Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Nhà Xuyên Thư - Chương 231

Cập nhật lúc: 03/05/2026 23:40

“Trái ngược với người lớn vừa xem câu chuyện vừa nhòm ngó số tiền đằng sau, các em học sinh tiểu học trong khu tập thể chỉ thấy cuốn truyện tranh này hay quá đi mất.”

Đặc biệt là các bé gái, giờ đây đứa nào đứa nấy đều có chút đắc ý, nhân vật chính trong câu chuyện này toàn là bé gái thôi nhé, xem các bạn ấy lợi hại chưa kìa!!

So sánh như vậy khiến các bé trai không phục, còn có đứa chạy đến hỏi Chúc An An và Chương Nam Xuân, sao không vẽ “Ba cậu bé phiêu lưu ký" ạ?

Các bé trai cũng có nhiều bạn thông minh lắm mà!!

Không chỉ có bạn thông minh mà còn có bạn rất bướng bỉnh, lúc đang xem đến đoạn cao trào sẽ hỏi bố mẹ mình, mẹ của Tiểu Ngư đều vẽ được rồi, sao bố mẹ không đi vẽ đi ạ?

Thông thường vào những lúc này, các bà mẹ sẽ giơ bàn tay lên.

Vẽ trên giấy thì không biết vẽ, nhưng “vẽ" hai dấu bàn tay lên m-ông thì họ lại rất thạo!!

Liệu dấu bàn tay trên m-ông mấy cậu bé có được “vẽ" thành công hay không thì Chúc An An không biết.

Lúc này Tết Trung thu sắp đến rồi, cô đang bận rộn làm bánh trung thu.

Trong nhà đã có cái lò nướng đất xây sẵn nên cô không định ăn loại bánh trung thu cứng như lương khô của nhà ăn nữa.

Tự làm còn có thể làm được nhiều hương vị hơn, trước đó cô đã đổi được mấy quả trứng vịt muối, lòng đỏ trứng vừa hay có thể dùng đến.

Chúc An An không tìm thấy nơi nào bán khuôn, Tần Ngạc trực tiếp ra tay làm cho cô một cái, không khắc những chữ như “Hợp gia đoàn viên" (Gia đình đoàn tụ) gì đó nhưng có thể làm cho cái bánh tròn trịa là đã rất tốt rồi.

Ngày Trung thu này được nghỉ, Chúc An An dậy từ sớm bắt đầu loay hoay.

Truyện tranh kiếm được tiền, tuy tiền tập hai thực ra vẫn chưa được gửi tới, nhưng Chúc An An tính toán một chút, hai tập cộng lại được mấy trăm đồng, tính xông xênh ra cô cũng chia được hơn một trăm đồng.

Thực sự khiến người ta rất vui vẻ, người đứng bếp một khi vui vẻ là cực kỳ hào phóng cho nguyên liệu, dù sao cũng là người nhà mình ăn, cho nhiều bao nhiêu cũng không thiệt.

Hơn chín giờ sáng, từng chiếc bánh trung thu tròn vo đặt trên đĩa được đưa vào lò nướng.

Chẳng mấy chốc, hương thơm đã tỏa ra.

Tiểu Thuyền được Tần Ngạc dắt tay lạch bạch đi vào, nói đúng hơn là thằng bé dắt ông bố già của mình, đi phía trước với vẻ mặt vội vàng cuống quýt.

Đứa trẻ mười tháng tuổi đã biết đi vài bước, mấy tháng trôi qua, giờ đây chỉ cần được dắt tay là còn có thể chạy được vài bước.

Cái giọng non nớt gọi suốt cả quãng đường:

“Thơm thơm!

Thơm thơm!!"

Chúc An An lúc này đang pha bột gạo, chính là lấy gạo xay thành bột, nêm nếm gia vị rồi dùng để làm món thịt hấp bột gạo thì vừa chuẩn bài.

Miếng thịt ba chỉ giành giật được hôm qua hơi mỡ, bọc bột gạo bên ngoài vừa hay có thể trung hòa lại.

Tiểu Thuyền vừa vào đã ôm lấy đùi mẹ mình:

“Ăn ăn, ăn ăn!

Đổi đổi~~"

Cái giọng non nớt này lúc thì chuẩn lúc thì không, nhưng vẫn có tiến bộ, trước đây chỉ bập bẹ từng chữ một, giờ đã nói được hai chữ một lúc rồi.

Chúc An An cúi đầu chọc chọc vào cái má phúng phính đó:

“Vẫn chưa xong đâu, chưa ăn được."

Đứa trẻ hơn một tuổi nào có màng đến những chuyện đó, làm gì nói gì đều theo ý mình:

“Đói đói, ăn!!"

Chúc An An nhìn Tần Ngạc, Tần Ngạc xoa xoa đầu thằng con quý t.ử:

“Không phải con vừa mới ăn xong sao?"

