Thập Niên 70: Ta Ở Nhân Gian Tích Công Đức - Chương 129:"

Cập nhật lúc: 09/07/2026 11:04

​Lâm Thực là người nhập cư thế hệ thứ ba, từ nhỏ sinh ra ở Singapore, lớn lên ở Singapore. Mặc dù anh ta nói tiếng Hoa, nhưng lại tiếp nhận nền giáo d.ụ.c phương Tây, còn từng đi du học ở Anh, tư duy của anh ta đã rất Tây hóa rồi.

​Hoàng Hưng thì không phải vậy, anh ấy theo người nhà vượt biên đến cảng thành khi mới hơn mười tuổi. Người nhà vì muốn anh ấy có một công việc để nuôi sống bản thân và gia đình, đã dành dụm tiền cho anh ấy đi học lái xe, hy vọng sau này anh ấy có thể làm tài xế.

​Hoàng Hưng khi đó tuổi trẻ bồng bột không hiểu chuyện, đắc tội với người ta, đành phải chạy trốn đến Đông Nam Á để lánh nạn. Tại đó, anh ấy gặp được sếp hiện tại là Đàm Bình Chương, lúc này mới có chốn dung thân và cuộc sống ổn định. Sau khi được nhà họ Đàm che chở, cách vài năm, dạo trước anh ấy mới theo sếp trở về cảng thành thăm người nhà.

​Hoàng Hưng an ủi: “Chỉ cần cậu nghiêm túc làm việc, cho dù việc không thành, sếp cũng không phải người khó nói chuyện.”

​"Haiz, trước khi đi tôi cứ đinh ninh chuyện này chắc mười mươi rồi, ai ngờ cuối cùng lại thành ra thế này."

​"Thả lỏng tâm trạng đi."

​Lâm Thực lắc đầu, không nghĩ đến chuyện này nữa, anh ta hỏi: “Mấy ngày tôi đi vắng, sếp có mời đại phu khác đến khám cho chủ tịch nữa không?”

​"Hôm kia và hôm qua tổng cộng có ba vị lão đại phu đến khám rồi, nhưng tác dụng không đáng kể."

​Lâm Thực thở dài, còn chưa gặp sếp, anh ta đã có thể tưởng tượng ra vẻ mặt sa sầm của sếp rồi.

​Rời khỏi khu vực nội thành trung tâm, chiếc xe hơi nhỏ chạy thẳng một mạch về phía Nam. Bánh xe lăn qua con đường trải đá dăm, chuyển sang đường đất, phong cảnh hai bên đường từ ruộng đồng nông nghiệp chuyển thành công trường xây dựng.

​"Người Hồng Kông hành động nhanh thật đấy."

​"Đúng là rất nhanh, từ lúc họ lấy được giấy phép đến khi gọi người bắt tay vào xây dựng, khoảng thời gian ở giữa chẳng cách nhau bao lâu."

​"Họ làm nhanh, thì chủ tịch và sếp nhà ta hành động cũng đâu có chậm, nhà ở thương mại và xưởng máy đều đã bắt đầu khởi công rồi."

​"Sếp nuốt trọn được mảng kinh doanh vận tải biển của nhà họ Diệp ở cảng thành, vùng châu Á này tàu thuyền nằm trong tay chúng ta là nhiều nhất, bọn họ muốn mua hàng vận chuyển hàng, vẫn phải hợp tác với sếp chúng ta thôi. Vận tải biển là nền móng của nhà họ Đàm, trong thời gian ngắn không ai có thể bì kịp sếp chúng ta đâu, ưu thế của chúng ta vẫn còn lớn lắm."

​Lâm Thực mới tốt nghiệp đi làm chưa được bao lâu đã lọt vào mắt xanh của sếp, trở thành một thành viên trong đội ngũ thư ký của anh ta. Anh ta cảm thấy bản thân đã đi theo đúng người, vô cùng may mắn.

​Hoàng Hưng cười nói: “Tiểu Lâm à, cậu có bằng cấp có bản lĩnh, cứ làm việc thật tốt theo sếp vài năm đi, làm ra được thành tích rồi, sau này nếu muốn nhảy sang nơi khác, có khối kẻ tranh nhau giành lấy cậu. Đâu giống như tôi, chỉ có thể theo sếp lái xe.”

