Thập Niên 80: Vợ Béo Mang Thai Được Ông Chồng Bá Đạo Hết Mực Cưng Chiều - Chương 110: Con Ngu Này, Trên Răng Mày Dính Lá Hẹ Kìa

Cập nhật lúc: 06/04/2026 11:18

Lúc Đoạn Hổ từ ủy ban thôn đi ra đã là lúc ánh ban mai vừa hé. Khu chợ gần đầu làng cũng đến lúc dọn hàng rồi.

Buổi sáng có rất nhiều người bán hàng rong, sẽ bán chút rau củ quả hoặc là cá thịt tôm cua. Rau cỏ gì đó cơ bản đều là nhà tự trồng, tươi ngon, số lượng không nhiều, bán hết là đi. Nhưng vào cái lúc trời hàn đất giá này, có thể mày mò trồng ra được chút rau, thì kiếm được không ít, nói chung là kiếm được nhiều hơn so với lúc trời ấm áp.

Còn những người bán cá tôm kia, thì càng lợi hại hơn. Phải là có gan ra sông đục một cái lỗ băng, sau đó từ cái lỗ đó câu lên. So với trồng rau, chuyện này nguy hiểm hơn, còn chịu tội hơn. Để kịp bán ở chợ sớm, thì phải nửa đêm nửa hôm ra sông ngồi canh. Tự nhiên, những món thủy hải sản tươi ngon lại mỹ vị câu lên được này, cũng đắt hơn rau củ mùa đông.

Đoạn Hổ lúc này tâm trạng không tồi, liền nghĩ đi dạo chợ mua một con cá tươi, mang về làm cho bà béo nhà anh bồi bổ t.ử tế. Dù sao thì nửa đêm hôm qua quả thật hành hạ cô không nhẹ.

Anh đón lấy ánh ban mai đỏ cam híp mắt lại, cảm thấy mấy câu nói ban nãy của Trưởng thôn Vương vẫn còn đang lắc lư trong đầu. Cái gì mà cậu và đồng chí Quý Xuân Hoa thật xứng đôi a, quả thực còn xứng đôi hơn cả Ngưu Lang Chức Nữ.

Trên đường không có ai, Đoạn Hổ không kìm được nhếch môi ha hả cười khẽ hai tiếng, vừa cười xong, liền “xoạch” một cái căng mặt lên. Sau gáy anh nóng ran, kéo theo cả mang tai cũng nóng bừng. Biệt nữu thô lỗ nâng bàn tay to lên, vuốt dọc theo cổ kéo lên sau gáy xoa xoa thật mạnh.

Mi tâm giật giật nghiến răng c.h.ử.i rủa: “Đệt mẹ nó, lão t.ử sao lại giống như một cô nương đang hoài xuân thế này.”

Nhưng cứ c.h.ử.i như vậy, khóe miệng anh vẫn không khống chế được mà vểnh lên. Anh lại nhớ tới lời bà ngoại Lý Thủ Tài không cẩn thận buột miệng nói ra, Lý Thủ Tài nói nếu Quý Xuân Hoa lúc trước trang điểm chải chuốt một chút, chưa chắc đã đến lượt anh Hổ Tử.

Nhớ tới cái này, Đoạn Hổ bất giác ưỡn l.ồ.ng n.g.ự.c cường tráng lên, hùng dũng oai vệ khí thế bừng bừng đi thẳng về phía trước, khinh thường hừ lạnh: “Trang điểm chải chuốt thì sao? Có thêm một trăm tám chục thằng thích cô ấy cũng không sánh bằng lão t.ử! Bởi vì cô ấy chỉ thích lão t.ử, lần đầu tiên nhìn thấy tôi cô ấy đã nói rồi, nói, nói tôi c.h.ử.i người cũng êm tai! Tối hôm qua còn khóc lóc đòi ôm lão t.ử cơ mà! Đệt!”

Nghĩ đến đây, Đoạn Hổ không kìm được nuốt nước bọt, sâu trong cổ họng khô khốc nóng rực. Anh nhắm mắt lại, cảm giác xúc cảm đầy đặn và mềm mại giam cầm dưới thân đêm qua vẫn chưa tiêu tan, chỉ cần chốc lát đã kích thích anh đến mức chỗ nào đó lại muốn cứng ngắc.

Anh động tác dã man thô nặng móc bao t.h.u.ố.c lá trong túi ra, như phát tiết mà c.ắ.n c.h.ặ.t khớp hàm châm lửa. Theo nhịp hít nhả, đôi môi mỏng gầy không kìm được mấp máy, giống như vẫn còn đang mút mát đôi môi mềm mại của cô.

Chốc lát sau, đột nhiên bực bội lấy điếu t.h.u.ố.c xuống, nhíu mày buồn bực nói: “Đệt, sao đắng thế này.”

