Thập Niên 70: Tôi Mang Theo Nhà Xuyên Thư - Chương 173
Cập nhật lúc: 03/05/2026 23:33
“Nhưng lần nào cũng là lúc Tần Ngạc không có nhà, người làm cha như Tần Ngạc chưa từng cảm nhận được một lần nào, thật sự là chẳng nể mặt ông bố già này chút nào.”
Nhìn vẻ mặt tiếc nuối của anh, Chúc An An đề nghị:
“Hay là anh nói chuyện với con đi?
Nghiên cứu khoa học nói t.h.a.i nhi có phản ứng với âm thanh bên ngoài đấy.”
Tần Ngạc cảm thấy có lẽ không có tác dụng gì, vì anh đã thử không dưới một lần rồi, đều không thành công, nhưng anh vẫn nhẹ nhàng xoa bụng, thấp giọng gọi:
“Minh Châu?
Tiểu Minh Châu?”
Em bé không động đậy.
Tần Ngạc:
“Mểu Mểu?
Tiểu Mểu Mểu?”
Em bé không động đậy.
Tần Ngạc:
“Hướng Thần?
Tiểu Hướng Thần?”
Em bé vẫn không động đậy.
Chúc An An:
“………………”
Hình như có gì đó không đúng.
Chúc An An giọng lửng lơ:
“Sao anh giống như đang trêu ch.ó thế?”
Lúc mua mấy con ch.ó con mèo con về chẳng phải cũng thế sao, con sen sẽ đặt một đống tên, xem chúng phản ứng với cái tên nào thì quyết định lấy cái đó.
Tần Ngạc cũng muộn màng nhận ra có chút không đúng, liền im lặng.
Đúng lúc này, lớp da bụng hơi gồ lên một chút.
Cảm nhận được động tĩnh dưới lòng bàn tay, người đàn ông vốn luôn trầm ổn trố mắt ra một cái:
“Con động đậy rồi!!”
Vào đêm giao thừa, nhóc c.o.n c.uối cùng cũng nể mặt ông bố già một chút.
Đêm ba mươi tất nhiên là náo nhiệt hơn bình thường.
Bên ngoài tuy tối đen như mực nhưng thỉnh thoảng vẫn vang lên vài tiếng pháo nổ.
Nghe thôi cũng biết chắc lại là đứa nhỏ nhà ai đêm hôm không chịu về nhà, đi lang thang bên ngoài đốt pháo, cậy đêm ba mươi người lớn không đ.á.n.h trẻ con nên ra sức làm loạn.
Trong phòng đèn điện sáng choang, ông bố già lần đầu cảm nhận được t.h.a.i động lại bắt đầu chế độ trêu ch.ó, đáng tiếc nhóc con lần này không nể mặt cho lắm.
Mặc kệ Tần Ngạc có đọc hết cả danh sách tên dự bị, nó cũng không thèm phản ứng.
Chúc An An nửa nhắm nửa mở mắt, nhìn người đang áp tai vào bụng mình với vẻ mặt đầy mới lạ.
Bỗng dưng cô nhớ lại hồi còn ở đại đội Thanh Đường, lúc cô vẽ sơ đồ cấu trúc nhà cũ để thăm dò, người này đi xách nước về, không bình tĩnh đến mức nước đầy bồn rồi mà vẫn không hay biết, chẳng hề điềm tĩnh như vẻ bề ngoài chút nào.
Tần Ngạc thẳng người lên, thấy vợ mình nửa nhắm mắt, liền hỏi:
“Buồn ngủ rồi à?”
Anh không nói thì thôi, vừa nói xong Chúc An An đã ngáp một cái, vốn dĩ lúc nãy cô đã sắp ngủ rồi, nhờ nhóc con động đậy mới tỉnh táo lại được một chút.
Cái ngáp khiến mắt Chúc An An ươn ướt lệ, cô trở mình nằm nghiêng, gật đầu đáp một tiếng:
“Vâng.”
Tần Ngạc kéo chăn lên cao một chút:
“Ngủ đi.”
Vừa nói vừa đưa tay vào trong xoa bóp eo cho vợ, Chúc An An nhắm mắt lại, mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ.
Lúc này thực ra vẫn còn sớm, trời mới sập tối chưa lâu.
Tần Ngạc không thấy buồn ngủ, đợi vợ ngủ say rồi, anh tắt đèn phòng ngủ, rón rén ra ngoài bận rộn thêm một lúc nữa.
Mùng một Tết, Chúc An An bị tiếng pháo đ.á.n.h thức.
