Thiên Mệnh Trầm Luân- Nhân Quả Đào Nguyên - 127
Cập nhật lúc: 11/04/2026 22:18
Chương 127: Lời Thề Đoạn Tuyệt
Dư chấn của lễ bái sư vẫn còn ám ảnh trong từng tấc khí lạnh tại đại điện Tuyết Vân Phong. Những mảnh sứ vỡ của tách trà bái sư đã được dọn đi, nhưng vết nứt trong tâm linh của hai thầy trò thì ngày càng lộ rõ, sâu hoắm và đầy rẫy hắc khí. Ký ức kiếp trước rò rỉ như một thứ kịch độc, nó khiến Vân Hi nhìn Trần Diệp không còn bằng đôi mắt của một đứa trẻ được cứu rỗi, mà bằng đôi mắt của một người tình đã lạc mất nhau qua muôn vàn kiếp luân hồi.
Trần Diệp đứng trước linh vị của Tổ sư gia, bóng lưng hắn sừng sững như một ngọn núi tuyết cô độc. Hắn biết, phong ấn tu vi chỉ có thể giữ được thân xác nàng, nhưng không thể giữ được trái tim nàng khỏi việc lún sâu vào vũng lầy tình ái – thứ dưỡng chất tốt nhất để Ma căn thượng cổ sinh sôi.
"Vân Hi, quỳ xuống."
Giọng Trần Diệp lạnh đến mức khiến sương mù trong điện như đóng băng lại.
Vân Hi vừa tỉnh dậy sau cơn hôn trầm, gương mặt vẫn còn loang lổ vết nước mắt khô. Nàng chậm rãi quỳ xuống trên tấm bồ đoàn bằng cỏ linh lăng, đôi mắt đỏ hoe nhìn lên những bài vị san sát phía trên. Khói hương lượn lờ, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm đến nghẹt thở.
"Sư phụ..." Nàng khẽ gọi, thanh âm run rẩy vì hơi lạnh và vì nỗi sợ hãi mơ hồ.
Trần Diệp không quay lại, hắn chắp tay sau lưng, bàn tay giấu trong tay áo siết c.h.ặ.t đến mức móng tay găm sâu vào lòng bàn tay đỏ rực m.á.u.
"Lễ bái sư đã xong, ngươi đã chính thức là người của Thanh Vân Tông, là đồ đệ duy nhất của Trần Diệp ta. Nhưng ký ức tà mị kia đã ám thị vào tâm trí ngươi, khiến ngươi sinh ra những ý niệm đại nghịch bất đạo."
Hắn đột ngột quay người lại, ánh mắt sắc như lưỡi kiếm nhìn thẳng vào nàng:
"Tình ái giữa sư đồ là thứ không dung thứ được ở nhân gian, càng là cấm kỵ của tu hành. Huống hồ, ngươi mang Ma căn. Một niệm động tình, vạn quỷ trùng sinh. Ngươi muốn thấy ta c.h.ế.t thêm một lần nữa vì sự ích kỷ của ngươi sao?"
Vân Hi bàng hoàng, nàng lắc đầu điên cuồng, mái tóc rối bời xõa xuống vai: "Không! Con không muốn! Con chỉ muốn... chỉ muốn bảo vệ người..."
"Bảo vệ ta bằng cách yêu ta sao?" Trần Diệp cười nhạt, một nụ cười chứa đựng sự tự giễu cay đắng. "Đó là cách nhanh nhất để g.i.ế.c c.h.ế.t ta, và cũng là để tiêu diệt chính ngươi. Vân Hi, ta không cho phép điều đó xảy ra."
Hắn bước tới một bước, áp lực từ tu vi Hóa Thần bùng phát, ép nàng phải cúi rạp người xuống mặt đá lạnh ngắt.
"Trước linh vị của Tổ sư gia Thanh Vân Tông, trước anh linh của mười hai đời tổ sư Tuyết Vân Phong, ngươi phải lập lời thề đoạn tuyệt. Đây là điều kiện cuối cùng để ngươi có thể tiếp tục ở lại nơi này."
Vân Hi ngước mắt lên, nước mắt giàn giụa: "Sư phụ, chẳng lẽ ngay cả một chút tâm tư nhỏ bé này con cũng không được giữ lại sao? Con hứa sẽ không nói ra, con hứa sẽ giấu kín nó..."
"Không được!" Trần Diệp quát lớn, tiếng vang chấn động cả đại điện. "Ma căn nhìn thấu lòng người. Ngươi giấu được ta, giấu được thiên hạ, nhưng không giấu được nó. Chỉ cần một tia tình ý, nó sẽ biến thành tâm ma xé toác phong ấn của ta."
Hắn cầm lấy một thanh đoản kiếm từ trên án thờ, ném xuống trước mặt nàng. Tiếng kim loại va chạm với đá vang lên ch.ói tai.
"Lập thề đi. Dùng m.á.u của ngươi, dùng linh hồn của ngươi mà thề."
Vân Hi nhìn thanh kiếm, rồi nhìn vào gương mặt không chút cảm xúc của Trần Diệp. Nàng thấy sự kiên định tàn nhẫn trong mắt hắn, và nàng cũng thấy một nỗi đau đớn thầm lặng đang gặm nhấm hắn. Nàng biết, hắn đang dùng cách tàn độc nhất để cứu nàng.
