Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Nhà Xuyên Thư - Chương 183

Cập nhật lúc: 03/05/2026 23:34

Tần Song đỡ eo Chúc An An:

“Chậm một chút.”

Không biết có phải do tâm trạng Chúc An An tác động hay không mà nhóc con trong bụng đạp mạnh mấy cái liền.

Tần Song đóng cửa xe lại, nhìn cái bụng nhô lên:

“Em thấy em bé cũng đang nóng lòng muốn ra ngoài rồi đấy.”

Tay Chúc An An ấn lên chỗ nhô ra:

“Đúng hạn mà ra đời là chị cảm tạ trời đất lắm rồi.”

Nếu quá hạn mà không chịu ra, cô thật sự sẽ lo lắng phát điên.

Nhưng giờ nghĩ mấy chuyện này hơi sớm, vẫn còn hai ba ngày nữa.

Xe chạy rất êm, từ từ đi tới bệnh viện quân khu.

Kiểu như Chúc An An chỉ còn hai ba ngày nữa là sinh thì không tính là nằm viện lãng phí giường bệnh, làm thủ tục xong rất thuận lợi đã vào ở.

Bác sĩ khoa sản phụ trách còn nói ý thức của gia đình họ rất tốt, có một số gia đình ch-ết sống cũng không chịu đến bệnh viện đẻ, tin tưởng bà đỡ có kinh nghiệm hơn.

Nhưng sinh tại nhà thì vệ sinh làm sao đảm bảo được, để lại mầm bệnh thì người chịu khổ vẫn là sản phụ.

Phòng bệnh ở đây đều có ba giường, Chúc An An được sắp xếp vào một phòng đã có một người ở, là người đã sinh xong, hai giường còn lại đều trống.

Thời gian còn sớm, Tần Ngạc không vội vàng quay về nhà, anh mang những món đồ Chúc An An cần dùng ra trước, đặt lên bàn ở đầu giường.

Bận rộn tới lui cũng không để mẹ và em gái nhúng tay vào, Nguyễn Tân Yến và Tần Song sau khi làm quen với môi trường xung quanh xong thì ngồi xuống chiếc giường trống bên cạnh.

Tần Song ngồi không yên, một lát sau lại chạy ra ngoài, nói là đi xem nhà ăn bệnh viện ở đâu.

Người chị chăm sóc sản phụ ở giường bên cạnh quan sát một hồi lâu, hướng về phía Nguyễn Tân Yến nói:

“Đồng chí nam này thật sự biết thương vợ quá, là... của bà à?”

Nguyễn Tân Yến mỉm cười tiếp lời:

“Con trai lớn của tôi.”

Người chị kia hơi bất ngờ, bà ấy còn tưởng là con rể chứ, bận rộn tới lui thế này nhìn cứ như con rể đang thể hiện trước mặt mẹ vợ vậy.

Người chị kia lại tán gẫu:

“Con dâu bà trông tuấn tú thật đấy, nhìn tuổi cũng không lớn, con đầu lòng nhỉ?”

Nguyễn Tân Yến gật đầu:

“Phải, nhà các người sinh con trai hay con gái thế?”

“Là một đứa con gái!”

“Ôi chao, đôi mắt to này trông đáng yêu thật.”

Hai người tụ tập lại, người một câu tôi một câu trò chuyện rôm rả.

Cách nhau một chiếc giường, Tần Ngạc vẫn đang bận rộn, anh gấp chiếc chăn vốn có của bệnh viện lại:

“Nếu nằm không thoải mái thì lấy cái này đệm lên để tựa.”

Chúc An An nhích m-ông đệm chăn vào sau eo:

“Những thứ này tự em cũng làm được, anh mau về đi, kẻo về muộn không kịp ăn cơm trưa ở nhà ăn.”

Tần Ngạc nhìn đồng hồ đeo tay:

“Kịp mà.”

Hai chiếc túi mang tới, một chiếc phần lớn đồ đạc đã được lấy ra, chiếc còn lại toàn là đồ nhóc con dùng, Tần Ngạc không động vào.

Sau khi không còn gì để thu dọn, Tần Ngạc liền ngồi xuống cạnh giường sát bên Chúc An An, nắm lấy tay vợ mình xoa xoa:

“Sắp sinh thì phải gọi điện cho anh ngay lập tức đấy.”

Chúc An An nghiêng đầu, nhìn chằm chằm người đàn ông hôm nay nói nhiều một cách lạ thường, cảm thấy hơi buồn cười:

“Biết rồi, mẹ và Tiểu Song đều ở đây mà, có gì mà không yên tâm chứ.”

Trông cứ như anh mới là người bị lo âu tiền sản vậy, người sắp sinh như cô còn chưa thấy làm sao.

