Thập Niên Quân Hôn: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Ta Là Kẻ Xấu Xa Nhất - Chương 200: Đứa Trẻ Ngốc

Cập nhật lúc: 09/05/2026 11:06

"Thà sống nhục còn hơn c.h.ế.t vinh, quả thật đáng tiếc." Lâm Hướng Nam cảm thán.

Lâm Hướng Nam đến khu tập thể này được hai năm, đây là lần đầu tiên gặp chuyện như vậy, cứ cảm thấy lòng buồn man mác.

Cô và Vương doanh trưởng chỉ có thể coi là người quen, thậm chí còn chưa đến mức bạn bè, nghe tin tức như vậy đều thấy khó chịu.

Đó là còn chưa nói tới Cố Chấn Hoa.

Đó đều là những đồng đội cùng vào sinh ra t.ử.

Buổi trưa Cố Chấn Hoa về nhà, bàn bạc với Lâm Hướng Nam: "Em xem trong nhà có loại phiếu nào tạm thời không dùng đến không, rồi lấy cho anh hai mươi đồng."

"Được ạ. Lát nữa em sẽ thu dọn lại các loại phiếu trong nhà." Lâm Hướng Nam đáp ứng dứt khoát.

Quan tâm nhân đạo, đơn vị nào cũng có.

Phiếu lương thực, dầu mỡ các loại thì nhà nào cũng không dư dả, Lâm Hướng Nam thu dọn một ít phiếu công nghiệp, phiếu t.h.u.ố.c lá, rượu. Những loại phiếu này khó kiếm, nếu đổi lấy tiền thì giá trị cũng cao.

Sau khi giao đồ cho Cố Chấn Hoa, Lâm Hướng Nam hỏi: "Số tiền và phiếu này, các anh định đưa cho Lưu Phượng ạ?"

"Số tiền này không phải tiền tuất, là do đồng đội góp lại. Ý của mọi người là đưa cho bố mẹ của lão Vương." Cố Chấn Hoa giải thích: "Lưu Phượng không đáng tin cậy lắm."

Đồng đội đưa tro cốt Vương doanh trưởng về quê sẽ giao số tiền này cho gia đình nhà họ Vương.

Nhưng Cố Chấn Hoa thở dài, bất lực nói: "Tuy nhiên hiện tại quyền sở hữu số tiền này vẫn chưa chắc chắn. Nếu hai đứa trẻ nguyện ý theo Lưu Phượng, chúng ta cũng chỉ có thể đưa tiền cho Lưu Phượng."

Vương doanh trưởng không phải con một, ở quê vẫn còn anh em, nên mọi người không lo các bậc lão niên không được chăm sóc, chỉ lo cho hai đứa con chưa trưởng thành của ông ta mà thôi.

Vương Hạc có mẹ đẻ là La Thải Hà quản thúc thì chắc chắn không vấn đề gì. Vương Hổ với Vương Báo mới thật sự t.h.ả.m, Lưu Phượng là mẹ kế không hề có quan hệ huyết thống với chúng, hơn nữa tinh thần bà ta còn có chút không bình thường.

"Lưu Phượng không muốn đưa hai đứa trẻ về quê quán của Vương doanh trưởng. Hai đứa trẻ cũng chẳng muốn về ở với ông bà nội. Lãnh đạo thay phiên nhau đến làm công tác tư tưởng cũng vô ích."

Cố Chấn Hoa nói đến chuyện này liền thấy đau đầu, mắng: "Hai đứa trẻ đó cũng không biết làm sao nữa. Lưu Phượng cho chúng uống t.h.u.ố.c mê gì mà cứ nhất quyết đòi theo bà ta?"

Ông bà nội ruột thịt thì không dựa, lại đi dựa vào mẹ kế, mà còn là người mẹ kế chẳng có chút tình cảm nào, mới chung sống chưa đầy nửa năm.

Lâm Hướng Nam không nhịn được mà châm chọc: "Với tình hình hiện tại, ở được thành phố thì ai muốn về nông thôn chứ? Vương Hổ tuy còn nhỏ, nhưng cũng biết sợ khổ đấy."

"Haizz, khó xử thật."

