c.h.é.m đến gần lìa.
Phịch một tiếng, con heo rừng ngã lăn ra đất, kêu lên một tiếng t.h.ả.m thiết thê lương.
Con heo rừng phản ứng cũng nhanh, nó vội vàng bò dậy. Bởi vì đã mất đi một chân, lại bị trọng thương nên nó nảy sinh ý định bỏ chạy, nhưng ba phía đều là cây cối rậm rạp, con đường thoát thân duy nhất đã bị nam nhân kia chặn cứng.
Nam nhân kia lại thừa thắng xông lên, vung đao dứt khoát, c.h.é.m đứt nốt cái chân trước còn lại của con heo rừng, c.h.ặ.t đứt khả năng di chuyển của nó.
Con heo rừng mất chân chẳng khác nào cá nằm trên thớt, mặc cho nam nhân kia vung đao c.h.é.m g.i.ế.c.
Hạ Thanh Nguyệt thu lại ánh mắt kinh ngạc, vẫy tay với Hắc Hắc rồi nhanh chân rời đi.
Nam nhân này rất mạnh, cũng rất nguy hiểm.
