Thập Niên 90 Quân Trưởng Cưng Vợ Lên Trời - Chương 136
Cập nhật lúc: 16/04/2026 07:11
Bao nhiêu năm trôi qua, vẫn là phong cách làm việc y như cũ, tuy nhìn thì có vẻ thể diện hơn nhiều, nhưng thực tế vẫn là bám vào ai thì hận không thể ép khô giá trị cuối cùng của người ta.
Trong tình huống này các lãnh đạo lười so đo với bọn họ, nhưng ai còn muốn giao thiệp với bọn họ lần thứ hai chứ.
Quan trọng là, bọn họ đang tiêu hao ân tình của Lộc Minh Sâm.
Bên kia Giang phu nhân rõ ràng cũng không chịu nổi nữa, trực tiếp mở miệng cắt ngang tràng giang đại hải của Lộc lão đại, vẫy tay với Lộc Minh Sâm và Tô Nhuyễn đang ngoan ngoãn đợi ở một bên: "Minh Sâm, còn cả vợ Minh Sâm nữa, mau qua đây cho bác xem nào."
"Ông cụ Lộc, ngày vui của bọn trẻ, những chuyện khác thì đừng nói nữa nhé."
Mặt Lộc lão đại sượng trân, người nhà họ Lộc lúc này mới thu liễm lại một chút.
Tô Nhuyễn đẩy Lộc Minh Sâm tiến lên, cùng Lộc Minh Sâm chào hỏi từng người trên bàn một lượt, Lộc Minh Sâm chào kiểu quân đội với mọi người:
"Đa tạ các vị chú bác cô dì năm xưa đã quan tâm chăm sóc cháu, cháu sẽ cả đời ghi nhớ trong lòng."
Nét cười trên mặt mấy người chân thật hơn nhiều, Giang phu nhân cảm thán: "Thời gian trôi nhanh thật đấy, ban đầu chỉ là một cậu nhóc giờ đã lớn tướng lấy vợ rồi."
Cục trưởng Hà cũng vui mừng nói: "Chứ còn gì nữa, nghe nói cháu lập công ở tiền tuyến, anh dũng y như bố cháu vậy."
Mấy người thuận thế quan tâm đến tình hình những năm qua của anh, khi nào thi vào trường quân đội, thi chuyên ngành gì, hiện tại quân hàm gì, giữ chức vụ gì, lập được bao nhiêu công...
Giang phu nhân hiểu rõ những điều này hơn, khen ngợi: "Không tồi, hậu sinh khả úy, nhưng cũng vẫn phải chú ý an toàn bản thân, quốc gia bồi dưỡng các cháu không dễ dàng, các cháu cũng phải bảo vệ tốt chính mình."
Thím ba Lộc bỗng nhiên phụ họa: "Ai nói không phải chứ, nó bị thương thế này, tuy nói lãnh đạo nể tình nó lập công lớn vẫn cho nó về đơn vị, nhưng rốt cuộc vẫn không làm được việc gì có ích nữa."
"Nếu nó cứ mãi như thế này, tiếp tục ở lại đơn vị chẳng phải là gây phiền toái cho tổ chức sao?"
Tô Nhuyễn tưởng bà ta đang cáo trạng với Tư lệnh Giang rằng Lộc Minh Sâm vi phạm quy định ở lại đơn vị, muốn lôi anh về, dù sao người nhà họ Lộc vẫn luôn muốn Lộc Minh Sâm rời khỏi quân đội, mới dễ bề cho bọn họ nắm thóp.
Kết quả lại nghe bà ta đổi giọng, bắt đầu cảm thán: "Minh Quân nhà chúng tôi cũng là quân nhân, mỗi lần nhìn thấy nó bị thương tôi đau lòng không chịu được, nhưng nó nói những thứ này đều là thiên chức của quân nhân, là việc bọn nó nên làm."
"Nó còn nói cho dù có một ngày nó không thể phục vụ cho đất nước cho nhân dân nữa, cũng tuyệt đối không kéo chân sau của tổ chức."
"Lần này không về được cũng là do được phái đi thực hiện nhiệm vụ quan trọng, ngay cả hôn lễ của anh họ ruột cũng không thể tham gia."
Hóa ra là dìm hàng Lộc Minh Sâm để trải đường cho con trai bà ta.
Lộc Minh Quân là con trai cả của nhà chú ba Lộc, kiếp trước Tô Thanh Thanh chính là gả cho hắn ta.