Chúc An An cũng xoa xoa theo, thảo nào, rõ ràng bát trứng hấp đó mới bưng ra chưa đầy nửa tiếng đồng hồ.

Tiểu Thuyền ngước khuôn mặt ngây thơ phúng phính lên:

“Đói!

Thơm thơm~~"

Chúc An An không hề lay chuyển:

“Con là con ma đói hả."

Cái nhóc tì này kể từ khi bắt đầu tập ăn cơm là hóa thân thành chú mèo tham ăn, thấy người lớn ăn gì cũng muốn ăn, ngửi thấy mùi thơm là đòi cơm, cũng bắt đầu mở ra cánh cửa tò mò cái gì cũng vơ vào miệng.

Đấy, đòi đói mà không được mẹ đáp lại là Tiểu Thuyền tự mình tìm tòi ngay.

Chúc An An vẫn đang làm thịt, Tần Ngạc chẳng qua chỉ là đi ra ngoài lấy nắm hành trong vòng hai phút không để mắt tới nó.

Cái thằng nhóc này đã bốc một ít vụn bột mì còn sót lại trong chậu lúc Chúc An An làm bánh trung thu nhét vào miệng, Chúc An An chỉ nghe thấy tiếng Thạch Đầu kêu lên mới quay đầu lại nhìn thấy.

Quanh miệng và trên tay nhóc tì đều là bột mì, trên quần áo cũng dính một ít.

Chúc An An buông đũa xuống, hai bước đã nhảy tới bên cạnh, đưa tay vào miệng nhóc tì móc móc, cũng may không có gì đáng ngại, chỉ là ít vụn bột mì thôi.

Cái đứa trẻ mặt mèo đó chẳng hề thấy mình nghịch ngợm quậy phá, còn thè lưỡi ra chơi đùa.

Chúc An An lẩm bẩm:

“Đã bảo bao nhiêu lần rồi hả, đừng có cái gì cũng vơ vào miệng thế chứ, đúng là một ông tổ con mà."

Quả nhiên nhóc tì một hai tuổi là khó trông nhất, biết đi biết chạy rồi là cái gì cũng thấy tò mò.

Quan trọng là giảng đạo lý cho nó mà nó có hiểu đâu.

Không những không hiểu mà nó còn học theo nữa chứ, nó thè lưỡi ra bắt chước giọng điệu:

“Tổ tổ~"

Chúc An An xách nhóc tì lên, giao cho Tần Ngạc vừa rửa hành xong đi vào:

“Mau mang đi rửa ráy đi, đừng để nó vào đây nữa."

Tiểu Thuyền vừa bị giao qua tay bố đã lại gào lên:

“Đói đói~~"

Tần Ngạc dùng giọng điệu chẳng mấy tốt lành:

“Đói thì chịu đi."

Chúc An An nghe mà buồn cười, để người không biết chuyện nghe thấy chắc lại tưởng họ ngược đãi nhóc tì mất.

Căn bếp sau một hồi náo loạn ngắn ngủi, Chúc An An cuối cùng cũng yên tâm bận rộn túi bụi trở lại.

Bánh trung thu cô làm khá nhiều, lúc ra lò định bảo Thạch Đầu mang sang cho Tần Song, thì cô ấy tự mình đến, cả quãng đường hớt hơ hớt hải.

“Chị dâu bánh trung thu xong chưa ạ?

Thơm quá thơm quá!!"

“Món gà anh Tào làm cũng xong rồi đây, mau tới bê giúp em một tay, hơi nóng, a xuýt~ nóng nóng nóng!!"......

Vừa nói vừa bưng một cái liễn đi vào.

Chúc An An còn chưa kịp đi ra:

“Sao không dùng giẻ mà lót, cái ống tay áo của em có che hết được đâu."

Tần Song hai tay xoa xoa tai mình:

“Lúc em bưng ra nó đâu có nóng thế này đâu."

Nói xong cô đã sà vào chỗ bánh trung thu rồi.

Chúc An An ra hiệu bằng mắt:

“Cái đĩa đó sạch đấy."

Tần Song cười hì hì:

“Vậy thì em không khách sáo đâu nhé."

Sau khi Tần Song lấy đi một phần, Chúc An An lại bảo Tiểu Nhiên mang sang cho bác sĩ Hầu một ít, còn có cả của Chương Nam Xuân và Đường Tiểu Hạ nữa.

Đến lúc khai tiệc, Tiểu Thuyền ngồi trong lòng Tần Ngạc, hai tay ôm một cái bánh trung thu có chút to so với nó, nhấm nháp một cách ngon lành.

Rõ ràng răng còn chưa mọc đủ mà sức ăn lại cực kỳ đáng nể.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Nhà Xuyên Thư - Chương 231: Chương 231 | MonkeyD