Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Nhà Xuyên Thư - Chương 245
Cập nhật lúc: 03/05/2026 23:41
“Đợi khi trở về phòng bệnh, Tần Song vẫn còn đang ngủ.”
Em bé được Hồ Lan Hoa bế, bà quý đến mức không nỡ rời tay.
Tiểu Thuyền cũng tò mò ghé đôi mắt to tròn lại gần, gọi “em gái em gái" không thôi.
Em bé đương nhiên không thể trả lời thằng bé, Tiểu Thuyền thắc mắc quay sang nhìn mẹ.
Chúc An An bật cười:
“Em gái còn nhỏ, vẫn chưa biết nói đâu."
Tiểu Thuyền như không hiểu tại sao em gái lại không biết nói, cứ nhìn chằm chằm mãi.
Tào Anh Nghị lau mặt xong cho Tần Song mới có rảnh để yêu chiều con gái mình, tư thế bế trẻ nhỏ cứng nhắc vô cùng, nhưng người thì cực kỳ đắc ý, lững thững đi đến bên cạnh Tần Ngạc:
“Nào, lão Tần bế cháu ngoại cậu một cái đi."
Chữ “gái" được nhấn mạnh thêm một chút, đầy mùi vị khoe khoang.
Tào Anh Nghị cười không thấy mặt trời đâu, anh thừa biết lão Tần ngoài miệng thì nói con trai con gái đều như nhau, nhưng trong lòng cũng muốn có một cô con gái mềm mại đáng yêu.
Hì, lão Tần không có, nhưng anh có rồi!!
Tần Ngạc im lặng hai giây:
“Chúc mừng nhé, già rồi mới có con gái thật không dễ dàng."
Tào Anh Nghị:
“………………"
Ghen tị!
Thuần túy là ghen tị!!
Một câu nói của Tần Ngạc khiến những nếp nhăn khi cười của Tào Anh Nghị cứng đờ lại.
Khổ nỗi giọng anh cũng chẳng nhỏ, dẫn đến việc sản phụ và người nhà ở giường bên cạnh đều nhìn sang, như thể đang xem ông bố trẻ này rốt cuộc già đến mức nào mà gánh nổi bốn chữ đó.
Cảm nhận được vô số ánh mắt, Tào Anh Nghị quay người bế con gái đi xa Tần Ngạc một chút, cậu của đứa bé ghen tị rồi, không cho bế nữa!
Chúc An An liếc nhìn Tần Ngạc vài cái.
Chậc, đúng là trẻ con.
Bầu không khí tinh vi giữa những người lớn thì Tiểu Thuyền chẳng hề cảm nhận được, thằng bé vẫn ở trong lòng Chúc An An thò đầu ra nhìn về phía em gái.
Thấy dượng bế em gái đi xa hơn một chút, mặt thằng bé còn lộ vẻ lo lắng, vươn tay về hướng Tào Anh Nghị:
“Em gái, bế~"
Ý tứ là muốn cho thằng bé bế một cái!
Chúc An An xốc xốc cậu con trai mập mạp trong lòng:
“Con còn nhỏ, không bế nổi em gái đâu."
Tiểu Thuyền không nghĩ vậy, vẻ mặt nghiêm túc vừa nói vừa ra bộ, cánh tay vẽ một vòng tròn lớn:
“Con lớn, em gái nhỏ~"
Thằng bé to thế này, có thể bế được em gái!
Cuối cùng đương nhiên là không bế được, chỉ nắm nắm tay em gái, bàn tay nhỏ nắm lấy bàn tay nhỏ xíu, trông cũng thật đáng yêu.
Em bé lúc này đang nằm yên tĩnh bên cạnh Tần Song, có cả gia đình Tào Anh Nghị ở đây nên Chúc An An và mọi người cũng không có gì để giúp đỡ.
Tần Song vẫn ngủ mãi, chưa biết bao giờ mới tỉnh, không có việc gì nên Tần Ngạc bèn dẫn vợ con về.
Bước chân xuống lầu còn khá nhanh, khiến Chúc An An nhìn mà thầm chậc lưỡi, có lý do để nghi ngờ người này là không muốn nhìn thấy cái bộ mặt khoe khoang của em rể mình nữa.
Xe đạp vừa đạp vào khu nhà quân nhân, đối diện bắt gặp mấy chị em đang tụm lại nói chuyện, Lục Thúy Bình cũng ở trong đó, thấy người bèn vẫy vẫy tay:
“Tiểu Tần à, em gái cậu sinh rồi hả?
Thằng cu hay cái tĩn thế?"
Tần Ngạc gật đầu:
“Sinh rồi, là con gái chị ạ."
Lục Thúy Bình tỏ vẻ rất an lòng:
“Được đấy, bình an là tốt rồi, Tiểu Tào lần này coi như viên mãn."
