Thập Niên 70: Tiểu Thư Nhà Tư Bản Trọng Sinh Mang Song Thai Đến Quân Đội - Chương 242

Cập nhật lúc: 19/04/2026 15:11

Vợ Chồng Đồng Lòng

Cho dù Tiểu Ngọc không bảo Lâm Yến qua đó, ông cũng sẽ bảo Lâm Yến đi, trong nhà chỉ có đối phương là người rảnh rỗi, đi rồi cũng có thể thanh tịnh vài ngày.

Sắc mặt Lâm Yến có chút không tốt, bản thân đi rồi bột t.h.u.ố.c mỗi ngày cũng phải dừng lại, nhưng cô ta không dám làm trái lời ba chồng.

Giây tiếp theo, vé xe lửa trong tay cô ta đã bị rút đi, là Cố Hi chạy tới.

“Đại tẩu, chị không muốn đi vậy thì em đi đưa mẹ về nhé, em xin nhà trường nghỉ phép là được, vừa hay đưa Tiểu Thời đi Tây Bắc chơi, lại thăm nhị ca và nhị tẩu,” biểu cảm của Cố Hi mang theo chút mong đợi.

Cô rất muốn gặp nhị tẩu mà nhị ca tâm tâm niệm niệm, muốn xem nhị tẩu đẹp đến mức nào, mới câu mất hồn nhị ca cô.

Cô cũng lo lắng cho bệnh của mẹ cô, mẹ cô vốn dĩ giống như Lâm Đại Ngọc vậy, bây giờ kiểm tra ra sinh bệnh rồi còn không biết sẽ sợ hãi đến mức nào, cô phải đi bầu bạn với mẹ mới được.

Lâm Yến nghe Cố Hi nói như vậy, cô ta lập tức hùa theo: “Để Tiểu Hi đi cũng tốt, Cẩn Mặc đã rất lâu không về rồi, để hai anh em gặp mặt giao lưu tình cảm vừa hay.”

Cố Phong Quốc lại nói: “Tiểu Hi còn chưa tốt nghiệp đại học, để nó dẫn theo một đứa bé 4 tuổi tôi không yên tâm, Lâm Yến cô đi theo cùng đi.”

Ông đều nói như vậy rồi, sự việc cũng liền được quyết định.

Cuối cùng lại bảo cảnh vệ viên bổ sung thêm ba tấm vé xe lửa tới, lần lượt là vé xe lửa của ba người Cố Hi và Cố Thời, Cố Tư Khánh.

Vào buổi sáng ngày thứ hai, bốn người Lâm Yến đã bước lên chuyến xe lửa đi đến Tây Bắc.

Một bên khác tại Quân khu Tây Bắc.

Cố Cẩn Mặc cũng đã trở về vào buổi sáng, anh vừa về liền vội vã đi đến bệnh viện, trên đường trở về lãnh đạo quân khu còn gọi điện thoại cho anh, nói mẹ anh mắc bệnh khá nghiêm trọng, anh tranh thủ thời gian liền chạy về.

Trong bệnh viện, Cao Ngọc ăn no căng bụng nằm trên giường bệnh, bà kéo Cố Cẩn Mặc vừa chạy về chính là một trận khóc lóc om sòm.

Cố Cẩn Mặc nhìn thời gian trên đồng hồ, để Cao Ngọc khóc đủ 5 phút.

“Mẹ, bệnh này của mẹ con hỏi qua bác sĩ rồi, mặc dù đang ác hóa nhưng cắt bỏ là được rồi, lúc con về đã gọi điện thoại cho bên ba rồi, bên Kinh Thành đã liên hệ xong bác sĩ, mẹ không cần quá đau lòng,” giọng điệu của anh mặc dù mang theo sự an ủi, nhưng lại không có bao nhiêu tình cảm.

Nói xong, anh lại bổ sung một câu: “Mẹ, bác sĩ nói bệnh này của mẹ phải khống chế tốt cảm xúc, tâm thái phải tốt mới được, nếu không sau này cũng có tỷ lệ tái phát.”

Cao Ngọc gật gật đầu, sau đó liền lau nước mắt nói với anh chuyện muốn để Thẩm Xu Linh giúp mình chữa bệnh.

Cố Cẩn Mặc nghe xong chân mày nhíu c.h.ặ.t, không cần suy nghĩ liền nói: “Mẹ, Xu Linh bây giờ đã sắp sinh rồi, hai tháng cuối cùng cô ấy phải nghỉ ngơi cho tốt, không thể giúp mẹ chữa bệnh được, Kinh Thành có nhiều bác sĩ giỏi như vậy, cũng không cần thiết phải để Xu Linh chữa bệnh cho mẹ.”