Nàng run rẩy cầm lấy thanh kiếm, lưỡi kiếm sắc lạnh cứa vào lòng bàn tay. Máu tươi nhỏ xuống, đỏ thẫm trên nền đá trắng.
"Đệ t.ử Vân Hi..." Nàng nghẹn ngào thốt lên, từng chữ như rút cạn sinh lực. "Trước tổ sư gia chứng giám... đời này kiếp này, chỉ tôn Trần Diệp làm thầy, không dám sinh lòng tà mị, không dám có ý niệm vượt quá phận sư đồ..."
"Tiếp tục!" Trần Diệp thúc giục, giọng nói lạnh lùng vô cảm.
Vân Hi nhắm mắt lại, nước mắt hòa cùng m.á.u tươi chảy dài. Nàng cảm nhận được Ma căn trong đan điền đang gào thét, đang cố gắng ngăn cản nàng thốt ra lời thề ấy.
"Nếu... nếu đệ t.ử động tình với sư phụ... nếu sinh lòng tham ái với người... nguyện để thiên lôi đ.á.n.h xuống, linh hồn tan biến, vĩnh viễn không được vào luân hồi, không bao giờ gặp lại người nữa..."
Lời thề vừa dứt, một đạo sấm sét khô khốc vang lên trên đỉnh Tuyết Vân Phong dù trời không mưa. Một luồng ánh sáng vàng từ linh vị tổ sư bay ra, quấn lấy vết thương trên tay Vân Hi, để lại một ấn ký hình chữ "Cấm" màu đỏ rực ngay trên cổ tay nàng, rồi lặn sâu vào trong da thịt.
Đây là "Tâm Thề Khế Ước". Nếu nàng thực sự động tình, khế ước này sẽ lập tức thiêu cháy linh hồn nàng từ bên trong.
Vân Hi đổ gục xuống, hơi thở đứt quãng. Nàng cảm thấy một phần linh hồn mình vừa bị x.é to.ạc ra và khóa c.h.ặ.t vào lời thề ấy. Trái tim nàng bỗng chốc trở nên trống rỗng, một cảm giác lạnh lẽo tột cùng bao trùm lấy tâm trí.
Trần Diệp đứng đó, nhìn nàng đau đớn, l.ồ.ng n.g.ự.c hắn cũng như bị ai đó dùng d.a.o khía nát. Một ngụm m.á.u tanh trào lên, hắn cứng rắn nuốt ngược trở lại, gương mặt vẫn giữ vẻ băng sương thoát tục.
"Tốt." Hắn nói, giọng nói có chút run rẩy mà nàng không nhận ra. "Nhớ kỹ lời thề hôm nay. Từ giờ trở đi, ngươi và ta chỉ có nghĩa sư đồ, không có tình nam nữ. Nếu ngươi vi phạm, chính tay ta sẽ tiễn ngươi đi trước khi thiên đạo ra tay."
Vân Hi ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt giờ đây chỉ còn lại sự tuyệt vọng tĩnh lặng.
"Sư phụ, người đã hài lòng chưa?"
Trần Diệp không trả lời. Hắn quay lưng đi, bước từng bước nặng nề ra khỏi đại điện.
Khi bóng dáng hắn vừa khuất sau cánh cửa, hắn lập tức gục xuống, tựa lưng vào cột đá, m.á.u tươi tuôn ra xối xả nhuộm đỏ cả vạt áo trắng. Hắn ép nàng thề, cũng là ép chính mình phải đoạn tuyệt.
"Linh hồn tan biến..." Hắn lẩm bẩm, nụ cười méo mó hiện lên trên gương mặt đẫm m.á.u. "Vân Hi, nếu phải tan biến, hãy để ta là người đi trước. Lời thề này bảo vệ ngươi, nhưng nó lại là nhát kiếm chí mạng đối với ta."
Bên trong điện, Vân Hi vẫn quỳ đó. Nàng nhìn vết sẹo khế ước trên cổ tay, lòng đau đến mức không còn cảm thấy đau nữa. Nàng đã thề không động tình, nhưng mỗi lần nhìn thấy hắn, mỗi lần nghe giọng nói của hắn, trái tim nàng lại thổn thức. Lời thề ấy giống như một sợi dây thừng thắt quanh cổ nàng, mỗi khi nàng muốn tiến gần hắn hơn, nó lại siết c.h.ặ.t thêm một chút, nhắc nhở nàng về ranh giới sinh t.ử giữa hai người.
Gió tuyết lại nổi lên, thổi luồn vào đại điện, làm lay động những lá cờ phướn và dập tắt những ngọn nến trên bàn thờ. Giữa bóng tối và hơi lạnh, chỉ còn lại một nữ t.ử nhỏ bé đang ôm lấy trái tim tan vỡ của mình, và một vị tiên tôn đang âm thầm dùng mạng sống để trả giá cho một lời thề đoạn tuyệt tàn khốc.
Đêm ấy, Tuyết Vân Phong lạnh hơn bao giờ hết, vì tình yêu đã bị chính người trong cuộc dùng m.á.u và lời thề để đóng băng lại, vĩnh viễn không cho phép nảy mầm.