Vương doanh trưởng mất rồi, Lưu Phượng không thể dẫn con ở lại khu tập thể, chỉ có thể ra ngoài thuê nhà. Thuê nhà không tốt lắm cũng chẳng sao, thuê ở làng ngoại ô cũng được, dù sao cũng là chuyện dùng tiền là giải quyết được.

Những chuyện đó đều dễ giải quyết, nhưng Lưu Phượng còn đòi hỏi phải đền bù công việc, cái này thì độ khó cao hơn nhiều.

Chính ủy Hứa và các đồng chí nam không thuyết phục nổi Lưu Phượng, đành phải phái vợ của họ ra mặt.

Ngay cả Lâm Hướng Nam và Hồ Mỹ Lệ cũng được Cố Chấn Hoa ủy thác.

"Ai cũng đi cả, hai người cũng theo mà khuyên nhủ chút đi, không khuyên được thì thôi." Cố Chấn Hoa cẩn thận nhắc nhở: "Thấy tình hình không ổn là phải chạy ngay. Nghe nói tinh thần Lưu Phượng không bình thường, tôi sợ bà ta nổi điên đ.á.n.h người không lý do."

"Biết rồi. Chắc chắn tôi sẽ tránh xa bà ta ra."

Trong mắt Lâm Hướng Nam, Lưu Phượng chẳng khác nào kẻ ngốc đầu làng, không chỉ thỉnh thoảng khạc nhổ mà còn có thể cầm đá ném người, là một nhân vật nguy hiểm.

So với sự đối phó qua loa của Lâm Hướng Nam, Trần Tú Lan nghiêm túc hơn nhiều. Ai bảo chồng cô là chính ủy chứ, phải làm công tác tư tưởng cho mọi người. Cô là vợ chính ủy, làm công tác tư tưởng cho người nhà cán bộ cũng là chuyện đương nhiên.

Trạng thái hiện tại của Lưu Phượng rất tệ, mắt khóc sưng húp, tóc tai bù xù, trông vô cùng lôi thôi lếch thếch.

Dù Trần Tú Lan không có ấn tượng tốt gì với bà ta, nhưng nhìn cảnh này cũng không tránh khỏi thấy chạnh lòng.

"Chuyện đã qua rồi, chúng ta phải nhìn về phía trước. Cô sống tốt ngày tháng, dưới suối vàng lão Vương cũng yên lòng."

Lưu Phượng phản bác: "Ai mà chẳng muốn sống tốt chứ. Lão Vương hy sinh vì nước, là liệt sĩ, tại sao lãnh đạo không sắp xếp công việc cho tôi?"

"Người nhà liệt sĩ chắc chắn được ưu tiên tuyển dụng. Nhưng các đơn vị xung quanh hiện tại đều không còn chỉ tiêu, chúng tôi cũng hết cách." Trần Tú Lan nhìn Lưu Phượng một cái, uyển chuyển bày tỏ: "Hơn nữa tình hình hiện tại của cô cũng không thích hợp với một số công việc nữa."

Nếu là người nhà liệt sĩ bình thường, lại còn dẫn theo hai đứa con, lãnh đạo nghĩ cách thì vẫn sắp xếp được. Nhưng danh tiếng Lưu Phượng quá tệ, mọi người đều cho rằng bà ta không bình thường, không ai muốn nhận một kẻ chỉ biết ăn không ngồi rồi.

"Tôi làm sao chứ? Chẳng qua là danh tiếng hơi kém chút thôi ư? Lão Vương đã hy sinh rồi, các người còn bám lấy chuyện này không buông, các người đúng là ức h.i.ế.p người quá đáng!!" Lưu Phượng gào khóc nức nở.

Đa số mọi người đều không dám c.h.ử.i khéo trước mặt người trong cuộc, sống chung trong khu tập thể, thể diện cơ bản vẫn phải giữ.

Không ai ngốc đến mức chạy đến trước mặt Lưu Phượng mà hỏi "Có phải cô điên rồi không?\

Sẽ bị đ.á.n.h đấy.

Nhất là hiện tại, Vương doanh trưởng đã hy sinh. Mọi người đều cho rằng Lưu Phượng chắc chắn bị kích động, lại càng không ai dám trêu chọc bà ta.

Cảm thấy cảm xúc của Lưu Phượng không ổn định, Trần Tú Lan âm thầm dịch người ra, m.ô.n.g chỉ dám ngồi mép ghế, như vậy có chuyện gì còn chạy cho nhanh.