Tần Ngạc đúng là có chút không yên tâm, nhưng cũng biết lúc này mình ở lại đây cũng không giúp ích được gì, nên đã căn giờ đi về.

Lúc Tần Ngạc đi, Chúc An An nghĩ còn khoảng hai ba ngày nữa mới sinh nên bảo Tần Song cũng đi về cùng luôn.

Buổi tối ở đây thực ra chỉ cần một người là đủ, có thể thay phiên nhau đến, nếu không ở đây hết thì ngủ cũng không ngon, lại mệt người ra.

Buổi chiều cũng không có gì khác biệt so với bình thường, nhóc con thỉnh thoảng lại máy một cái để khẳng định sự hiện diện của mình.

Chỉ có buổi tối là ngủ không được ngon lắm, đứa nhỏ giường bên cạnh nửa đêm khóc mấy trận liền, tiếng khóc oa oa đó làm Chúc An An thầm cầu nguyện nhóc con nhà mình đừng là một đứa trẻ hay khóc đêm.

Trưa ngày thứ hai, Tần Song vẫn chưa đến, hôm qua đã hẹn là buổi chiều cô ấy đến thay cho Nguyễn Tân Yến về nghỉ ngơi một chút.

Chúc An An dưới sự dìu dắt của mẹ chồng đi dạo một vòng bên ngoài, lúc về cũng gần đến giờ cơm.

Nguyễn Tân Yến lấy nước sôi tráng qua hộp cơm, gấp chăn lại rồi dời lên đầu giường, dịu dàng nói:

“An An con cứ tựa vào nghỉ ngơi một lát đi, mẹ vừa đi rửa hộp cơm nghe thấy có người nhà nói nhà ăn hôm nay có canh sườn, mẹ qua xem trước đã, đi muộn ước chừng là không còn đâu.”

Chúc An An gật đầu:

“Mẹ không nói thì con cũng chưa cảm thấy gì, mẹ nói xong con thấy đói thật rồi đấy.”

Nguyễn Tân Yến cười một tiếng:

“Vậy mẹ lấy nhiều về một chút, hai ngày này con phải ăn nhiều vào, sinh con là việc tốn sức lắm đấy.”

Nói xong bà lau khô hộp cơm rồi rảo bước đi ra ngoài.

Chúc An An không để ý mẹ chồng đã đi được mấy phút, chỉ biết mới được một lát thì bụng cô bắt đầu đau.

Cô cũng không la hét, chỉ dựa vào giường đếm tần suất, sự quy luật đó quả thật giống như cơn đau co thắt t.ử cung.

Lúc Nguyễn Tân Yến lấy cơm về, Chúc An An vừa lúc lại lên cơn đau, Nguyễn Tân Yến nhìn thấy đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t của con dâu thì giật mình:

“Đau bụng rồi à?”

Chúc An An gật đầu:

“Chắc là sắp sinh rồi ạ.”

“Mẹ đi tìm bác sĩ đến xem sao.”

Nguyễn Tân Yến đặt hộp cơm xuống rồi chạy vọt ra ngoài.

Chưa đầy một phút sau, bà dẫn một bác sĩ vào:

“Bác sĩ cô mau xem giúp với, An An nói bụng bắt đầu đau rồi.”

Vị bác sĩ rất bình tĩnh, kéo rèm che lại kiểm tra cho Chúc An An:

“Bệnh nhân vẫn chưa ăn cơm đúng không?

Mau ăn một chút để giữ thể lực, lát nữa tôi lại qua xem.”

Nguyễn Tân Yến vội vàng gật đầu, định đút cơm cho Chúc An An nhưng Chúc An An ôm bụng xua tay:

“Gọi điện cho Tần Ngạc trước đã mẹ.”

Nguyễn Tân Yến:

“Ồ đúng rồi, xem mẹ này, cuống quá nên quên mất.”

Trong phòng làm việc của bác sĩ khoa sản có điện thoại, một cuộc điện thoại gọi đi, Tiểu Trương - người lính cần vụ ở khu nhà tập thể được ủy thác trọng trách để ý điện thoại - liền biết ngay lập tức.

Tiểu Trương chạy như bay đến nhà phó trung đoàn trưởng của mình, từ đằng xa đã thấy em gái nhà anh Tần đi lấy cơm về.

Tiểu Trương vẫy tay, hét lớn:

“Em gái nhà họ Tần, đồng chí Tần Song!

Có điện thoại gọi đến, nói là chị dâu sắp sinh rồi.”

Tần Song giật mình:

“Nhanh vậy sao?!

Chẳng phải nói còn một hai ngày nữa à?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.