Thập Niên 70: Vợ Đẹp Của Nhà Tư Bản Trắng Trẻo Kiều Diễm, Thủ Trưởng Động Lòng - Chương 339: Không Sao, Em Đã Đoán Được Là Ai Rồi

Cập nhật lúc: 01/04/2026 06:13

Khương Tự theo bản năng định tiến lại đỡ, nhưng thấy mẹ Hoắc lắc đầu ra hiệu cho mình đừng động đậy, cô liền quay đầu nhìn sang chỗ khác.

Mẹ Hoắc cũng coi như mình không nhìn thấy gì.

Khương Tự cứ ngỡ không dỗ dành thì lát nữa Chiêu Chiêu, cái bình mắm hay khóc nhè này, chắc chắn sẽ khóc đến mức nghẹt thở.

Thật bất ngờ là hai đứa nhỏ chỉ ngơ ngác nhìn hai người một cái.

Nước mắt vốn đã chực trào, cứ thế xoay vòng trong hốc mắt, rồi cuối cùng bị chúng nén ngược trở lại.

Đợi đến khi cả hai lẫm chẫm nhào vào lòng mẹ Hoắc.

Mẹ Hoắc và Khương Tự vội vàng khen ngợi một hồi.

Mấy lời đó, hai nhóc tì dù nghe không hiểu lắm.

Nhưng ba chữ "giỏi quá nè" thì chúng vẫn ghi nhớ trong lòng.

Cũng chính từ đó về sau, cả hai ngã xuống đều chẳng cần ai dỗ, tự mình chống đôi tay múp míp đứng dậy.

Rồi sau đó sẽ đưa mắt mong chờ nhìn mọi người, đợi câu khen "giỏi quá nè" kia.

Lời khen này còn có tác dụng hơn cả kẹo mút.

Về sau, dĩ nhiên là chúng đi ngày càng vững hơn.

Trong lúc miên man suy nghĩ, hai nhóc tì đã đi rất chắc chắn về phía Hoắc Đình Châu.

Cũng giống như mẹ Hoắc.

Khoảnh khắc nhào vào lòng Hoắc Đình Châu, hai đứa nhỏ chê bai mà cau mày một cái.

Bình thường chúng đã quen với người mẹ thơm tho mềm mại.

Nay chạm phải người cha đầy cơ bắp, ôm vào thấy cứng ngắc lại còn vương mùi mồ hôi.

Chúng mà thích nổi mới là lạ.

Nhưng huyết thống đúng là kỳ diệu, đối với ông bố già này, hai nhóc tì chê thì chê thật, nhưng thích cũng là thích thật.

Chẳng thế mà mới ôm vào lòng chưa đầy hai phút.

Hai đứa nhỏ đã như hai cái móc treo người mà quàng c.h.ặ.t lấy cổ Hoắc Đình Châu.

Bên này gọi một câu "Ba ba~".

Bên kia gọi một câu "Nhớ nhớ~".

Suýt nữa thì làm ông bố già tan chảy thành nước!

"Được rồi, con mau đi tắm đi."

Mẹ Hoắc thấy thời gian không còn sớm nữa, vội vàng thúc giục.

Khương Tự thì đón lấy hai đứa trẻ.

"Lại đây, mẹ bế nào."

"Ba ba, muốn bay bay?"

Tuế Tuế thấy Hoắc Đình Châu đứng dậy, lập tức nhớ lại một vài ký ức không mấy tốt đẹp.

"Không bay bay đâu."

Khương Tự xoa xoa cái đầu nhỏ của con, đối với hai đứa trẻ, cô vô cùng kiên nhẫn.

"Ba ba đi tắm rửa cho sạch sẽ rồi mới chơi với em bé được, có chịu không nào?"

Chẳng còn cách nào khác, hai nhóc tì chưa nói được những câu phức tạp.

Bình thường chúng thích nhất là nói từ láy.

