Thập Niên 80: Đừng Chọc Tới Cô Vợ Nhỏ Trà Xanh Của Anh Chàng Thô Hán - Chương 254: Thêm Chương Cho Các Bảo Bối Đã Bỏ Phiếu

Cập nhật lúc: 04/04/2026 05:05

Bên dưới đài lập tức có một người đàn ông hét lên: “Không phải nói có quà miễn phí để nhận sao? Ở đâu vậy?”

Không ít người bị thu hút tới đây chính là vì hai chữ "miễn phí". Suy cho cùng, quần áo của Độc Đặc đắt như vậy, dân thường làm sao mà tiêu dùng nổi!

Giang Oánh Oánh mỉm cười với anh ta, mặt người đàn ông lập tức đỏ bừng, ấp úng không nói thêm lời nào nữa.

Lúc này cô mới tiếp tục lên tiếng: “Lát nữa sẽ có người mẫu của chúng tôi tiến hành trình diễn trang phục, sau khi buổi biểu diễn kết thúc, mọi người có thể nhận quà miễn phí! Tất nhiên, để nhận quà của chúng tôi có một điều kiện nho nhỏ, đó là quý vị cần tìm một người đang mặc trang phục của Độc Đặc để cùng đi tới đây!”

Nhận quà miễn phí mà còn có điều kiện nữa à?

Có vài người lác đác phàn nàn vài câu, người đàn ông vừa hét lớn lúc nãy lập tức bật lại: “Chẳng phải chỉ là tìm một người mặc đồ Độc Đặc thôi sao? Lát nữa chắc chắn có rất nhiều người mua quần áo. Hơn nữa người ta làm ăn buôn bán, cái gì cũng miễn phí thì lỗ vốn à?”

Giang Oánh Oánh cầm hai chiếc túi xách lên, giới thiệu qua về món quà: “Quà tặng của chúng tôi là hình thức ngẫu nhiên, đồ bên trong đều không giống nhau, nhưng đảm bảo đều rất tinh xảo. Mọi người nhận được gì thì phải xem vận may rồi!”

Bên dưới, một cô gái bạo dạn lấy hết can đảm lên tiếng: “Bà chủ, cái túi này cũng tặng cho chúng tôi sao?”

Túi giấy xi măng đóng gói, bên trên còn có logo của Độc Đặc, đây chính là biểu tượng thời trang sành điệu của các cô gái bọn họ đấy!

Giang Oánh Oánh mỉm cười gật đầu: “Đúng vậy, chỉ cần bên cạnh bạn có bạn bè mặc trang phục của Độc Đặc, đều có thể dẫn tới đây nhận quà! Tuy nhiên thời gian sự kiện có hạn, mọi người nhớ xếp hàng nhận, ai đến trước được trước nhé!”

Cô vừa dứt lời, mắt của mấy cô gái lập tức sáng rực lên. Bọn họ đều là giai cấp công nhân hoặc học sinh đang đi học, ai mà chẳng có một người bạn mặc đồ Độc Đặc chứ?

Giang Oánh Oánh trên đài nói xong liền cầm loa đi xuống.

Thẩm Nghiêu chuẩn bị sẵn máy ghi âm, sau đó xem giờ: “Còn mười phút nữa là chương trình bắt đầu.”

Thời đại này làm gì có thiết bị âm thanh loa đài các loại, vốn dĩ Giang Oánh Oánh định tìm vài sinh viên thanh nhạc đến hát trực tiếp, nhưng lại phát hiện ra mọi người thậm chí còn không gom đủ nhạc cụ. Cuối cùng vẫn là Thẩm Nghiêu nghĩ ra, đài phát thanh mỗi ngày khoảng mười giờ sáng đúng lúc có một chương trình "Mỗi ngày một bài hát".

Nhạc được phát đa số là ca khúc nước ngoài, dùng để đi catwalk vẫn rất phù hợp.

Bốn cô gái chuẩn bị lên đài ở sân sau đã thay áo sơ mi và quần âu sáng màu, họ đi giày cao gót, trông vô cùng thướt tha, yểu điệu.

Triệu Tân Thiện bắt đầu hơi căng thẳng, cô nắm lấy tay Giang Oánh Oánh: “Ây da, tôi hơi khó thở rồi!”

Giang Oánh Oánh bê chiếc gương lớn từ phòng thử đồ ra đặt ở giữa, mỉm cười nhìn những cô gái xinh như hoa này: “Nhìn xem các cô đẹp đến mức nào này?”

Mọi người đều là những người thường xuyên lên sân khấu biểu diễn, không hề sợ đám đông, chỉ là chưa từng tham gia sự kiện kiểu này bao giờ nên mới căng thẳng. Và lúc này, nhìn những cô gái thời trang, xinh đẹp trong gương, khoảnh khắc này ai nấy đều tràn đầy tự tin.

Cùng với tiếng nhạc, bốn cô gái bắt đầu bước lên đài, bước chân họ nhẹ nhàng tự tin, mỉm cười nhìn những người bên dưới.

Phóng viên vội vàng chụp ảnh, ghi lại khoảnh khắc quý giá này.

Bên dưới có cô bé nhìn đến ngẩn ngơ, cô che miệng, một tay nắm c.h.ặ.t lấy bạn đồng hành, suýt chút nữa thì hét lên: “Cậu nhìn xem họ đẹp quá, cứ như người trong phim vậy! Còn quần áo trên người họ nữa, thế này cũng quá sành điệu rồi...”

