Thập Niên 80: Mang Theo Kho Siêu Thị Gả Cho Kẻ Hung Dữ Nhất Thôn - Chương 401
Cập nhật lúc: 30/03/2026 16:03
“Câu nói này của Từ Kiến Hòa, người nhà họ Từ đều hiểu ý tứ là gì.”
Từ Thanh Thanh mặt đầy kinh hãi, cô ta không muốn lấy chồng, cô ta còn phải thi đại học mà, nhìn Từ Kiến Hòa cô ta vùng vẫy:
“Cha, con còn phải thi đại học mà, con không muốn lấy chồng.”
Từ Kiến Hòa lạnh lùng sầm mặt xuống, Từ Đại và Từ Nhị từ lâu đã chướng mắt đứa em gái này của mình rồi, suốt ngày chẳng biết làm gì, chỉ biết gây chuyện thị phi.
Hai người cùng nhau lôi Từ Thanh Thanh về nhà, trực tiếp nhốt lại.
Người mẹ đã có tiền án tiền sự thì còn thi đại học cái nỗi gì.
Từ Đại Từ Nhị cũng là một bụng hỏa khí, trong lòng bắt đầu suy đoán chuyện của mẹ lần này chắc chắn là do em gái gây ra tai họa, lúc này trong lòng hận ch-ết Từ Thanh Thanh rồi.
Bên này anh cả Từ chạy tới đồn công an, rất nhanh đã dẫn theo viên chức công an, lại dẫn theo chủ nhiệm Cố, xưởng trưởng xưởng dệt, xưởng trưởng xưởng thực phẩm… cùng nhau đi về thôn.
“Tìm chúng tôi có chuyện gì thế, sao lại còn gọi cả công an nữa.”
Xưởng trưởng Tôn mặt đầy hiếu kỳ, mới có một ngày không gặp mà con bé kia lại gây ra chuyện gì rồi sao.
Không nên chứ, Tiểu Từ mà cháu biết không giống người không hiểu chuyện đâu!
Đến thôn rồi, chuyện vừa được kể ra, mấy vị lãnh đạo lớn tức đến run cả người.
Xưởng trưởng Tôn càng tức đến mức c.h.ử.i đổng lên:
“Cái hạng ch.ó má gì thế không biết, cái tuổi này của tôi đủ làm ông nội của Tiểu Từ rồi mà lại chụp cho tôi cái mũ thế này.
Con mụ ch-ết tiệt kia đâu rồi, tôi bình thường không đ-ánh đàn bà nhưng hôm nay tức ch-ết tôi rồi.”
Xưởng trưởng Ngưu cũng sầm mặt xuống, người đàn bà này nói năng kiểu gì thế, chuyện kiểu này mà nói ra chẳng phải danh tiếng của Tiểu Từ một đứa con gái coi như mất sạch sao.
Vả lại con bé này vừa mới đính hôn, ngộ nhỡ ảnh hưởng đến bên phía đối tượng của con bé thì tính sao?
Chủ nhiệm Cố cũng giận, nhưng vẫn còn giữ được bình tĩnh, trực tiếp dẫn công an đi tìm Lưu Nguyệt Phấn.
Đến trong sân, ánh mắt sắc lẹm của chủ nhiệm Cố nhìn Lưu Nguyệt Phấn:
“Bà vu khống chúng tôi và Tiểu Từ, xin hỏi bà có bằng chứng không?
Hay là bà tận mắt nhìn thấy, nếu không có thì bà chính là vu khống.”
Lưu Nguyệt Phấn trước kia đã từng gặp chủ nhiệm Cố một lần, người này đầy vẻ chính khí, trông uy phong lẫm liệt, nay vừa nổi giận là khiến người ta tức khắc run rẩy.
Bà ta sợ hãi lắc đầu:
“Xin lỗi các vị lãnh đạo, tôi không nên nói ra những lời như vậy, là con gái tôi kể với tôi những chuyện này, tôi cũng không biết là chuyện gì nữa.”
Chủ nhiệm Cố thấy vậy càng thêm phẫn nộ tột cùng:
“Đã không biết, vậy tại sao bà còn nói nhăng nói cuội.”
Xưởng trưởng Tôn tức ch-ết đi được:
“Con gái bà đâu?
Bảo nó mau cút ra đây cho tôi.
Tuổi còn nhỏ mà không học điều hay, toàn làm mấy cái chuyện mờ ám.”
Chủ nhiệm Tôn bị chính người dân trong thôn mình quản lý vu khống, lúc này cũng đang cơn thịnh nộ, đối với nhà họ Từ ông khá coi trọng, yêu ai yêu cả đường đi lối về nên cũng biết Từ Thanh Thanh.
Chương 328 Lưu Nguyệt Phấn bị bắt đi
“Từ Thanh Thanh đâu, bảo nó ra đây.”
Từ Thanh Thanh bị nhốt trong phòng, trước đó còn gào thét đòi ra ngoài, lúc này nghe thấy động tĩnh trong sân thì sợ tới mức ngậm miệng lại.