Đến mức người trong nhà bây giờ nói chuyện cũng toàn dùng tông giọng này cả.

Rõ ràng là hai đứa nhỏ đã hiểu rồi.

Nếu không, chúng đã chẳng đưa con vịt nhỏ yêu quý của mình cho Hoắc Đình Châu.

Loại vịt nhỏ này, mỗi đứa có tận mười con.

Đây là đồ chơi Khương Tự mua để dỗ chúng khi tắm.

Lúc tắm, thả vài con vào chậu là hai đứa có thể vui vẻ cả buổi trời.

Bình thường chúng quý như vàng như ngọc.

Thiếu một con cũng không xong!

Giờ thì hay rồi, tí tuổi đầu đã học được thói "mượn hoa dâng Phật", biết đem thứ này ra để dỗ dành ông bố già.

Nhận ra điều đó, người thấy nghẹn lòng tức thì lại biến thành Khương Tự.

Dẫu biết có câu "xa thơm gần thối".

Nhưng cũng đâu đến mức lộ liễu thế này chứ?

Cô mới là người ngày nào cũng ở bên cạnh chúng mà!

Thấy Khương Tự vẻ mặt đầy sầu não nhìn con vịt nhỏ trong tay Hoắc Đình Châu, mẹ Hoắc không nhịn được cười.

"Tự Tự, con ăn chút gì đi đã."

Bà đặt bát mì đã nấu xong trước mặt Khương Tự, sau đó mỗi tay dắt một đứa trẻ.

"Tuế Tuế, Chiêu Chiêu, tối nay ngủ với bà nội nhé? Bà nội kể chuyện con vịt nhỏ cho các cháu nghe!"

Nếu là thường ngày, hai nhóc tì chắc chắn sẽ vui vẻ gật đầu ngay.

Chúng thích nghe kể chuyện nhất mà.

Nhưng hiện tại, ba ba đã về rồi.

Giữa chuyện kể và ba ba, hai đứa nhỏ dứt khoát chọn cách phản bội phe cũ ngay tại chỗ.

Tuế Tuế nhìn Hoắc Đình Châu một cái.

"Muốn, ba ba~"

Chiêu Chiêu thì ôm c.h.ặ.t lấy Khương Tự.

"Muốn, mẹ mẹ~"

Ý tứ rất rõ ràng, chúng muốn ngủ cùng ba mẹ.

Được rồi!

Lần này người nghẹn lòng lại là bố mẹ Hoắc.

"Bố, mẹ, hai người cứ đi ngủ trước đi ạ."

Khương Tự biết ý tốt của mẹ chồng, nhưng Hoắc Đình Châu đã lâu không gặp con, chắc chắn cũng muốn được gần gũi với chúng nhiều hơn.

Còn về phần ông bà, ngày tháng còn dài mà.

"Được, vậy hai đứa cũng nghỉ sớm đi."

Khương Tự đã nói vậy, mẹ Hoắc cũng không kiên trì thêm nữa.

Nói xong câu này, bà và bố Hoắc xoay người về phòng, để lại không gian riêng cho gia đình bốn người bọn họ.

Hoắc Đình Châu bình thường tắm rất nhanh, tầm ba năm phút là xong xuôi, nhưng hôm nay anh tắm rửa vô cùng kỹ càng.

Đợi đến lúc tắm xong, ăn cơm xong, lại dỗ được hai nhóc tì ngủ say, thời gian đã không biết từ lúc nào trôi đến mười hai giờ đêm.

Ánh trăng đêm nay rất đẹp, lẽ ra đây là lúc "vợ chồng xa cách lâu ngày gặp lại còn hơn tân hôn".

Nhưng vì khúc mắc nhỏ xuất hiện buổi tối, cả hai đều không còn tâm trí cho chuyện khác.

Chỉ là trước khi mở lời, Hoắc Đình Châu vẫn theo thói quen ôm c.h.ặ.t Khương Tự vào lòng.

