Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Nhà Xuyên Thư - Chương 212
Cập nhật lúc: 03/05/2026 23:38
“Chúc An An rõ ràng nằm trong số tuyệt đại đa số đó, sau một tiếng “đùng", cảm giác đau điếng từ m-ông truyền đến.”
Trái tim bị dọa cho đập nhanh liên hồi vẫn còn đang “thình thịch thình thịch", nhưng dù sao cô cũng đã kịp hoàn hồn.
Ngoài người chồng đã rời nhà gần một tháng của mình ra thì còn ai vào đây nữa, chỉ là không ngờ anh lại về vào lúc nửa đêm thế này, vừa rồi đúng là làm cô giật thót cả mình.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, từ lúc nghe thấy tiếng nhóc con khóc lớn đến khi giật mình tỉnh giấc, rồi bò dậy ngã xuống giường cũng chỉ mất vài giây ngắn ngủi.
Bên cạnh Tần Ngạc là đứa con trai đang khóc oa oa, phía bên kia giường là người vợ vừa ngã xuống, thật là một cảnh tượng hỗn loạn.
“Có ngã đau ở đâu không?"
Tần Ngạc vừa nói vừa nhanh chân vòng sang phía bên kia giường.
Chúc An An xoa m-ông đứng dậy, xua tay:
“Không sao, anh đi bật đèn lên đi."
Nói xong cô bế cậu con trai mập mạp vốn đã không còn quen thuộc mùi vị của ông bố già nhà mình lên dỗ dành.
Tần Ngạc vừa mới giật dây bật đèn điện, cửa phòng ngủ bỗng nhiên bị đẩy ra từ bên ngoài, Thạch Đầu còn chưa kịp đi giày:
“Chị ơi, có chuyện gì thế?"
Tiểu Nhiên theo sát phía sau, rõ ràng cả hai cũng bị tiếng động này làm cho thức giấc.
Bình thường khi vào phòng ngủ chính họ đều sẽ gõ cửa, nhưng lúc này chẳng màng đến việc gõ cửa nữa, đẩy cửa vào còn suýt chút nữa đ.â.m sầm vào Tần Ngạc.
Thạch Đầu ngủ đến mức tóc tai dựng ngược cả lên, nhìn thấy người thì kinh ngạc thốt lên:
“Anh rể?!
Anh về bao giờ thế?
Sao Tiểu Thuyền lại khóc to vậy?"
Phía sau cậu và Tiểu Nhiên còn ló ra một cái đầu xù lông, chú ch.ó Tiểu Lang hơn hai tuổi to lù lù đứng đó, nhìn trái nhìn phải, như thể đang muốn nói...
Để nó xem có chuyện gì nào?
Sao lại ồn ào thế nhỉ?
Chẳng lẽ lúc nãy nó nhận nhầm người à, không thể nào chứ!
Nhìn một lúc, nó còn tiến lên hai bước ngửi ngửi Tần Ngạc.
Tần Ngạc - người vốn định lặng lẽ trở về nằm xuống nhưng lại làm cả nhà thức giấc - im lặng mất hai giây, sau đó cúi đầu xoa đầu Thạch Đầu:
“Anh vừa về."
“Thằng bé hơi bị dọa một chút, không có việc gì đâu, mau đi ngủ đi."
Thạch Đầu “ồ ồ" hai tiếng.
Sau khi xác nhận không có chuyện gì, cơn buồn ngủ lại ập đến, Tiểu Nhiên ngáp hai cái, quay người đi ra ngoài đóng cửa lại.
Trong phòng ngủ, Tiểu Thuyền đã được Chúc An An dỗ dành xong, đang b.ú ngon lành “ừng ực", dáng vẻ có sữa là có tất cả, ngoan ngoãn vô cùng, tiếng gào khóc lúc nãy cứ như là ảo giác vậy.
Bầu không khí rất yên tĩnh, hai vợ chồng bốn mắt nhìn nhau, Chúc An An “phì" một tiếng bật cười.
Tần Ngạc bước ba bước thành hai tới ngồi bên cạnh, bàn tay lớn khẽ chạm vào khuôn mặt nhỏ của Tiểu Thuyền:
“Cái thằng ranh con này."
Chúc An An cười nhẹ:
“Anh còn mặt mũi trách nó à, em cũng bị anh dọa cho giật mình đây này."
Trẻ con tầm tuổi này nhận người toàn dựa vào giọng nói và mùi vị, gần một tháng không gặp, ước chừng nó đã sớm quên ông bố già là ai rồi.
Tần Ngạc ôm lấy vai Chúc An An:
“Anh sợ làm hai mẹ con thức giấc nên mới không lên tiếng."
Ai mà biết được chưa kịp nằm xuống đã đụng ngay lúc cậu con trai mập mạp vừa vặn ngủ dậy.
Nghĩ đến đây, Tần Ngạc lại nói:
“Lát nữa bế nó lại giường trẻ em đi."