“Tớ quyết định rồi, tớ nhất định phải dành dụm tiền mua một bộ quần áo của Độc Đặc. Chẳng phải chỉ mấy chục đồng thôi sao, mỗi tháng tớ tiết kiệm năm đồng, đến Tết là mua được rồi!”

Bạn của cô cũng gật đầu lia lịa: “Chúng ta cùng mua, bộ quần áo này đẹp thật đấy.”

Có một khởi đầu tốt đẹp, những việc còn lại suôn sẻ hơn nhiều.

Trong cửa hàng có rất nhiều người bước vào, Hiểu Phương và Hiểu Hoa đều ở trong cửa hàng giúp tiếp đón khách. Lý Tuyết Liên và Lưu Tú Cầm hai người cũng dẫn theo bọn trẻ đứng xem náo nhiệt bên dưới đài, còn không quên thỉnh thoảng tuyên truyền chất lượng quần áo của Độc Đặc tốt ra sao, kiểu dáng đẹp thế nào.

Khoảng hai mươi phút sau, phần trình diễn trang phục nữ kết thúc.

Nhóm Thẩm Nghiêu lên đài...

Bốn người đàn ông to lớn đi catwalk trên sân khấu, điều này còn khiến người ta chấn động hơn cả những cô gái xinh đẹp!

Phóng viên bên cạnh chụp liên tục mấy bức ảnh, mới lưu luyến đặt máy ảnh xuống: “Bài báo hôm nay của chúng ta chắc chắn sẽ được đăng lại, đây đúng là một tin tức lớn mới mẻ!”

Giang Tiền Tiến và Giang Thăng Cách ngoại hình không hề xấu, chỉ là da dẻ thô ráp và đen hơn một chút, nhưng dáng người cao ráo, thẳng tắp. Giang Oánh Oánh cố ý dẫn họ đi cắt tóc ngắn một chút, dọn dẹp sạch sẽ, lại phối với quần âu đen, giày da đen, áo sơ mi đen.

Hai người đứng đó, chuẩn hình tượng nam nhi cứng cỏi, tràn đầy hormone.

Giang Mãn Thương có ngoại hình xuất sắc nhất, dáng người anh thon dài, mặc một chiếc áo sơ mi trắng, chỉ cần đứng đó là đủ thu hút ánh nhìn của các cô gái nhỏ.

Thẩm Nghiêu thì mặc quần âu đen và áo sơ mi màu be, bên ngoài còn khoác một chiếc áo gió mỏng cùng tông màu, trên sống mũi còn được Giang Oánh Oánh đeo cho một cặp kính.

Giang Oánh Oánh hài lòng nhìn anh: “Thế này đẹp, nhìn một cái là biết sinh viên đại học! Khí chất thư sinh quá đậm đà!”

Thẩm Nghiêu ngoan ngoãn đứng đó, vóc dáng cao lớn cúi đầu nhìn cô: “Em thích kiểu này à?”

Cho dù anh đeo kính, cũng không có cái khí chất yếu ớt, thư sinh như Trình Văn Kiến và Phó Trúc Thanh, hơn nữa anh cũng không thích...

Nhưng nếu Oánh Oánh thích, anh có thể thử học theo.

Giang Oánh Oánh lườm anh một cái: “Anh quản em có thích hay không làm gì, các cô gái nhỏ dưới đài thích là được! Buổi biểu diễn hôm nay không được xảy ra bất kỳ sai sót nào đâu đấy!”

Mặt Thẩm Nghiêu đen lại, chưa kịp mở miệng đã bị vợ mình đẩy một cái: “Không được nói chuyện, chuẩn bị lên đài rồi!”

Bên ngoài Trần Thụy Tuyết cũng có mặt, mặc dù hôm qua Giang Thăng Cách đã mang bộ quần áo của Độc Đặc về cho cô, nhưng cô không nỡ mặc. Thay vào đó, cô mặc một chiếc áo cộc tay cổ bẻ màu xanh lam hơi phai màu và một chiếc quần dài màu đen như ngày thường, dưới chân để tiện đi lại là một đôi giày lao động màu xanh cỏ.

Một tay cô dắt Giang Tiểu Cương, một tay còn đang c.ắ.n hạt dưa, gặp ai cũng nhiệt tình giới thiệu: “Tôi nói cho chị biết, cửa hàng này là do em chồng tôi mở đấy! Đúng rồi, lát nữa người lên đài còn có cả chồng tôi nữa cơ!”

Tiếng nhạc trên đài vẫn đang vang lên, bốn nam người mẫu cuối cùng cũng bước ra.

Trần Thụy Tuyết ngẩng đầu nhìn, sau đó cả người ngây ngốc, ngay cả vỏ hạt dưa trong miệng rơi ra cũng không hay biết...

Đó, đó là chồng cô sao?

Giang Thăng Cách vì căng thẳng nên trên mặt không có nửa nụ cười, mắt chỉ nhìn thẳng về phía trước. Lưng anh thẳng tắp, đôi chân dài bọc trong chiếc quần âu trông thon dài và mạnh mẽ.

Mặt Trần Thụy Tuyết đỏ bừng, kết hôn bao nhiêu năm nay, hình như cô chỉ có cảm giác này vào đêm tân hôn khi bị anh đè xuống giường.

Tim đập thình thịch, trong mắt không còn nhìn thấy gì nữa, chỉ còn lại người đàn ông mặc áo sơ mi đen, vẻ mặt nghiêm túc trên đài...

Lúc này, người bên cạnh huých cô một cái: “Ây, chị gái chị nhầm rồi phải không? Con trai chị lớn thế này rồi, mấy người đàn ông trên đài kia ai nhìn cũng trẻ măng mà...”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.