Dường như chỉ có như vậy anh mới thấy an tâm.

Im lặng một lát, anh trầm giọng hỏi.

"Nội gián ở cơ quan em đã dọn dẹp sạch sẽ chưa?"

"Chắc là chưa."

Khương Tự không muốn giấu anh.

Nhưng hiện tại cô quan tâm đến một chuyện khác hơn.

"Hôm nay anh đến đón em, có gặp chuyện gì kỳ lạ không?"

"Có."

Hoắc Đình Châu chính vì có phát hiện nên mới hỏi cô câu vừa rồi.

Lúc anh đến nơi đã gần tám giờ tối, thời đại này không có khái niệm tăng ca, cơ quan nhà nước cơ bản cứ đến giờ tan làm là người ta đã về gần hết.

"Lúc anh đăng ký thông tin, anh đã thấy một người."

Hoắc Đình Châu nói.

"Người đó mặc quần áo sẫm màu, đi rất nhanh, lại còn đội một chiếc mũ."

Những điểm này không phải là lạ, lạ ở chỗ khoảnh khắc lướt qua nhau, đối phương đã kín đáo quan sát anh một cái.

Nhưng điều người đó không biết là, với tư cách là một phi công, Hoắc Đình Châu có sự cảnh giác bản năng đối với việc mình bị ánh mắt người khác khóa c.h.ặ.t.

Tuy nhiên người đó cũng rất thận trọng.

Ngay khoảnh khắc Hoắc Đình Châu nhận ra điều bất ổn, hắn đã kéo thấp vành mũ xuống.

Đúng lúc đó người cảnh vệ ở cổng lại chen vào một câu.

Đến khi Hoắc Đình Châu ngước mắt lên lần nữa, đối phương đã đi xa rồi.

Người này chỉ nhìn anh một cái, không bằng không chứng, Hoắc Đình Châu cũng không tiện giữ người lại để tra hỏi.

Đợi đến khi vào cổng Bộ Xây dựng, chú Trần đột nhiên từ trong bóng tối bước ra.

Sau một hồi trò chuyện, Hoắc Đình Châu mới biết việc chú Trần cố ý rời đi đều là do Khương Tự sắp xếp.

Chỉ tiếc là lúc đó trời quá tối.

Người đó quay lưng về phía chú Trần lại đội mũ, nên cả chú Trần và Hoắc Đình Châu đều không nhìn rõ diện mạo của đối phương.

"Không sao, em đã đoán được là ai rồi."

"Em biết là ai sao?"

"Ừm."

Khương Tự cũng không giấu giếm, kể lại chi tiết những chuyện xảy ra thời gian qua.

"Trước đây chúng ta đều bị ông ta lừa rồi, người này có lẽ mới là nội gián thực sự."

Biết đối phương giỏi ngụy trang, Khương Tự cũng không trông mong ngay đêm nay có thể bắt được người cùng tang vật, cô chỉ muốn thông qua chuyện này để kiểm chứng suy đoán của mình mà thôi.

Không ngờ rằng, kẻ này quả nhiên đã không giữ được bình tĩnh.

Nghe ý của vợ là muốn thả dây dài câu cá lớn, Hoắc Đình Châu cũng không phản đối.

Chỉ dặn dò thêm.

"Thời gian tới, em đi lại phải cẩn thận một chút."

Dù anh đã về kinh đô, nhưng đợi qua Tết Trung thu, anh sẽ phải đến căn cứ không quân ở kinh đô để huấn luyện.

"Anh yên tâm đi."

Khương Tự gật đầu.

Bận rộn cả ngày, cả hai đều đã rất mệt.

Nhưng tinh thần lúc này vẫn còn hưng phấn, hai vợ chồng cứ thế trò chuyện lúc có lúc không, mãi đến ba giờ sáng mới dần dần chìm vào giấc ngủ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.