Từ Kiến Hòa thấy lãnh đạo đòi người thì không dám không tuân, đứng dậy đi mở cửa phòng, kéo cô gái nhỏ ra ngoài.
Từ Thanh Thanh đến giữa sân, nhìn thấy nhiều vị lãnh đạo lớn như vậy thì sợ tới mức đầu cũng không dám ngẩng lên.
Cô ta khom người không dám nói một lời nào.
“Thanh Thanh, mẹ cháu bảo cháu nhìn thấy chúng tôi và Từ Oánh có…”
Chủ nhiệm Tôn cũng chẳng còn mặt mũi nào mà nói ra cái từ đó nữa.
Từ Thanh Thanh vội vàng lắc đầu phủ nhận:
“Cháu không có nói.”
Lưu Nguyệt Phấn lúc này nhìn con gái, chỉ muốn g-iết ch-ết cô ta cho rồi.
“Từ Thanh Thanh, mẹ là mẹ ruột của mày đấy, sao mày có thể đối xử với mẹ như vậy, mày không sợ bị báo ứng sao.”
Từ Thanh Thanh cúi đầu im lặng, cô ta làm sao biết được mẹ mình lại thần kinh như thế, người ta Từ Oánh đã đến rồi mà bà còn ở đó la lối.
Cuối cùng Lưu Nguyệt Phấn bị đưa đi điều tra, rất nhanh kết quả đã có, Lưu Nguyệt Phấn vì cố ý vu khống người khác, hơn nữa còn là lãnh đạo, ảnh hưởng đến phong khí của huyện Vũ nên trực tiếp bị kết án giam giữ.
Chuyện này vừa kết thúc, chủ nhiệm Dương dắt theo một nhóm ngoại khách ngồi xe lửa đi tới huyện Vũ.
Từ Oánh sớm nhận được thông báo liền đi tới trong huyện.
Những vị ngoại khách này rất có hứng thú với đồ ăn của xưởng thực phẩm, đầu tiên là tới xưởng thực phẩm tham quan.
Từ Oánh sáng sớm đã mặc lên bộ trang phục công sở mình đặt may riêng, đi về phía xưởng thực phẩm, vừa hay kịp lúc trước khi ngoại khách tới đã vào trong xưởng.
Lần này ngoại khách muốn tới xưởng thực phẩm và xưởng dệt tham quan, người dân huyện Vũ đều nhận được tin tức, từ sáng sớm cổng xưởng thực phẩm và xưởng dệt đã vây kín người.
Ai nấy đều rướn cổ nhìn vào bên trong.
Mẹ Từ và cha Từ đương nhiên cũng không thể bỏ lỡ, cả nhà họ Từ kéo theo cả ông nội bà nội Từ đều tới cả rồi.
“Con gái, con gái ra rồi kìa.”
Mẹ Từ nhìn thấy con gái tức khắc mặt đầy nụ cười, khi thấy con gái mặc một chiếc váy đẹp, chân mang đôi giày cao gót thì lập tức kích động hét lên.
“Đó chính là Từ Oánh sao?”
Trong đám đông có người kinh ngạc nói.
Mẹ Từ vừa nghe thấy liền đắc ý hò hét lên:
“Đúng thế, đó chính là con gái tôi, con gái tôi giỏi lắm đấy!”
Mọi người nhìn mẹ Từ với vẻ đầy ngưỡng mộ.
“Từ, lâu rồi không gặp tôi rất nhớ cô.”
Anthony nói xong liền đưa tay ra, muốn ôm Từ Oánh một cái.
Lập tức bị Henry ngăn lại, anh ta không cho phép tình bạn của Anthony và Từ vượt qua mình.
Hoắc Thần hôm qua đã bán hết sạch số hàng đợt này, sáng sớm nay đã đến huyện từ sớm để xem buổi phỏng vấn nơi vợ anh làm việc.
Ai dè vừa nhìn thấy gã đàn ông trông g-ầy gò, trắng trẻo kia định ôm vợ mình.
Anh nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm suýt chút nữa không nhịn được mà xông lên, thấy gã đó bị ngăn lại mới thở phào nhẹ nhõm.
Anthony không ôm được Từ Oánh, mặt đầy vẻ tức giận.
Ngược lại là Angel mặt đầy phấn khích ôm chầm lấy Từ Oánh:
“Từ, gần đây các cô có sản phẩm mới nào không, tôi rất thích món kho nhà các cô.
Trời ạ, bộ váy này của cô đẹp quá đi mất, cả đôi giày này tôi cũng rất thích nữa.”
Từ Oánh mặt đầy ý cười:
“Angel, bộ váy này được sản xuất tại xưởng dệt của chúng tôi, nếu cô thích có thể mang một lô về.
Giày là do tôi tự làm, tôi có thể tặng bản thiết kế cho cô, đến lúc đó cô có thể sản xuất một đôi giày độc nhất vô nhị thuộc về riêng cô.”
