Thập Niên 80: Mang Theo Kho Siêu Thị Gả Cho Kẻ Hung Dữ Nhất Thôn - Chương 447
Cập nhật lúc: 30/03/2026 16:08
Anh cả nhà họ Chu nhìn Từ Oánh cũng đầy vẻ vui mừng:
“Bác cả lần này tới vội vàng, cũng chẳng mang theo đồ gì tốt, chiếc vòng tay này coi như là quà gặp mặt của bác cả và bác gái cả cho cháu, cháu nhận lấy đi."
Anh cả nhà họ Chu nói xong, bác gái cả nhanh ch.óng đưa chiếc hộp ra.
Từ Oánh nhìn chiếc vòng tay trong hộp, nụ cười trên môi càng rộng, xem ra cô nhặt được bảo bối rồi, nhà chồng cô vẫn là đại phú hào nhỉ.
Vừa ra tay đã là vòng ngọc phỉ thúy, hơn nữa nhìn phẩm chất tuyệt đối là loại thượng hạng.
“Cảm ơn bác cả, bác gái cả ạ."
Chương 366 Quà gặp mặt
Anh hai nhà họ Chu liếc nhìn Từ Oánh nhướng mày, bác gái hai trực tiếp nắm lấy cổ tay Từ Oánh.
Trực tiếp làm Từ Oánh giật nảy mình, còn chưa kịp phản kháng, bác gái hai đã liền mạch nhanh ch.óng bắt mạch, sau đó cười không khép miệng lại được nói:
“Cháu m.a.n.g t.h.a.i rồi à?
Bác thấy còn là song t.h.a.i nữa cơ, Thần t.ử đúng là có phúc rồi."
Lời này của bác gái hai vừa thốt ra, bà cụ Chu và ông cụ Chu mừng không khép miệng lại được:
“Vợ thằng hai, thật sao?"
Bác gái hai gật đầu, y thuật của bà làm sao có thể sai được.
Bà cụ Chu nói xong liền hối hận, y thuật của vợ thằng hai là nhất rồi, bắt mạch tuyệt đối sẽ không sai đâu.
“Hôm nay đúng là song hỷ lâm môn nha, chao ôi, đợi về rồi, bà phải chuẩn bị thêm quà cho chắt ngoại của bà mới được."
Vợ ba nhà họ Chu nghe thấy lời này trong lòng càng thêm ghen tị, lúc Chu Nguyệt Liên còn sống, hai cụ nhà họ Chu đã thương cô ấy nhất rồi, giờ cô ấy đi rồi thì trực tiếp yêu ai yêu cả đường đi lối về thương đứa cháu ngoại này.
Vừa thấy mẹ chồng nhìn Từ Oánh với vẻ yêu thích, trong lòng vợ ba nhà họ Chu liền đố kỵ, con bé Như Như nhà bà ta cũng chưa từng được bà già yêu thích như vậy.
Người phụ nữ Chu Nguyệt Liên đó, sao không mang theo con trai cô ta cùng ch-ết đi.
Bác gái hai từ trong túi lấy ra một chiếc hộp lớn, lúc bị tịch thu tài sản bà không có tâm cơ như nhà bác cả giấu đi một phần đồ đạc, lúc đó bà chỉ lo bảo vệ th-ảo d-ược của mình thôi.
“Cái này cho cháu."
Bác gái hai đưa chiếc hộp ra:
“Muốn mở thì có thể mở ra xem."
Từ Oánh nghe thấy lời này không nhịn được tò mò mở chiếc hộp ra, đ-ập vào mắt chính là một củ nhân sâm có năm tuổi được bảo quản rất tốt, nhìn qua ít nhất cũng trăm năm rồi.
“Cảm ơn bác hai, bác gái hai ạ."
Nhân sâm này là đồ tốt, lúc trước nếu không dựa vào những loại thu-ốc này, hai cụ già nhà họ Chu sớm đã không gượng nổi mà mất rồi.
Vợ ba nhà họ Chu nhìn mấy chị dâu tặng toàn đồ tốt, bao lì xì đang cầm trong tay bỗng cảm thấy có chút không lấy ra nổi.
Dưới ánh mắt chú ý của mọi người, vợ ba nhà họ Chu nghiến răng, tháo chiếc vòng vàng trên tay xuống, cùng với bao lì xì không cam lòng đưa cho Từ Oánh.
“Oánh Oánh, nhà bác ba không bằng bác cả bác hai cháu, trong tay cũng chẳng có đồ gì tốt, chiếc vòng vàng này với bao lì xì này cháu cứ nhận lấy đi."
Anh cả nhà họ Chu và anh hai nhà họ Chu trước kia đều kinh doanh, trong tay đương nhiên là tích cóp được không ít bảo bối.
Vợ anh cả nhà họ Chu, nhà đẻ trước kia cũng kinh doanh, tự nhiên cũng không thiếu tiền, vợ anh hai nhà họ Chu gia tộc là thầy thu-ốc, đều là lão lương y, tự nhiên là không thiếu một số d.ư.ợ.c liệu quý giá.
