Thập Niên 70: Vét Sạch Gia Sản Của Nhà Tư Bản Cặn Bã, Tôi Dẫn Theo Con Đi Tòng Quân Tìm Chồng Sĩ Quan - Chương 327: Giữa Thanh Thiên Bạch Nhật, Còn Muốn Đánh Người À!

Cập nhật lúc: 09/05/2026 14:01

Con dâu đều đã nói như vậy rồi, hai ông bà già mặc dù xót cháu, nhưng cũng kiên quyết đứng về phía con dâu.

“Yên tâm đi, chúng ta biết mà.”

Tần Xuyên thì càng kiên quyết bảo vệ Khương Vũ Miên, vợ nói gì thì là nấy.

Khương Vũ Miên thở ngắn than dài: “Con là mẹ ruột của bọn trẻ, con cũng thương bọn trẻ, con thực sự không ngờ, hai đứa nó lại có thể làm ra chuyện như vậy.”

Sau khi hai đứa trẻ đi xin lỗi, không lâu sau, chị dâu Dương đã xách giỏ, dắt hai đứa trẻ qua đây.

“Bọn trẻ có thể đến xin lỗi, tâm ý chúng tôi xin nhận, đồ này thực sự không thể nhận được.”

Hơn nữa, đồ này cũng quá nhiều rồi, chút dưa chuột đó đáng giá mấy đồng chứ.

Đồ bọn trẻ xách đến, phải gần hai tệ rồi.

Quá quý giá rồi.

Chị dâu Dương vội vàng đẩy đồ vào tay Khương Vũ Miên: “Nói ra thì, bọn trẻ nhà cô đã rất ngoan rồi, trẻ con mà, nghịch ngợm một chút mới tốt, câu nói cũ chẳng phải thường nói, trẻ con bảy tám tuổi đến ch.ó cũng ghét sao, cứ nói người đàn ông nhà chúng tôi hồi nhỏ, còn có Tần đoàn trưởng hồi nhỏ, chắc chắn cũng không ít lần nghịch ngợm làm chuyện xấu.”

“Trẻ con nếu có thể khống chế bản thân không ồn ào không quậy phá, thì đúng là thần kỳ rồi!”

“Cô mau cầm đồ về đi.”

Chị dâu Dương nói nhiều như vậy, ý tứ thì, Khương Vũ Miên đã hiểu rồi, nhưng đồ này đã tặng ra ngoài thì tuyệt đối không có đạo lý lấy lại.

Khương Vũ Miên xua tay với Tần Xuyên, ra hiệu anh dắt hai đứa trẻ vào nhà.

Sau đó, quay người kéo chị dâu Dương đi ra cửa: “Chị dâu, chị nói xem bình thường chúng nó nếu làm hỏng đồ vật gì, hoặc là nghịch ngợm lăn lộn trong vũng bùn, đây đều là chuyện nhỏ.”

“Mấy năm trước, lương thực khan hiếm biết bao, rất nhiều nhà ăn lương thực cung cấp, căn bản không nuôi nổi cả nhà già trẻ, ngày tháng khó khăn biết bao, chúng ta đều là người từng trải.”

“Ngày tháng này vừa mới tốt lên một chút, bọn trẻ đã dám chà đạp đồ ăn như vậy, không cho chút bài học là không được!”

“Những đồ này đều là móc ra từ tiền chúng nó tự dành dụm được, để chúng nó tự bồi thường cho chị, nhớ lấy bài học, sau này mới biết không chà đạp lương thực nữa.”

“Chị dâu, chúng ta đều là người làm cha làm mẹ, giáo d.ụ.c con cái không thể mềm lòng được đâu.”

Khương Vũ Miên nói hết nước hết cái, chị dâu Dương mới xách giỏ rời đi.

Những người khác trong khu tập thể biết chuyện này xong, cũng đều bảo con cái cầm đồ đi bồi lễ xin lỗi, tóm lại, chuyện giáo d.ụ.c con cái, cứ đi theo Khương Vũ Miên là chuẩn không cần chỉnh.

Nhìn xem nhà người ta bốn đứa con, con cả Tần Dũng đã đi tòng quân rồi, nghe nói cái đứa Tần Hữu Hoan đó, chính là Nữu Nữu, thành tích học tập cũng rất tốt.

Qua hai ngày.

Khương Vũ Miên liền nghe nói, Đường Minh Tuyền vẫn chưa nhận tội, lệnh điều động đã đến rồi.

Bây giờ Thẩm thủ trưởng cũng tiến thoái lưỡng nan, người đã nhốt mấy ngày rồi, hắn ta dù sao cũng là phó đoàn, nhiều nhất là nói hắn ta giở trò lưu manh với nữ đồng chí, nhưng mà, chuyện hạ độc, hắn ta căn bản không thừa nhận.

Còn người nhân viên bưu tá đó mặc dù chỉ điểm nói là do hắn ta sai sử, nhưng căn bản không đưa ra được chứng cứ.

Bây giờ chuyện kẹt ở đây, lúc rơi vào bế tắc, lệnh điều động lại đến.

Nếu để Đường Minh Tuyền cứ thế rời đi, sau này hắn ta lại giở trò gì đó, thì thực sự không bắt được hắn ta nữa.

Tống Tâm Đường vốn dĩ vẫn còn đang do dự, chuyện này có nên nói với ông nội hay không.

Nhưng biết tin lệnh điều động giáng xuống, Thẩm thủ trưởng sắp phải chịu áp lực thả người, Tống Tâm Đường trực tiếp báo công an, kiện Đường Minh Tuyền giở trò lưu manh.