Anh hút t.h.u.ố.c bao nhiêu năm nay, đều không thấy đắng. Lúc này lại cảm thấy so với cái miệng nhỏ nhắn kia của cô, thật sự là đắng đến mức khiến người ta không chịu nổi. Còn khô khốc, rít hai hơi miệng càng khô hơn.

Đoạn Hổ lập tức mất đi tâm tư muốn hút t.h.u.ố.c, mất kiên nhẫn “chậc chậc” hai tiếng ném xuống đất giẫm tắt. Vừa định tiếp tục nhấc chân đi về phía trước, liền đột ngột nghe thấy một tiếng gọi: “Anh rể~!”

“...” Huyệt thái dương Đoạn Hổ giật giật bực bội, lập tức sải bước dài coi như không nghe thấy.

Có thể gọi anh là anh rể chỉ có hai đứa ngu xuẩn, còn một đứa buồn nôn hơn một đứa. Nghe cái động tĩnh dính dính nhớp nhớp này, chắc chắn là cái đứa buồn nôn hơn rồi.

Quý Cầm xách giỏ thức ăn, gần như dùng tốc độ chạy như bay đuổi theo Đoạn Hổ. Ngặt nỗi đôi chân dài rắn chắc đó của Đoạn Hổ là ưu thế bẩm sinh, hơi đi nhanh một chút cô ta đã rất khó đuổi kịp.

Cô ta chỉ có thể chạy chậm đuổi theo anh, đến trước mặt vội vàng cong mày toét miệng cười: “Anh rể, sớm thế này anh đi đâu vậy? Anh cũng đi chợ mua thức ăn sao? Chị em đâu, chị em sao không ra ngoài cùng anh vậy.”

Quý Cầm thầm nghĩ, nhắc đến Quý Xuân Hoa anh ta không thể nào không muốn để ý đến mình được nữa. Ít ra cũng phải đáp lại cô ta một câu.

Điều khiến cô ta kinh ngạc mừng rỡ là, nói xong lời này Đoạn Hổ lại thật sự liếc mắt nhìn cô ta một cái. Mặc dù anh mặt không cảm xúc, tỏ ra lạnh lùng lại âm u, nhưng so với trước đây ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn cô ta, thật sự là khiến Quý Cầm khó nén nổi kích động.

Quý Cầm cố nén ý cười, vội vàng tiếp tục hỏi: “Chị em vẫn chưa tỉnh sao? Không đúng nha, chị ấy lúc trước ở nhà đều dậy sớm lắm mà. Chắc chắn là gả đến nhà anh rể xong được hưởng phúc rồi, trong lòng an tâm rồi.”

Quý Cầm đã nghĩ kỹ rồi, hiện tại cô ta nhất định phải hàn gắn lại quan hệ với cái đồ béo Quý Xuân Hoa kia. Phải hùa theo bọn họ. Đoạn Hổ và Tôn Xảo Vân bây giờ đều khá coi trọng cô vợ béo nhìn là biết rất biết đẻ này, vậy cô ta cũng không nên làm người ta ghét nữa.

Cô ta đã bắt đầu lén lút đọc sách học tập rồi, chỉ cần có cơ hội tiếp xúc với anh là được. Anh sau này sẽ làm sự nghiệp lớn mạnh, tầm nhìn trong xã hội cũng sẽ mở rộng. Anh sớm muộn gì cũng sẽ hiểu, xã hội và thời đại đều đang phát triển, những người như mẹ anh, còn cả những người như Quý Xuân Hoa sớm muộn gì cũng sẽ bị ghét bỏ, đào thải.

Nhưng Quý Cầm cô ta thì không. Cô ta đầu óc thông minh, chỉ cần dụng tâm chịu nỗ lực, thì sớm muộn gì cũng có thể đứng kề vai sát cánh cùng anh. Anh tương lai chính là ông trùm bất động sản, rất cần một hiền nội trợ có đầu óc lại mang ra ngoài được.

Quý Cầm càng nghĩ càng kích động, mặc dù chạy chậm cũng không thấy mệt. Cô ta giống như một con chim nhỏ vui vẻ, hoạt bát nhảy nhót: “Anh rể, chúng ta tiện đường nha, cùng đi chợ—”

“Con ngu này, trên răng mày dính lá hẹ kìa.” Đoạn Hổ giọng điệu bình thản, đột ngột ngắt lời.

Quý Cầm lập tức thất kinh, “Ây da” một tiếng bụm miệng, tức khắc phanh gấp bước chân, vừa gấp vừa xấu hổ, suýt chút nữa bị hòn đá nhỏ vấp ngã.