Khu tập thể quân đội không giống như ở đại đội trước kia, nhà cửa ở đây san sát nhau, tiếng pháo nổ cứ như nổ ngay trước cửa nhà mình vậy.
Tiếng đì đùng hết đợt này đến đợt khác, nhà nào cũng đang đua nhau đón năm mới sớm hơn.
Lúc Chúc An An mở mắt, trời vừa hửng sáng, cô vừa mới cựa mình, phía sau đã có một bàn tay to lớn đỡ lấy:
“Vẫn còn sớm, ngủ thêm chút nữa đi.”
Chúc An An ôm bụng trở mình đối mặt với Tần Ngạc:
“Ồn quá, không ngủ được.”
Tần Ngạc dùng khuỷu tay chống nửa thân người lên:
“Vậy nằm thêm mười phút nữa, để anh đi nhóm lửa trước.”
Nói xong, anh vén c.h.ặ.t chăn cho cô, mặc quần áo rồi đi ra ngoài.
Lúc Chúc An An dậy, nước trong nồi đã nóng.
Tần Ngạc rửa mặt xong đang nhào bột, ngày Tết làm sao có thể không ăn sủi cảo, hôm qua không gói thì hôm nay nhất định phải gói.
Chúc An An rót một ít nước sôi từ phích nước ra ca tráng men để nguội, bây giờ vẫn chưa uống được.
Trong chiếc chậu gốm trên bàn bên cạnh đang ngâm nấm hương lấy ra từ tối qua, Chúc An An đưa tay bóp thử, đã mềm rồi.
Thịt dùng làm nhân cũng là thịt tươi, chỉ là chưa băm.
Trong lúc Tần Ngạc nhào bột, Chúc An An rửa sạch nấm hương rồi thái hạt lựu, công việc băm thịt sau khi nhào bột xong Tần Ngạc đã tiếp nhận.
Công đoạn chuẩn bị còn chưa xong thì hai đứa nhỏ cũng dậy.
Tiểu Nhiên khoác áo bông trên người, tóc rối bù như ổ gà, tựa vào khung cửa bếp với vẻ mặt chưa tỉnh ngủ.
Chúc An An liếc một cái:
“Sao không mặc quần áo cho hẳn hoi?”
Con bé làm theo từng mệnh lệnh, mơ mơ màng màng thọc tay vào tay áo, đúng lúc này bên ngoài lại vang lên một tràng tiếng pháo.
Con bé ngoẹo đầu nhìn ra ngoài, đợi tiếng pháo dứt mới hỏi:
“Nhà mình đốt chưa ạ?”
Vẻ mặt như thể nếu chưa đốt thì nó có thể làm thay vậy.
Chúc An An cười:
“Đợi các em dậy mới đốt thì rau vàng hết cả rồi.”
Chúc Nhiên Nhiên vuốt mớ tóc vụn trước trán:
“Em đi xem có quả nào chưa nổ không.”
Vừa nói vừa chạy vèo ra ngoài.
Chẳng mấy chốc, Tiểu Thạch Đầu cũng dậy, hai đứa nhỏ từ sau khi khai giảng vào cuối tháng Tám là Chúc An An đã cho chúng ngủ riêng.
Sau khi thu dọn xong xuôi, trước khi chuẩn bị gói sủi cảo, Chúc An An phát cho mỗi đứa một phong bao lì xì, gói bằng giấy đỏ, bên trong để sáu hào sáu xu, chủ yếu là để lấy may.
Năm ngoái cũng là số tiền này, ở thời đại mà một xu có thể mua được một viên kẹo này thì số tiền đó thực ra không hề ít.
Tiểu Nhiên nhận lấy, vui mừng ngắm nghía:
“Cảm ơn chị ạ!”
Tiểu Thạch Đầu theo sát phía sau:
“Cảm ơn chị gái~”
Hai đứa nhỏ nép vào nhau, hứng khởi bóc lì xì.
Tiểu Thạch Đầu đếm tiền, giống như đang suy nghĩ điều gì đó, vài giây sau lấy ra một nửa đưa cho Chúc An An.
Chúc An An không hiểu:
“Đưa chị làm gì?”
Tiểu Thạch Đầu ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên:
“Em là cậu nhỏ, phải lì xì cho cháu ngoại chứ ạ.”
Chúc Nhiên Nhiên đang nóng lòng cầm tiền định vào phòng cất đi thì khựng bước:
“…………”
Em trai làm thế này, trông cô có vẻ ngốc nghếch quá!