Đến lượt nhà bác ba thì lúng túng rồi, bác ba nhà họ Chu từ nhỏ không thích kinh doanh, chỉ thích múa đao múa kiếm nên đi lính.
Vợ bác ba lúc trước cũng làm việc trong binh đoàn, hai người không biết thế nào mà lại ở bên nhau, bà ta không có nhà ngoại lớn mạnh, chỉ có thể dựa vào chính mình phụ thuộc vào chồng.
Trước kia bố mẹ chồng xảy ra chuyện, gia đình anh cả anh hai bị xuống nông thôn, thời gian đó vợ bác ba đừng nói là đắc ý thế nào.
Cảm thấy mình chính là người chiến thắng trong cuộc đời.
Nhưng thế nào cũng chẳng ngờ được mới có mấy năm chính sách vậy mà đã thay đổi, gia đình anh cả anh hai đều đã trở lại.
Ngay cả Chu Nguyệt Liên cũng không để bà ta yên ổn, ch-ết thì ch-ết rồi, còn lòi ra một đứa con trai.
Vợ bác ba là chỗ nào cũng không thuận.
Nhìn bác gái cả cử chỉ hành động đều toát lên vẻ cao quý, nhìn bác gái hai lúc nào cũng như một mỹ nhân thanh lãnh, lòng vợ bác ba dâng lên sự đố kỵ nồng đậm.
“Cảm ơn bác ba gái ạ."
Vợ bác ba nhịn đau nặn ra một nụ cười:
“Cảm ơn cái gì mà cảm ơn, mấy năm nay bác cũng không ở bên cạnh, Hoắc Thần toàn bộ nhờ vào các cháu rồi."
Chu Như thấy mẹ mình vậy mà lại lấy vòng vàng đưa cho Từ Oánh, khuôn mặt thối cực kỳ.
Mẹ cô ta lại hào phóng như vậy, nhìn Từ Oánh cô ta càng thêm đố kỵ.
“Mẹ, sao mẹ lại đưa vòng vàng cho cô ta, mẹ còn chưa từng đưa cho con bao giờ."
Dựa vào cái gì mà cô ta vừa xuất hiện đã khiến mọi người yêu thích như vậy.
Vợ bác ba thấy dáng vẻ ghen tị của con gái thì bực bội nói:
“Mẹ không đưa vòng vàng thì đưa cái gì?
Chẳng lẽ mẹ đợi bác cả bác hai con xem trò cười của mẹ à."
Chu Như hậm hực ngậm miệng, ông trời sao mà không có mắt, nhanh thế đã để bác cả bác hai mấy người họ trở lại rồi, sao không ở dưới quê thêm mấy năm nữa chứ?
Từ Oánh nhận quà, đương nhiên cũng không thể không đáp lễ.
Cô mỉm cười nhìn mọi người nói:
“Ông ngoại, bà ngoại, bác cả... mọi người cứ nghỉ ngơi trước đi, cháu đi làm chút gì đó cho mọi người ăn.
Vừa hay cho mọi người trổ tài một phen, cho mọi người nếm thử đồ ăn cháu nấu."
Từ Oánh vừa thốt ra lời này, ông cụ Chu sướng rơn, ông đã hỏi thăm qua rồi, tay nghề nấu nướng của cháu dâu ngoại thì chẳng có ai bì kịp, nếu không thì đám khách ngoại quốc kia cũng chẳng nỡ bỏ tiền ra mua đồ ăn do cháu dâu ngoại của ông nghiên cứu ra.
Ông cụ Chu vui chưa quá ba giây thì bà cụ đã lên tiếng:
“Như vậy không được, cháu đang m.a.n.g t.h.a.i bụng mang dạ chửa, sao có thể nấu cơm chứ."
“Bà ngoại không sao đâu ạ, bụng cháu giờ vẫn chưa lộ rõ, làm việc gì cũng không vướng víu."
Từ Oánh mỉm cười nói, có thể thấy ông ngoại rất muốn ăn đồ cô nấu, cô đã nhận nhiều quà như vậy, nhất định phải cảm ơn người ta một phen cho thật tốt.
Bác gái cả thấy Từ Oánh thực sự muốn nấu cơm, liền lên tiếng:
“Bác giúp Oánh Oánh một tay nhé."
“Đúng vậy, mẹ, con và chị dâu nhóm lửa nhặt rau, cứ để Oánh Oánh đứng đó nêm nếm gia vị, đảo cái xẻng là được rồi."
Bác gái hai cũng nói theo bên cạnh.
Bà cụ Chu thấy vậy do dự một giây, nhìn dáng vẻ tham ăn của ông cụ thì chê bai cực kỳ.
Cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.
Vừa hay nhà bếp lúc này phải đi thu mua nguyên liệu, Từ Oánh bảo anh ta cũng giúp mình mang theo một phần.