Khương Vũ Miên vừa hay buổi chiều được nghỉ, vừa từ Bộ Tuyên truyền ra, nhìn thấy xe của đồng chí công an tiến vào quân khu, đỗ trước cửa tòa nhà hành chính.

Cô vốn dĩ vẫn còn đang nghi hoặc, đợi nhìn thấy Tống Tâm Đường và đồng chí công an cùng nhau đi vào, trái tim cô cứ đập thình thịch liên hồi.

Vội vàng đỗ xe đạp, ba bước gộp làm hai xông tới.

“Đường Đường, Đường Đường, cô sao thế này?”

Khương Vũ Miên còn tưởng là Tống Tâm Đường phạm chuyện gì rồi cơ, kết quả, liền nghe thấy cô ấy nói với mình: “Chị dâu, tôi muốn kiện Đường Minh Tuyền giở trò lưu manh, đưa hắn ta ra tòa án binh!”

“Chị dâu, chị mau về nhà đi, chuyện này chị không cần quản nữa đâu!”

Mấy ngày trước cô ấy còn chỉ đang nghĩ, chuyện Đường Minh Tuyền ra tay với mình, đêm hôm đó, lúc nằm trên giường trằn trọc không ngủ được, cô ấy bắt đầu phục bàn lại những chuyện xảy ra mấy ngày nay.

Sau đó, bất ngờ nghĩ thông suốt một chuyện.

Cô ấy muốn tiếp tục sống sót, thì phải làm theo nhiệm vụ hệ thống lúc mới xuyên sách, công lược nam chính.

Mà theo như cốt truyện nguyên tác đã viết, lý do cô ấy phải công lược nam chính, là vì vợ con anh c.h.ế.t t.h.ả.m ở Đại Tây Bắc, anh đau buồn tột độ, tâm trạng u uất.

Cho nên, theo như cốt truyện mà nói, tiền đề để cô ấy hoàn thành nhiệm vụ là, Khương Vũ Miên và bọn trẻ phải c.h.ế.t.

Cô ấy không muốn làm, lại trong lúc âm sai dương thác, khiến Đường Minh Tuyền tức giận Tần đoàn trưởng và chị dâu, dẫn đến việc Đường Minh Tuyền vậy mà lại ra tay với chị dâu.

Vậy trước đó, chuyện Ninh Ninh rơi xuống nước, chắc chắn cũng không thoát khỏi liên quan đến hắn ta.

Khương Vũ Miên cũng không ngờ, Tống Tâm Đường có thể làm đến mức này, xem ra, tên Đường Minh Tuyền này hôm đó quả thực là làm quá đáng rồi.

Nếu không, cũng không đến nỗi bị thanh mai trúc mã của mình ghi hận như vậy.

Nhìn Tống Tâm Đường dẫn đồng chí công an đi tìm Thẩm thủ trưởng, Khương Vũ Miên đứng tại chỗ, trong lòng ngũ vị tạp trần, một mặt, cô khâm phục sự to gan của Tống Tâm Đường, mặt khác, cũng đang lo lắng cho Tống Tâm Đường.

Lúc đạp xe về, những quân thuộc rảnh rỗi không có việc gì, tụ tập dưới gốc cây lớn, khâu đế giày, vá quần áo, còn có người khâu giày đầu hổ, mũ đầu hổ cho cháu trai.

Thấy Khương Vũ Miên về, đều theo bản năng vẫy tay với cô.

“Tiểu Khương, cô nghe nói chưa, Tống Tâm Đường đó muốn kiện Đường phó đoàn.”

Khương Vũ Miên dắt xe đạp biểu cảm nhạt nhẽo: “Ai bảo hắn ta công khai giở trò lưu manh chứ!”

Có thím không đồng tình lắc đầu: “Hai người từ nhỏ thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, nếu Tống tiểu thư không có ý đó, người ta cũng chẳng cần phải lấy tiền đồ của mình ra đ.á.n.h cược đâu!”

Khương Vũ Miên biết ngay mà, nói chuyện với những người này, nói cái gì mà lợi ích gia tộc, nói cái gì mà dây dưa phía sau, nói đến cuối cùng đều là vô ích.

Cho nên, cô chỉ trả lời một câu.

“Ồ? Vậy liên quan cái rắm gì đến bà!”

Bà thím đó tức giận ném thẳng bộ quần áo trong tay vào rổ, chỉ vào Khương Vũ Miên bắt đầu phun nước bọt ầm ầm.

“Cái con bé này ăn nói kiểu gì thế, tôi dù sao cũng là bậc trưởng bối!”

“Cô cũng quá vô lễ rồi đấy, ở trong khu tập thể hoành hành bá đạo làm càn làm bậy như vậy, xỉa xói ai mắng c.h.ử.i ai, còn tưởng cô là địa chủ lão tài bóc lột nông dân đó chắc, tôi thấy, cô chính là thiếu đòn.”

Bà ta đang mắng hăng say, Khương Vũ Miên dắt xe đạp tiến lại gần bà ta một chút.

Dọa bà thím đó vội vàng lùi về sau, hai chân run rẩy, ánh mắt lúc nhìn Khương Vũ Miên, đều mang theo một tia sợ hãi.

Nói thật, vừa nãy bà ta cũng chỉ là tức giận bốc lên đầu thôi.

Khương Vũ Miên cãi nhau trong khu tập thể, đó đúng là chiến tích có thể tra cứu được, lợi hại lắm.

“Cô, cô làm gì, sao thế, giữa thanh thiên bạch nhật, còn muốn đ.á.n.h người à!”

Nói rồi, bà ta phịch một tiếng ngồi bệt xuống đất, bắt đầu la lối: “Đánh người rồi~~” vừa mới hét lên, liền nhìn thấy, Khương Vũ Miên cúi người bốc một nắm đất từ dưới đất lên.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.