Đoạn Hổ tiếp tục đi về phía trước, không dừng lại nửa khắc. Hai tay đút túi, chán ghét nhíu mày: “Ọe, thật mẹ nó buồn nôn. Còn ở đó há cái mồm to lải nhải không ngừng, không thấy con quạ đen to ban nãy đều bị mày hun cho chạy mất rồi sao.”

Quý Cầm xấu hổ đến mức sắp nổ tung tại chỗ, một bên nhanh ch.óng xoay người móc chiếc gương nhỏ ra, một bên đè thấp giọng oán trách: “Mẹ thật là! Con đã bảo mẹ rồi sáng sớm đừng ăn hẹ, đừng ăn hẹ, dễ xót ruột. Mẹ còn cứ bắt con ăn!”

Cô ta gấp đến mức lòng bàn tay đều toát mồ hôi, móc chiếc gương nhỏ xíu ra nhe răng nhìn một cái.

“!”

Cô ta nhắm mắt lại, suýt chút nữa ngất xỉu tại chỗ. Nhưng lại chỉ có thể cố nhịn xúc động muốn c.h.ế.t, mở mắt ra lần nữa nghiến răng nghiến lợi gạt cái lá hẹ trên răng đi.

Đầu óc Quý Cầm vận hành với tốc độ bay, siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m tuân thủ nguyên tắc không bỏ được lòng tự tôn thì không câu được hổ, lại một lần nữa mặt dày xông lên: “Sao thế? Có lá hẹ thì sao chứ? Anh rể anh không thích ăn hẹ sao?”

Đoạn Hổ cuối cùng cũng không kìm được dừng bước, từ trên cao nhìn xuống cô ta, lạnh lùng cười nói: “Lão t.ử từ hôm nay trở đi sẽ không ăn nữa. Mày có thôi đi không con ngu này? Không thôi thì về nhà nói với bố mẹ mày, trả tiền lại cho lão t.ử. Tiêu nhiều tiền như vậy còn không mua được sự thanh tịnh, mày tưởng lão t.ử cũng là đồ dễ bắt nạt hả con ngu này?”

“Không phải, không phải.” Quý Cầm khẩn thiết lại chân thành chớp chớp mắt: “Anh rể, anh không thể nói như vậy nha. Tiền này đưa cho bố mẹ em, bọn họ quả thật không đi phiền chị em nữa. Nhưng em thích chị em, em cũng thích chị em nha, anh không thể lấy em ra so sánh với bố mẹ em được!”

Quý Cầm đang nói chuyện, thì phía sau có một nam đồng chí không ngừng nhìn trộm đi ngang qua. Hắn ta còng lưng, tướng mạo lấm la lấm lét, dùng một loại ánh mắt phức tạp lại bỉ ổi lén lút nhìn Đoạn Hổ và Quý Cầm.

Đoạn Hổ căng c.h.ặ.t hàm dưới, “xoạch” một cái sải bước dài. Giơ tay hướng về phía cổ áo sau của gã đàn ông bỉ ổi đó kéo một cái! Trực tiếp kéo hắn ta đến trước mặt Quý Cầm!

“... Cái, cái gì?!” Gã đàn ông sợ đến mức hai chân run rẩy, hồn phách sắp bay mất. Nhắm mắt lại liền xin lỗi: “Tôi sai rồi, tôi sai rồi đại ca thôn. Tôi không nên nhìn hai người, tôi về sẽ tự m.ó.c m.ắ.t mình—”

“Không cấm mày nhìn mà.” Bàn tay to của Đoạn Hổ đẩy mạnh sau lưng hắn ta một cái, thân hình gầy gò của hắn ta làm sao chống đỡ nổi, trong nháy mắt cúi đầu lao về phía trước!

Quý Cầm mặt mày xanh tím “A” một tiếng hét lên, nhanh ch.óng lách người lùi về sau. Gã đàn ông buồn nôn này suýt chút nữa đ.â.m sầm vào bụng cô ta!

Đoạn Hổ xoay người tiêu sái, xua xua tay: “Người anh em, cô ta nói thích mày thích đến không chịu nổi, rất thích, cực kỳ thích. Mày mau cùng cô ta nhìn nhau cho kỹ đi nha, nhỡ đâu vương bát nhìn đậu xanh lại vừa mắt nhau thì sao, tốt biết mấy! Tao thấy hai đứa mày cũng khá xứng đôi. Hai người nói chuyện t.ử tế đi, thương lượng xem ai là vương bát ai là đậu xanh.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 80: Vợ Béo Mang Thai Được Ông Chồng Bá Đạo Hết Mực Cưng Chiều - Chương 110: Chương 110: Con Ngu Này, Trên Răng Mày Dính Lá Hẹ Kìa | MonkeyD