Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Nhà Xuyên Thư - Chương 262
Cập nhật lúc: 03/05/2026 23:43
Dứt lời lại hỏi:
“Bận gì thế?
Hai ngày nay dường như đều không thấy cô, trong nhà vẫn chưa dọn dẹp xong xuôi à?"
Chúc An An mặc nhận một nửa, nói lời mập mờ:
“Vâng, dù sao cũng không có việc gì, cứ thu dọn rồi thuận tiện đọc sách chút thôi."
Mân Mai Anh:
“Người có văn hóa có khác, tôi thì nhìn không vào."
Nói đoạn, cũng không biết là nhớ ra chuyện gì, Mân Mai Anh bỗng nhiên mặt đầy hiếu kỳ nói:
“Tôi hôm qua nghe Phương Phương bên ban sắp xếp nói, cô với cô em chồng kia có phải còn đang vẽ truyện tranh không?"
Chúc An An mặt đầy nghi hoặc:
“Cô ấy sao mà biết được?"
Mân Mai Anh làm bộ nhớ lại:
“Hình như là nói nhìn thấy tên trên sách giống nhau, có tên cô và em chồng cô nữa."
Chân mày Chúc An An khẽ động một cái, chuyện này cô đúng là không biết.
Thực ra những người nghe nói như Mân Mai Anh không phải là ít, chẳng qua là mấy ngày đầu tiên, Chúc An An bọn họ ở nhà khách rồi qua đây cũng là dọn dẹp nhà cửa, không ai rảnh rỗi mà chuyên môn tới tận cửa hỏi, lại không thân thiết.
Dọn dẹp xong tâm trí Chúc An An lại dồn vào việc ôn tập, cho nên căn bản không nghe thấy gì.
Thêm nữa, người lớn xem truyện tranh ít, nhiều hơn vẫn là học sinh đang xem, nghe nói có chị dâu quân nhân mới đến nghi ngờ là còn xuất bản truyện tranh, cũng chỉ mới lạ cảm thán một thoáng.
Biết thì biết, Chúc An An cảm thấy đây cũng chẳng phải chuyện gì to tát, tuy nhiên vẫn giải thích một chút:
“Tôi và Tiểu Song chỉ tham gia biên soạn câu chuyện thôi, người vẽ là một người bạn của tôi ở Nghi Hồng."
Mân Mai Anh:
“Biên soạn câu chuyện mà có người xem, thế cũng là lợi hại rồi."
Nói xong chuyển chủ đề:
“Vậy các cô tới đây rồi, chẳng phải sau này không vẽ nữa sao?"
Chúc An An:
“Vẫn chưa định đoạt, sau này xem thế nào đã."
Mân Mai Anh phụ họa:
“Ở xa đúng là không tiện."
Hai người đang nói chuyện, Tần Song dỗ Tiểu Quả Quả xong thì đi ra:
“Chị Mân, mọi người đang tán chuyện gì thế?"
Mân Mai Anh:
“Nói về chuyện truyện tranh của hai cô đấy."
Chưa đợi Tần Song hỏi làm sao người ta biết được, Mân Mai Anh vỗ đùi bỗng nhiên nói:
“Ồ, đúng rồi, xem cái trí nhớ của tôi này, vừa nãy tôi thực ra còn muốn nói, bộ hậu cần gần đây có đợt tuyển công nhân đấy."
“Nói là tuyển nhân viên ghi chép, quản lý ghi chép thu mua gì đó, hai chị em cô chẳng phải đều có bằng trung học sao, có thể đi thử xem."
Mân Mai Anh nói xong không kìm được chậc lưỡi một cái trong lòng, cộng thêm vợ Đoàn trưởng Trâu ở tầng hai, trong tòa nhà này của bọn họ cư nhiên có đến ba đồng chí nữ tốt nghiệp trung học, có học vấn thì cơ hội tìm việc làm đều nhiều.
Nghĩ vậy, Mân Mai Anh lại nhìn thêm người trước mặt hai cái, người có học vấn nhìn cũng khác hẳn, xinh đẹp lại hòa nhã.
Con gái chị ta sắp học xong lớp tám rồi chuẩn bị thi trung học, không biết có đỗ được không?
Đỗ được thì nuôi, không làm được người có văn hóa, làm mẹ của người có văn hóa cũng không tồi mà.
Chúc An An nào có biết Mân Mai Anh đang nghĩ gì, còn hơi bất ngờ khi người ta báo tin này cho mình, nhưng mà...
“Nhân viên ghi chép này còn phải thi ạ?"
Vừa nói xong Chúc An An đã thấy mình hỏi một câu thừa thãi, nếu trực tiếp quyết định thì ước chừng người ta cũng chẳng nói với bọn cô rồi.
Mân Mai Anh gật đầu:
“Chứ còn gì nữa, nhận mặt chữ đầy đủ, tính toán giỏi là được, nếu không ghi chép đồ đạc, ghi thừa ghi thiếu, sổ sách không khớp thì phiền phức lắm."
