Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Nhà Xuyên Thư - Chương 186

Cập nhật lúc: 03/05/2026 23:35

“Trong khoảng thời gian đó, cô đã ăn một ít bánh bông lan mà Tần Song mua về, bữa tối là do Tần Ngạc đút từng chút một, Chúc An An ăn không nổi nhưng cũng biết không ăn không được.”

Ngoài cửa sổ ánh hoàng hôn đã lặn xuống, ở hành lang Nguyễn Tân Yến đang đứng dựa vào tường.

Tần Ngạc đứng không yên, cứ đi qua đi lại.

Tần Song giống như một con thạch sùng, thỉnh thoảng lại áp tai vào cửa nghe ngóng, nghe không rõ lắm, chỉ loáng thoáng hình như nghe thấy tiếng kêu la của chị dâu mình.

Chúc An An đã vào trong được nửa tiếng rồi, cửa phòng phẫu thuật vẫn chưa có dấu hiệu mở ra.

Nguyễn Tân Yến thấy con trai lớn của mình như vậy cũng không nhịn được mà có chút lo lắng, nhưng vẫn coi là giữ được bình tĩnh:

“An An sức khỏe các mặt đều không có vấn đề gì, chắc chắn sẽ nhanh ch.óng ra ngoài thôi.”

Tần Song gật đầu đồng tình:

“Anh trai em đúng là quan tâm quá nên hóa loạn.”

Họ đang nói chuyện thì trong phòng phẫu thuật Chúc An An đã mệt lả rồi, cố chút sức lực cuối cùng nghiêng đầu nhìn đứa bé được y tá bế lại gần.

Da dẻ nhăn nheo, lại còn đỏ hỏn.

Chúc An An theo bản năng thốt lên một câu khe khẽ:

“Trông giống một con khỉ con.”

Cô y tá lập tức bật cười:

“Đồng chí này thật là thú vị, làm gì có ai nói con mình như vậy chứ.”

Nhóc con như để hưởng ứng lời của mẹ mình, ‘oa’ một tiếng lại khóc.

Đêm qua Chúc An An vốn đã không ngủ ngon, vừa rồi lại nguyên khí đại thương, lúc này sau khi đã yên tâm liền trực tiếp chìm vào giấc ngủ trong tiếng khóc của đứa bé.

Không lâu sau, cửa phòng phẫu thuật mở ra.

Tần Ngạc sải bước lao đến trước mặt y tá, vị quân nhân cao một mét chín với khuôn mặt nghiêm nghị nhìn mình, làm cho lời định nói ra của y tá cũng phải khựng lại một nhịp, hắng giọng một cái mới nói:

“Mẹ tròn con vuông nhé, người nhà xem đi.”

Tần Ngạc liếc nhìn một cái, ánh mắt dời đi nhìn chằm chằm phía sau y tá:

“Vợ tôi đâu?”

Y tá nhìn vị sĩ quan chẳng mấy chú ý đến đứa trẻ, cả trái tim đều đặt lên người vợ mình này, cảm thấy đôi vợ chồng này thật thú vị.

Tất nhiên trong lòng nghĩ gì thì nghĩ, miệng vẫn nói lời chắc chắn:

“Lát nữa là có thể đẩy ra ngoài, sản phụ ngủ thiếp đi rồi.”

Lúc Chúc An An mở mắt ra lần nữa, trời đã sáng.

Cái nhìn đầu tiên đã thấy Tần Ngạc đang bế một thứ gì đó trong lòng đi qua đi lại.

Chúc An An theo bản năng sờ bụng mình.

Ồ đúng rồi, đó không phải là đồ vật, đó là con trai cô.

Tần Song nhanh mắt thấy Chúc An An động đậy, giọng đầy ngạc nhiên vui mừng:

“Chị dâu tỉnh rồi!”

Nguyễn Tân Yến bưng một chiếc chậu đi vào:

“Vừa lúc mẹ lấy nước, An An rửa mặt mũi một chút trước đi.”

Tần Ngạc bế đứa bé ghé sát vào Chúc An An:

“Có đói không?”

Chúc An An lắc đầu, đưa tay về phía Tần Ngạc:

“Cho em xem một chút.”

Hôm qua cô còn chưa kịp nhìn kỹ nữa.

Tần Ngạc cẩn thận giao đứa bé đang tỉnh trong lòng qua, Chúc An An được Tần Song đỡ ngồi dậy, chỉ là hai tay cứ huơ tới huơ lui không biết nên đặt thế nào cho phải.

Nguyễn Tân Yến tiến lên giúp một tay:

“Đặt thế này, bế ngang ra.”

Chúc An An nhìn Tần Ngạc:

“Anh bế trông cũng ra dáng lắm đấy.”