Mới chưa đầy một tháng không về mà vị trí của anh đã bị con trai chiếm mất rồi sao.
Chúc An An nhẹ nhàng vỗ lưng Tiểu Thuyền:
“Vậy anh đi dọn dẹp một chút đi."
Vì thời gian qua không dùng đến nên trên giường trẻ em của Tiểu Thuyền chất đầy đồ chơi và quần áo.
Đợi Tiểu Thuyền ngủ lại, đồng hồ đã hiển thị ba giờ rưỡi sáng, giờ này rõ ràng không phải là lúc thích hợp để trò chuyện.
Tần Ngạc bôn ba cả quãng đường cũng mệt rồi, ôm vợ chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ.
Đợi đến khi trời sáng hẳn, Chúc An An lâu lắm mới cảm nhận được hơi nóng từ phía bên kia giường, Tần Ngạc sau khi hoàn thành nhiệm vụ lần này được nghỉ phép hai ngày để chỉnh đốn.
Chúc An An vừa cử động, Tần Ngạc cũng mở mắt, giọng nói mang theo vẻ khàn đặc đặc trưng khi vừa ngủ dậy, anh giơ tay sờ mặt Chúc An An:
“Vẫn còn sớm, ngủ thêm chút nữa đi."
Chúc An An không thấy buồn ngủ:
“Anh ngủ đi, em dậy nấu ít cháo."
Trằn trọc đến nửa đêm mới về, chắc chắn là anh đói rồi, ăn ở nhà ăn tuy tiện lợi nhưng dù sao cũng không chu đáo và phong phú bằng tự mình làm.
Hôm qua vẫn còn thừa lại một ít canh xương, vừa hay có thể dùng nấu cháo.
Nói rồi cô định thoát khỏi vòng tay anh, Tần Ngạc đã lâu không được ôm vợ sao có thể đồng ý, cánh tay trên eo lại siết c.h.ặ.t thêm một chút:
“Đừng bận rộn nữa, ăn ở nhà ăn là được rồi."
Eo Chúc An An bị khống chế không nhúc nhích được, dù sao cũng không chênh lệch gì một bữa này, cô dứt khoát bỏ cuộc, cũng giơ tay sờ mặt Tần Ngạc.
Tần Ngạc cười mở mắt, xoay người đè tới, mặt ghé sát lại một chút, môi vừa mới chạm nhau, Chúc An An đã né ra:
“Râu, đ.â.m đau quá."
Ở ngoài không để ý được, gần một tháng không cạo râu, Tần Ngạc cúi đầu nhìn khuôn mặt nhỏ trắng trẻo của vợ mình đành phải từ bỏ, lùi lại một bước dùng trán cọ cọ vào trán cô.
Đầu ngón tay Chúc An An mơn trớn dưới cằm Tần Ngạc mấy lượt:
“Tối qua em không để ý, đúng là mọc dài ra không ít."
Tần Ngạc:
“Lát nữa dậy anh cạo ngay."
Sau khi về chỉ lo dội nước tắm qua loa, việc tỉ mỉ như cạo râu sao có thể nghĩ tới được.
Chúc An An “ừm" một tiếng, tay rời khỏi cằm Tần Ngạc, sờ sờ cánh tay và ng-ực anh:
“Hình như gầy đi rồi."
Gầy hay không Tần Ngạc không biết, anh chỉ biết hiện tại anh đang thấy hơi nóng.
Buổi sáng vốn là lúc tinh lực dồi dào nhất, những nơi lòng bàn tay vợ anh chạm qua dường như đều bốc hỏa.
Ngọn lửa lan tỏa nhanh ch.óng, vùng bụng Chúc An An nhanh ch.óng cảm nhận được, tay cô trực tiếp khựng lại.
Tần Ngạc vùi mặt vào hõm vai vợ mình, hơi thở có chút nặng nề:
“Có phải có thể rồi không?"
Chúc An An đẩy đẩy vai Tần Ngạc:
“Sáng sớm ra anh nghĩ gì thế, lát nữa em còn phải đến trạm y tế."
Hôm nay cũng không phải thứ Bảy, Tần Ngạc có kỳ nghỉ nhưng cô thì không, vẫn phải đi làm ở trạm y tế.
Tần Ngạc cũng không muốn làm loạn buổi sáng, chỉ là muốn xác nhận một chút, môi hôn lên tai Chúc An An, giọng điệu khẳng định:
“Ba tháng rồi."
Chúc An An “ừm" một tiếng.
Tính toán kỹ thì đúng là đã ba tháng rồi, cơ thể cô phục hồi không thể tốt hơn được nữa.
Hơi thở Tần Ngạc lại nặng thêm một chút, hỏi:
“Vậy... tối nay nhé?"
Nói rồi anh thẳng nửa thân trên dậy, ánh mắt rực cháy nhìn chằm chằm vào mắt Chúc An An.