Chúc An An tán đồng:
“Đúng là như vậy ạ."
Tần Song:
“Yêu cầu này cũng không cao, người đi thi chắc là đông lắm nhỉ."
Mân Mai Anh:
“Ừ, ước chừng không ít đâu, những người có bằng trung học như các cô đầu óc thông minh, tôi thấy có triển vọng đấy."
Chúc An An ngữ khí tự nhiên nói:
“Đến lúc đó chắc chắn phải đi theo xe thu mua chạy khắp nơi, Tiểu Thuyền nhà em còn nhỏ quá, không bỏ mặc được."
Đây đương nhiên chỉ là cái cớ để đối phó với ý tốt của người ta, cô vốn dĩ cũng không muốn tìm việc nữa.
Kỳ thi đại học và công việc đặt cạnh nhau, cái nào nặng cái nào nhẹ không cần phải nói, đợi thông báo chính thức ban xuống, chắc chắn sẽ có một bộ phận nhỏ những người từ bỏ công việc, dốc hết vốn liếng đi thi đại học.
Mân Mai Anh:
“Cũng đúng."
Nói thêm vài câu nữa, Mân Mai Anh thấy thời gian không còn sớm, bèn vội vàng rời đi.
Tần Song đi theo vào cửa tùy ý nói:
“Ở bên này tìm cái việc làm mà yêu cầu cũng quái lạ thật."
Chúc An An:
“Người đông mà."
Người đông cạnh tranh nhiều, yêu cầu tự nhiên sẽ cao.
Theo cô nghe nói thì giáo viên tiểu học ở đây đều tốt nghiệp trung học, tốt nghiệp cấp hai không nhận, Kha Nhân ở tầng trên chính là một giáo viên tiểu học.
Vợ Đoàn trưởng Biên là Tưởng Tú Phương hình như tốt nghiệp cấp hai, đang làm nhân viên bán hàng ở trạm thực phẩm phụ.
Chuyện công việc Chúc An An vốn dĩ không quan tâm lắm, nếu không phải Mân Mai Anh nói với cô, cô còn thực sự không biết, biết rồi cũng không để tâm.
Lại qua mấy ngày, đồ đạc thiếu trong nhà hầu như đã đủ, ở hợp tác xã mua bán thấy có bán bếp than, Chúc An An dắt Tần Song mua hai cái mang về.
Mặc dù bây giờ còn cách mùa đông rất xa, nhưng đợi trời lạnh rồi thế nào cũng phải đốt, có thể chuẩn bị trước.
Vào đầu tháng tám, Chương Nam Xuân gọi điện thoại tới.
Tiểu Lang cuối cùng cũng sắp tới rồi, thời gian qua nếu nói trong nhà còn thiếu cái gì, không nghi ngờ gì nữa chính là thiếu một con ch.ó.
Tiểu Lang nếu còn không tới, đầu Chúc An An sắp bị con trai lải nhải đến nổ tung rồi.
Bộ não mới “xuất xưởng" vô cùng nhạy bén, cho dù có môi trường mới bạn đồng hành mới, Tiểu Thuyền vẫn cứ thỉnh thoảng nhắc tới con ch.ó của cậu bé vài câu, ghi nhớ kỹ càng trong nhà còn thiếu Tiểu Lang.
Chương Nam Xuân nói trong điện thoại, tài xế xe tải tiện đường mang ch.ó tới là họ hàng xa của dượng cô ấy, người ta hơi bận, không thể lái xe đưa tới tận căn cứ, muốn bọn họ ra huyện đón.
Chuyện này đương nhiên không vấn đề gì, người ta tốt bụng giúp đỡ, sao còn có thể yêu cầu giao hàng tận cửa.
Ngày hẹn đón Tiểu Lang là một ngày thứ sáu.
Chúc An An nghĩ tới đây đã hơn hai mươi ngày rồi, Thạch Đầu và Tiểu Nhiên cũng chưa từng ra huyện xem thử, dứt khoát cùng đi luôn.
Đợi khai giảng bọn trẻ phải ra huyện học cấp hai, đi làm quen trước cũng tốt.
Tần Song vốn dĩ cũng muốn đi, nhưng Tiểu Quả Quả là một đứa bé bám mẹ, thỉnh thoảng lại dính lấy mẹ không buông tay, Tần Song vừa đẩy xe đạp là con bé đã khóc như thể bị ngược đãi vậy.
Đứa bé còn quá nhỏ, Tần Song không muốn bế suốt dọc đường, dứt khoát ở lại nhà.
Cuối cùng chỉ có ba chị em Chúc An An dắt theo Tiểu Thuyền trưng dụng xe đạp của Tần Song, thong dong tự tại hướng về phía huyện lỵ.
Khi đến địa điểm hẹn, người ta đã đứng đó đợi rồi.