Tần Song đứng bên cạnh cười:

“Chị An An chị ngủ rồi nên không biết, anh trai em đêm qua đã luyện tập không ít thời gian đâu.”

Chúc An An bỗng nhiên nhớ tới lời Tần Ngạc lúc trước bế Tiểu Thạch Đầu nói luyện tập trước, trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ không giống nhau, luyện tập cũng chẳng ích gì.

Chúc An An bày xong tư thế, đón lấy em bé.

Đứa nhỏ mở mắt, con ngươi đen láy, da dẻ đã khá hơn một chút so với lúc mới ra đời, không còn nhăn nheo như vậy nữa, nhưng vẫn đỏ hỏn.

Có lẽ do tư thế mới học của Chúc An An không chuẩn lắm nên nhóc con bắt đầu hừ hừ rên rỉ.

Chúc An An vội vàng điều chỉnh, Tần Ngạc ngồi bên cạnh giúp đỡ:

“Thế này này, đừng c.h.ặ.t quá.”

Nhóc con vẫn cứ hừ hừ rên rỉ.

Chúc An An hỏi:

“Nó có phải đói rồi không?”

Tần Ngạc giọng thấp:

“Vừa mới b.ú sữa bột xong.”

Chúc An An lắc lắc cánh tay:

“Không lẽ là tè rồi chứ?”

Nói rồi cô kéo tã ra xem thử, tã khô ráo.

“Cũng không tè mà.”

Chúc An An vừa định che lại thì một dòng chất lỏng ấm nóng trực tiếp b-ắn thẳng về phía ng-ực cô.

Chúc An An, người vừa bị con trai mình rửa lễ bằng nước tiểu đồng t.ử:

“........................”

Cái thằng nhóc con này, có phải đang báo thù vì cô nói nó trông giống con khỉ không hả?!

Nhóc con sau khi xả sạch một trận quà gặp mặt lớn cho mẹ mình xong cuối cùng cũng hết hừ hừ rên rỉ.

Để lại mấy người lớn đứng bên giường nhìn nhau trân trối.

Mặc dù Chúc An An đã khẩn cấp dời vị trí nhưng trên áo vùng dưới ng-ực vẫn để lại một vết ướt.

Tần Song không nhịn được ‘phì’ một cái rồi cười thành tiếng, cười đến mức bả vai rung lên bần bật, sau khi chạm phải ánh mắt của chị dâu mình, cô xoay người đi lại tiếp tục cười, tóm lại là không dừng lại được.

Nguyễn Tân Yến cười hiền từ:

“Bé con của chúng ta đây là thích mẹ đấy, có phải không nào?”

Nói rồi lưỡi bà phát ra mấy tiếng “tắc tắc” trong miệng để trêu nhóc con.

Nhóc con cứ như thật sự hiểu lời bà vậy, hừ hừ hai tiếng, mở đôi mắt tròn xoe, trông vô cùng vô tội.

Nếu không phải Chúc An An cảm nhận được l.ồ.ng ng-ực mình lúc này đang ướt sũng thì trông đúng là như chưa có chuyện gì xảy ra thật.

Tần Ngạc ngồi bên giường cũng khẽ cười một tiếng, Chúc An An lườm một cái, nhét nhóc con vào lòng Tần Ngạc:

“Mau bế con trai yêu của anh đi chỗ khác ngay!”

Cô phải đi thay quần áo, còn phải rửa mặt đ.á.n.h răng nữa, cứ nằm thế này làm cơ thể cô sắp cứng đờ cả rồi.

Tần Ngạc đón lấy rồi lại đưa cho Nguyễn Tân Yến:

“Để mẹ bế cho, anh giúp em rửa.”

Nguyễn Tân Yến đưa tay bế lấy:

“Được, lại đây bà nội bế nào.”

Tay bà còn khẽ nựng dưới cằm nhóc con:

“Con nói xem sao con lại nghịch ngợm thế hả, làm bẩn hết người mẹ rồi.”

Nhóc con:

“Hừ hừ~”

Nguyễn Tân Yến cũng hừ theo một tiếng:

“Bé con của chúng ta không phải cố ý đâu, phải không?”

Nhóc con:

“Hừ~”

Chúc An An vịn cánh tay Tần Ngạc xuống giường, nghe nhóc con hừ hừ không nhịn được ghé lại nhìn một cái:

“Sao cứ như heo con thế, hừ hừ suốt.”

Tần Ngạc cầm bộ quần áo Chúc An An định thay, trầm giọng cười nói:

“Hết nói nó giống khỉ lại nói nó giống heo con, con trai chúng ta sao lại không thể là một con người được chứ.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.