Hắn ta nhỏ hơn Lộc Minh Sâm hai tuổi, cũng thi trường quân đội, chỉ là hắn học hệ cao đẳng, hiện tại hình như đang làm đại đội trưởng ở một quân khu nào đó vùng Tây Bắc.
Tô Nhuyễn bật cười, thím ba Lộc này sẽ không tưởng rằng công việc trong quân đội cũng giống như bên ngoài một củ cải một cái hố, Lộc Minh Sâm xuống thì Lộc Minh Quân nhà bà ta có thể lên thay chứ?
"Giác ngộ của thím ba và Minh Quân quả nhiên cao." Tô Nhuyễn cười híp mắt nói, "Nhưng quân tẩu chúng ta quả thực nên có giác ngộ như vậy mới đúng."
"Nói ra thì, ban đầu công việc của bác cả, chú ba và cô út đều là do tổ chức vì muốn chăm sóc anh Minh Sâm mới sắp xếp, đã kéo chân sau cho tổ chức không ít rồi."
"Hiện giờ anh Minh Sâm đã có thể độc lập gánh vác, ông bà nội còn vẫn luôn lĩnh tiền tuất của bố chồng cháu, nhà nước đối với chúng ta đã đủ ưu đãi rồi."
"Những công việc này cháu cảm thấy có thể nhường lại, cho những người cần hơn."
Người nhà họ Lộc trong nháy mắt biến sắc, bác cả Lộc hung hăng trừng mắt nhìn cô: "Cô nói hươu nói vượn cái gì đấy?"
"Cháu nói hươu nói vượn chỗ nào?" Tô Nhuyễn một chút cũng không sợ ông ta, "Cháu nghe anh Minh Sâm nói ban đầu công việc của bác cả là do Tư lệnh Vương giúp đỡ, công việc của chú ba và cô út là do bác Hà và chú Lưu sắp xếp, những thứ này chẳng phải đều là nể mặt bố chồng cháu hy sinh vì nước sao?"
"Nhưng vừa rồi thím ba cũng nói, quân nhân đã khoác lên mình bộ quân phục thì phải chuẩn bị sẵn sàng cống hiến tất cả cho đất nước, ban đầu anh Minh Sâm còn quá nhỏ không có cách nào, không có cha mẹ anh ấy sẽ c.h.ế.t đói, nhưng bây giờ anh ấy đã có năng lực, nhà họ Lộc chúng ta lại chiếm nhiều tài nguyên như vậy, chẳng phải là cậy ơn đòi báo sao? Đây không phải là tinh thần của thân nhân liệt sĩ chúng ta."
Cô nhìn ông cụ Lộc: "Ông nội, ông nói cháu nói có đúng không?"
Sắc mặt ông cụ Lộc khó coi, ánh mắt bác cả Lộc và chú ba Lộc âm trầm, nhưng chuyện là do bọn họ khơi mào, Tô Nhuyễn cũng chỉ là thuận theo lời thím ba Lộc mà nói thôi...
Bọn họ có thể nói không đúng sao? Không thể.
Nhưng bảo bọn họ gật đầu thì vạn lần không thể, không khí nhất thời cứng lại.
Đúng lúc lại có người tới tìm chú ba Lộc nịnh nọt, muốn làm quen với mấy vị lãnh đạo, Tô Nhuyễn trực tiếp nói: "Ông nội, bác cả, chú ba, mọi người muốn bận thì cứ đi bận đi, ở đây cháu và anh Minh Sâm tiếp đãi là được, anh Minh Sâm cũng muốn ôn lại chuyện cũ với mấy vị chú bác cô dì."
Người nhà họ Lộc hận đến nghiến răng, nhưng Giang phu nhân đã kéo tay Tô Nhuyễn nói chuyện, mấy người khác cũng nhao nhao tìm Lộc Minh Sâm nói chuyện, đối với những người khác của nhà họ Lộc không phải coi như không thấy thì cũng là tùy ý qua loa.
Nhà họ Lộc lúc này mới ý thức được hành vi vừa rồi của bọn họ dường như đã chọc giận người ta rồi.
Lại nghĩ đến những lời Tô Nhuyễn nói, nhất thời tâm trạng đều trở nên thấp thỏm, đừng có thật sự thu hồi công việc của bọn họ mới tốt.
Lúc này bọn họ biết sợ rồi, vội vàng từ chối những người tìm tới nữa, vội vã giải tán tiệc rượu, nghĩ trăm phương ngàn kế để cứu vãn.