Anh cảm thấy người mẹ này của mình thật sự là quá muốn sao làm vậy rồi, một chút cũng không suy nghĩ cho thân thể của Xu Linh, mau ch.óng đưa về cho xong.

Cao Ngọc nghe ra sự ghét bỏ trong lời nói của con trai, bà hai mắt đẫm lệ: “Không có không có, Cẩn Mặc mẹ không có lập tức bắt Xu Linh giúp mẹ chữa, đợi con bé sinh con xong ở cữ xong lại giúp mẹ chữa là được, trước đó mẹ đều đã nói rõ với Xu Linh rồi…”

Bà nói đến cuối cùng trong giọng điệu đã nhuốm vẻ tủi thân.

Cố Cẩn Mặc chân mày vẫn nhíu c.h.ặ.t: “Con về hỏi Xu Linh trước đã.”

Lời nói từ một phía anh cảm thấy không đáng tin.

Không phải anh không tin tưởng mẹ mình, mà là đối phương khoảng thời gian này ở nhà đã gây ra rất nhiều chuyện, lần nào cũng là nhắm vào Xu Linh.

Cao Ngọc gật gật đầu: “Vậy con đi hỏi đi, bác sĩ nói hôm nay mẹ cũng có thể xuất viện rồi, mẹ muốn cùng con về.”

Bà không định làm phẫu thuật ở đây thì không cần thiết phải nằm viện.

Cố Cẩn Mặc không nói gì, giúp Cao Ngọc thu dọn đồ đạc xong liền đưa bà về đại viện quân thuộc.

Sau khi về nhà, Cố Cẩn Mặc kéo Thẩm Xu Linh vào phòng.

Anh hỏi cặn kẽ vợ nhà mình rốt cuộc có phải tự nguyện chữa bệnh cho Cao Ngọc hay không, chỉ sợ vợ nhà mình là nể mặt mình mới đồng ý.

Thẩm Xu Linh gật gật đầu: “Là con đồng ý với mẹ, con nói với mẹ muốn chữa trị thì phải đợi sau khi con ra cữ, mẹ cũng đồng ý rồi, mẹ chắc là sợ đụng d.a.o kéo.”

Cố Cẩn Mặc đưa tay nắm lấy tay vợ nhà mình, trầm giọng nói: “Xu Linh, nếu em không muốn, vậy anh liền bảo mẹ anh đi mổ là được, em không cần miễn cưỡng.”

Anh không muốn để Xu Linh vì mình, hoặc là người nhà mình mà đi miễn cưỡng làm bất cứ chuyện gì.

Thẩm Xu Linh nghe ra sự quan tâm trong giọng điệu của đối phương, trong lòng cô lập tức ấm áp, cười nói: “Cẩn Mặc, em không có miễn cưỡng bản thân, thời gian chung đụng với mẹ mặc dù không nhiều, nhưng em cũng có thể cảm nhận được bà làm người thật ra không phải đặc biệt xấu.

Lần này bà qua đây kiếm chuyện cũng là nghe theo sự xúi giục của đại tẩu, em cảm thấy em có thể lợi dụng việc chữa bệnh cho mẹ để kéo gần quan hệ, sau này có mẹ ở trước mặt giúp em cản lại, đại tẩu cũng không dám kiếm chuyện với em.”

Đây là suy nghĩ của cô, cô nửa điểm cũng không giấu giếm.

Cố Cẩn Mặc nghe xong gật gật đầu: “Lần này đại tẩu và Cố Hi cùng nhau qua đây đón mẹ về Kinh Thành, chị ta đến nói không chừng sẽ quấy rối, đến lúc đó em trực tiếp nói cho anh, anh lập tức đưa bọn họ ra ga xe lửa.”

Nếu không phải cân nhắc đến Cố Hi và Cố Thời, anh đều định trực tiếp mua vé xe lửa khứ hồi trong ngày.

Trong lòng Cố Cẩn Mặc, đứa cháu trai lớn Cố Tư Khánh đó là không có chút trọng lượng nào, theo anh thấy đối phương chính là một đứa trẻ hư hỏng ỷ vào sự chiều chuộng của người nhà mà ức h.i.ế.p em trai.

Bản thân anh thời gian ở nhà vốn đã rất ít, tình cảm đối với ba mẹ ruột của mình đều không lớn, càng đừng nói đến đối với một đứa cháu trai không nghe lời.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Tiểu Thư Nhà Tư Bản Trọng Sinh Mang Song Thai Đến Quân Đội - Chương 242: Chương 242 | MonkeyD