Tán gẫu vài câu, lúc Tần Ngạc đạp xe đi khuất, Chúc An An ngồi phía sau loáng thoáng nghe thấy hình như có người đang nói, phó trung đoàn trưởng Tào ở cái tuổi này, lớn thêm vài tuổi nữa là có thể bế cháu nội được rồi.
Chúc An An không nhịn được quay đầu lại nhìn mấy cái, bỗng nhiên nhớ lại hồi ở đại đội, dường như cũng có người nói Tần Ngạc như vậy.
Chậc, cho nên mới nói màn đối đầu ở bệnh viện của hai người kia đúng là làm tổn thương lẫn nhau.
Chưa đầy hai phút sau, xe đạp còn chưa về đến cửa nhà, Thạch Đầu và Tiểu Nhiên đã chạy tới đón.
Chúc An An mới nhớ ra hôm nay là thứ sáu, hai đứa nhỏ tan học có thể về nhà.
Tiểu Nhiên giọng rất lớn:
“Chị, chị Tiểu Song sao rồi ạ?"
Xe đạp dừng lại, Chúc An An bế Tiểu Thuyền xuống:
“Không sao, sinh xong rồi, con gái."
Thạch Đầu còn chưa kịp tiếp lời thì Tiểu Thuyền đã vội vàng vươn tay về phía cậu bé:
“Cậu!!
Nhớ cậu quá~"
Cái thứ gọi là cấp hai kia cuối cùng cũng chịu thả cậu và dì của thằng bé về rồi.
Tiểu Thuyền cười vô cùng rạng rỡ, khuôn mặt nhỏ nhắn phấn khích cực kỳ, hôm nay được thấy em gái, về nhà lại có cậu và dì.
Thạch Đầu vội vàng bế lấy Tiểu Thuyền, hai cậu cháu thân thiết vô cùng.
Chúc An An nhìn Thạch Đầu và Tiểu Nhiên, hỏi:
“Đói chưa?"
Từ trường đi bộ về quãng đường không hề gần, lúc này cũng sắp đến giờ cơm tối rồi.
Thạch Đầu một lần nữa không kịp chen lời, Tiểu Thuyền vòng tay ôm cổ cậu mình, giọng sữa lanh lảnh cướp lời một cách rõ ràng:
“Đói!"
Chúc An An buồn cười:
“Không hỏi con, con lúc nào mà chẳng đói."
Đúng là con mèo tham ăn hóa thân, rõ ràng vừa mới được ăn ké một miếng bánh bông lan của giường bên cạnh ở bệnh viện, đói mới lạ.
Cả nhà vừa nói vừa vào nhà, Thạch Đầu bế cậu cháu ngoại tham ăn:
“Vẫn chưa đói ạ, trên đường về bọn em đi nhờ được một đoạn xe của bộ phận hậu cần nên không mệt lắm."
Chuyện này thì Chúc An An không biết:
“Thế thì vận may của hai đứa cũng tốt thật."
Bộ phận hậu cần thông thường đều đi mua sắm vào thời gian cố định, thỉnh thoảng cũng có ngoại lệ.
Bọn trẻ không đói nên Chúc An An không vội nấu cơm, cùng Tần Ngạc dọn dẹp lại vườn rau một chút, tranh thủ trước khi trời lạnh còn có thể trồng thêm một vụ.
Đang dọn được một nửa, cổng sân truyền đến giọng một bé trai:
“Chị Thạch Đầu, Thạch Đầu có ở nhà không ạ?"
Chúc An An quay đầu nhìn lại, là cậu bạn học cùng lớp lại còn ngồi cùng bàn với Thạch Đầu trong khu quân đội.
Chúc An An cười với cậu bạn nhỏ:
“Có, đang ở trong nhà đấy."
Thạch Đầu đã nghe thấy tiếng, từ trong nhà đi ra:
“Sao cậu lại đến đây?"
Cậu bạn nhỏ đưa một cuốn sách qua:
“Tớ để nhầm sách của cậu vào cặp tớ, nãy tớ mới phát hiện ra."
Thạch Đầu cầm lấy xem thử, đúng là sách của mình thật:
“Tớ còn chưa phát hiện ra cơ."
Cậu bạn nhỏ dùng giọng điệu rất ngạc nhiên:
“Hôm nay cậu về nhà mà không làm bài tập ngay à?"
Không phát hiện ra thì chắc chắn là đến cặp sách cũng chưa mở.
Thạch Đầu nói với giọng điệu rất bình thản:
“Tớ làm xong ở trường rồi."
Cậu bạn nhỏ:
“………………"
Chẳng phải buổi chiều mới giao bài sao?
Làm xong kiểu gì được?
