Thiên Mệnh Trầm Luân- Nhân Quả Đào Nguyên - 136

Cập nhật lúc: 17/04/2026 14:01

Chương 136: Cái Tát Đầu Tiên

Gió đêm rít gào qua khe đá của hang trú ẩn, mang theo cái lạnh thấu xương của vùng biên giới. Không gian chật hẹp chỉ có tiếng lửa cháy lách tách từ đống củi khô cháy dở, hắt những bóng đen dài dặc lên vách hang xù xì. Bầu không khí căng thẳng đến mức tưởng chừng như chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ để làm nổ tung sự im lặng c.h.ế.t ch.óc này.

Sau lời răn dạy khắc nghiệt về việc cứu đứa trẻ, Vân Hi không còn giữ được sự im lặng cam chịu nữa. Ma tính trong đan điền nàng, vốn đã bị kích động bởi ký ức kinh thành cũ và sự oán hận khi bị chính đạo phỉ nhổ, nay lại bùng lên mãnh liệt trước sự áp đặt tàn nhẫn của sư phụ.

"Sư phụ nói đệ t.ử ích kỷ? Nói đệ t.ử mở cửa cho quỷ dữ?"

Vân Hi đứng phắt dậy, đôi mắt nàng không còn sự trong trẻo của một đồ đệ ngoan ngoãn. Sắc đỏ rực rỡ len lỏi trong đồng t.ử, nàng nhìn Trần Diệp, giọng nói run rẩy nhưng chứa đầy sự phản kháng.

"Người bắt con thề đoạn tuyệt tình ái, con đã thề! Người bắt con chịu đựng sự khinh miệt của tông môn, con đã chịu! Nhưng giờ đây, ngay cả việc cứu một mạng người, người cũng coi đó là tội ác sao? Người bảo vệ cái Đạo của người bằng cách nhìn một đứa trẻ c.h.ế.t đi, vậy cái Đạo đó khác gì sự vô tình của lũ Ma tộc mà người luôn miệng bài trừ?"

Trần Diệp đang ngồi tựa vào vách đá, gương mặt hắn nhợt nhạt đến kinh người vì mất m.á.u, nhưng nghe những lời đại nghịch bất đạo ấy, hắn gượng dậy. Hắn nhìn thấy luồng hắc khí đang cuộn trào quanh người Vân Hi, thấy phong ấn trên trán nàng đang rung động dữ dội.

"Im miệng! Ngươi còn dám cãi lời?" Trần Diệp nghiến răng, giọng nói khàn đặc vì cơn giận và sự đau đớn từ tấm lưng đang rách nát. "Ngươi không hiểu... ngươi vốn dĩ không hiểu được hậu quả!"

"Con không muốn hiểu cái hậu quả xa xôi đó! Con chỉ thấy người trước mắt đang đau, người phàm đang c.h.ế.t!" Vân Hi tiến tới một bước, giọng nàng bỗng trở nên cao v.út và mang theo một âm hưởng tà mị của kiếp trước. "Người nói người cứu con, bảo vệ con, nhưng thực chất người chỉ đang giam cầm con trong một cái l.ồ.ng bằng đạo lý của người! Người sợ con biến thành Ma, hay người sợ thiên hạ nhìn vào rồi cười nhạo vị Tiên tôn thanh cao lại có một đồ đệ dơ bẩn?"

"Vân Hi! Ngươi điên rồi sao?"

Trần Diệp đứng bật dậy, nhưng vì vết thương quá nặng, hắn lảo đảo suýt ngã. Hắn thở dốc, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt. Sự lo lắng cho nàng bấy lâu nay biến thành nỗi thất vọng tràn trề. Hắn thấy nàng đang đ.á.n.h mất bản tâm, thấy Ma căn đang dần nuốt chửng đứa trẻ mà hắn yêu thương nhất.

"Phải, con điên rồi! Con điên từ khi đi theo người về Tuyết Vân Phong này rồi!" Vân Hi gào lên, nước mắt nàng chảy dài nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo vô cùng. "Nếu biết được cứu mà phải sống như một pho tượng không có tim, con thà c.h.ế.t trong biển m.á.u mười năm trước còn hơn!"

Chát!

Một tiếng động khô khốc vang dội khắp hang đá.

Bàn tay Trần Diệp dừng lại giữa không trung, run rẩy dữ dội. Hắn vừa giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Vân Hi – cái tát đầu tiên trong suốt mười năm qua, cũng là lần đầu tiên hắn dùng bạo lực với nàng.

Vân Hi bị lực đ.á.n.h mạnh khiến đầu nghiêng sang một bên, mái tóc đen rối bời xõa xuống che khuất một nửa khuôn mặt. Một vệt đỏ sẫm nhanh ch.óng hiện lên trên gò má trắng ngần của nàng. Không gian rơi vào sự im lặng kinh hoàng, chỉ còn tiếng thở dốc khó nhọc của Trần Diệp.