"Lưu Phượng này, chuyện công việc thật sự không vội được, cô chỉ có thể chờ thôi." Trần Tú Lan đành c.ắ.n răng thuyết phục tiếp.

"Chờ? Chờ thì có ích lợi gì. Đừng tưởng tôi không biết. Nếu tôi không chốt hạ chuyện này ngay bây giờ, thì có mà chờ cả đời."

Lưu Phượng giở bài làm loạn với lãnh đạo ra, vừa khóc vừa mắng: "Lão Vương sao ông ngốc thế không biết. Ông hy sinh vì nước, để lại mẹ góa con côi chúng tôi, giờ phải làm sao đây..."

Thấy bà ta lấy cái c.h.ế.t của Vương doanh trưởng ra để uy h.i.ế.p mọi người, Hồ Mỹ Lệ không nhịn được bĩu môi.

"Đồng chí Lưu Phượng, Vương doanh trưởng đã hy sinh, nhưng người nhà liệt sĩ đâu chỉ có mình cô, còn có cả bố mẹ ông ấy nữa. Nếu ai cũng đòi công việc, cô bảo lãnh đạo sắp xếp thế nào đây?"

Thấy Hồ Mỹ Lệ lên tiếng, Lâm Hướng Nam cũng phụ họa: "Đều sống trong khu tập thể, mọi người ai cũng biết rõ gốc gác của nhau. Tổ chức dù có trợ cấp, phần lớn cũng sẽ ưu tiên cho người già và trẻ nhỏ."

Ý của Lâm Hướng Nam rất rõ ràng: cô Lưu Phượng là hạng người nào, ai mà chẳng biết chứ, cứ làm loạn là muốn được lợi lộc, cô tưởng lãnh đạo là kẻ ngốc chắc?

Câu nói này đ.á.n.h trúng vào trái tim mỏng manh của Lưu Phượng.

Chính vì biết đó là sự thật, Lưu Phượng càng suy sụp hơn, trực tiếp đuổi khách: "Cút cút cút, các người đều cút hết cho tôi, đều đến bắt nạt tôi... Sao số tôi khổ thế này..."

Chẳng cần bà ta phải hành động gì lớn, Lưu Phượng vừa đứng dậy là Lâm Hướng Nam và mấy người kia đã nhanh như thỏ chạy biến.

Bởi vì Lâm Hướng Nam mấy người đã sớm đề phòng, chỉ sợ Lưu Phượng nổi điên làm tổn thương người khác.

Ra khỏi cửa nhà họ Vương, Trần Tú Lan còn cảm thán: "Ôi mẹ ơi, sợ c.h.ế.t khiếp. Lưu Phượng giờ quả nhiên không chịu nổi kích thích."

"Dù sao tôi đi một chuyến này cũng coi như xong chuyện nhà tôi giao phó rồi. Lần sau không bao giờ đến nữa." Lâm Hướng Nam chán ghét nói.

Trần Tú Lan mặt mày buồn rầu: "Nhưng chuyện này tôi không thể mặc kệ được. Tôi hơi sợ Lưu Phượng, lần tới cô đi cùng tôi nữa nhé?"

Chuyện này chẳng khác gì hội chị em rủ nhau đi vệ sinh cả. Nhưng Lâm Hướng Nam vẫn từ chối: "Gần đây tôi đang đi làm ở xưởng 130. Chỉ được nghỉ có hai ngày thôi. Sau này chắc chắn không theo cô được nữa đâu."

"Cô không ở đó, tôi hơi rén." Trần Tú Lan lầm bầm: "Nếu bà ta mà phát bệnh đ.á.n.h tôi thật, tôi còn chẳng biết làm sao để tính sổ với bà ta nữa."

Họ đang thì thầm với nhau thì trong sân truyền ra tiếng khóc.

Lưu Phượng ôm Vương Hổ, gào khóc lớn: "Con trai ngoan của mẹ, bố con đi rồi, ai cũng đến ức h.i.ế.p mẹ con mình."

"Mẹ ơi~~ hu hu hu~" Vương Hổ và Lưu Phượng cùng ôm nhau khóc rống.

Hồ Mỹ Lệ nghe mà lộn cả mắt: "Thằng nhóc không có não. Đây mà là con tôi thì tôi tức c.h.ế.t rồi."

.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.