Hắn bàng hoàng nhìn bàn tay mình, rồi nhìn nàng. Cơn nóng giận trong phút chốc bị thay thế bằng sự hối hận tột cùng. Hắn định đưa tay ra, định nói lời xin lỗi, định chạm vào vết thương mà chính mình vừa gây ra.

"Vân Hi... ta..."

Thế nhưng, ngay khi Vân Hi chậm rãi ngẩng đầu lên, lời nói của Trần Diệp nghẹn đắng nơi cổ họng. Toàn thân hắn như rơi xuống hố băng ngàn năm.

Ánh mắt nàng nhìn hắn lúc này không còn là ánh mắt của đồ đệ nhỏ bé hay hờn dỗi, không còn là ánh mắt của Vân Hi kiếp này đầy sự ngưỡng mộ và tổn thương. Đó là một ánh mắt sâu hoắm, đầy rẫy sự u tối, lãnh đạm và oán hận thấu tận xương tủy.

Đó chính là ánh mắt của Vân Hi kiếp trước – vị Ma chủ từng tàn sát vạn dặm, kẻ đã dùng thanh Huyết Long Ti quất nát lưng hắn trong ma điện năm xưa.

Trong đôi mắt ấy, tình yêu đã c.h.ế.t hẳn, chỉ còn lại sự căm phẫn dành cho một kẻ luôn tự cho mình là đúng, một kẻ dùng danh nghĩa "bảo vệ" để chà đạp lên linh hồn người khác.

"Người lại đ.á.n.h ta..."

Giọng nàng trầm hẳn xuống, lạnh lẽo như từ cõi u minh vọng về. Nàng không khóc nữa, nàng đưa tay quệt đi vết m.á.u ở khóe môi, động tác mang theo một sự kiêu ngạo tà mị đến rợn người.

"Kiếp trước người dùng xiềng xích chính đạo để khóa ta, kiếp này người dùng lời thề và những cái tát này để giáo huấn ta. Trần Diệp, rốt cuộc người yêu ta, hay người yêu cái đạo lý của người đến mức muốn bức t.ử ta lần nữa?"

Trần Diệp lùi lại một bước, tim hắn như bị bóp nghẹt. Ánh mắt ấy... hắn không bao giờ quên được ánh mắt ấy. Nó là nỗi ám ảnh đã khiến hắn phải điên cuồng tìm nàng qua muôn vàn kiếp luân hồi, cũng là nhát d.a.o đã kết liễu mạng sống của hắn ở kiếp thứ hai.

"Vân Hi... tỉnh lại đi... đừng để Ma tính làm chủ..." Hắn thào thào, bàn tay áp vào l.ồ.ng n.g.ự.c để ngăn cơn m.á.u trào lên.

Vân Hi cười nhạt, một nụ cười đầy sự khinh miệt. Nàng nhìn vết m.á.u trên tay mình, rồi nhìn vào tấm lưng đẫm m.á.u của hắn qua lớp áo rách.

"Người nói thà để người c.h.ế.t, cũng không cho con dùng ma lực cứu người. Được thôi... sư phụ tôn kính." Nàng nhấn mạnh hai chữ sư đồ bằng một giọng mỉa mai đau đớn. "Cái tát này, con sẽ ghi nhớ. Từ nay về sau, con sẽ là 'đồ đệ ngoan' của người. Một pho tượng đá không tim, đúng như người hằng mong muốn."

Nàng quay lưng đi, bóng dáng nhỏ bé khuất dần vào góc tối của hang đá, mặc kệ Trần Diệp đang đứng đó, giữa đống đổ nát của niềm tin và sự tổn thương.

Trần Diệp ngã quỵ xuống, đôi bàn tay vừa tát nàng giờ đây bấu c.h.ặ.t lấy nền đất đá đến mức bật m.á.u. Hắn không khóc, nhưng tiếng thở dài của hắn còn thê lương hơn cả tiếng khóc. Hắn đã đ.á.n.h nàng. Hắn đã dùng cách tàn bạo nhất để ngăn nàng nhập ma, nhưng hắn lại vô tình khơi dậy con quỷ đáng sợ nhất trong ký ức của nàng.

Cái tát ấy không chỉ để lại vết đỏ trên mặt Vân Hi, mà nó đã chính thức xé rách sợi dây liên kết cuối cùng giữa hai thầy trò. Đêm hôm ấy, trong hang đá biên thùy, có một người đang dần biến thành ma trong sự câm lặng, và có một vị tiên tôn đang dần c.h.ế.t đi trong nỗi ân hận tột cùng, vì nhận ra rằng sự bảo vệ của mình, hóa ra lại là nhát kiếm sắc nhất đ.â.m vào tim người mình yêu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.