​"Anh Hoàng, anh đừng chê cười tôi nữa, một thằng nhãi ranh mới tốt nghiệp chưa được hai năm như tôi thì có bản lĩnh gì cơ chứ? Có bản lĩnh thật sự là mấy vị danh nghĩa là thư ký bên cạnh sếp, nhưng thực chất làm việc của phó giám đốc kia kìa. Chút bản lĩnh cỏn con này của tôi sếp chịu nhận tôi đã là phúc phận của tôi rồi, tôi nào có tâm tư mơ tưởng xa xôi gì chứ."

​Hoàng Hưng quay đầu liếc anh ta một cái, nói: “Nếu cậu đã không có ý nghĩ đó, vậy thì bớt dây dưa với đám người Hồng Kông kia đi.”

​Ánh mắt Lâm Thực lập tức thay đổi: “Anh Hoàng nói vậy là có ý gì?”

​Hoàng Hưng mỉm cười lắc đầu: “Đừng căng thẳng, tôi không có ý gì cả, chỉ là nhắc nhở cậu, đừng để mắc mưu của người ta.”

​Thương trường như chiến trường, nơi này vừa là nơi phải giữ quy củ, lại cũng là nơi không cần giữ quy củ.

​Những kẻ dám dốc toàn bộ gia sản ra ngoài bươn chải, trên người đều mang một luồng sát khí hung tợn, nếu bất cẩn để người ta nắm được điểm yếu, mất cả chì lẫn chài cũng là chuyện thường thấy.

​Người bên cạnh hai ông cháu nhà họ Đàm đều là những lão làng đáng tin cậy, chỉ có Lâm Thực là người trẻ tuổi. Hoàng Hưng là sợ anh ta bất cẩn để lộ sơ hở gì, chuốc họa cho sếp.

​Lâm Thực mỉm cười dò hỏi: “Anh Hoàng, có phải anh nghe được phong thanh gì không?”

​"Thật sự không có, chỉ là tiện miệng nhắc nhở cậu một câu thôi, cậu cứ coi như tôi nói nhiều đi."

​Lâm Thực từng loáng thoáng nghe từ miệng thư ký khác, sếp từng cứu mạng anh Hoàng. Tuy anh Hoàng làm nghề lái xe, nhưng chắc chắn là tâm phúc của sếp, lời anh ấy nói Lâm Thực bắt buộc phải để tâm.

​Lâm Thực toát mồ hôi lạnh khắp người, anh ta cẩn thận nhớ lại những người từng tiếp xúc với mình ở Thâm Quyến dạo gần đây, sau khi chắc chắn bản thân không buông lời gì không nên nói, lúc này anh ta mới yên tâm.

​"Anh Hoàng, anh nhắc nhở rất đúng, chúng ta cùng bọn họ ở chung một chỗ tranh giành tài nguyên giành tiền bạc, quả thực nên cẩn thận một chút."

​Hoàng Hưng cười đáp: “Cậu đừng trách tôi lắm mồm là được rồi.”

​"Anh Hoàng nói vậy là coi tôi như người không biết điều rồi, tôi cảm ơn anh còn không kịp nữa là."

​Gia đình Lâm Thực có thể cho anh ta sang Anh du học, gia cảnh rõ ràng tốt hơn nhiều so với những gia đình bình thường.

​Gia đình Lâm Thực buôn bán hải sản, quy mô không lớn, nhưng có vài khách hàng bên châu Âu, mỗi năm sẽ chuyển hàng qua bên đó vài lần, lần nào cũng đặt tàu của nhà họ Đàm, coi như có chút qua lại trong việc làm ăn. Cũng chính nhờ chút mối liên hệ này, Lâm Thực được vào làm việc bên cạnh Đàm Bình Chương dễ dàng hơn những người cạnh tranh khác một chút.

​Từ nhỏ Lâm Thực đã nhìn bố và anh mình làm ăn, anh ta biết quan sát sắc mặt, hiểu rõ chuyện trên thương trường là như thế nào, nhưng mà, những gì anh ta biết đều là cách làm ăn của những người buôn bán nhỏ lẻ, không thể nào so sánh được với cơ ngơi đồ sộ của nhà họ Đàm.

​Theo sếp làm việc trong một hai năm nay, anh ta đã được mở mang tầm mắt, học hỏi được rất nhiều thứ thật sự. Anh ta cũng dần hiểu được câu nói mà bố từng nói với anh ta: Người bình thường không có cơ hội làm cái rốn của vũ trụ, nếu may mắn theo đúng người, được uống ngụm canh súp đi theo đã là tốt lắm rồi.

​Việc buôn bán hải sản của nhà họ Lâm họ dù có làm lớn đến đâu cũng chỉ đủ để sống qua ngày mà thôi, chỉ có những gia tộc như nhà họ Đàm mới có tư cách bước lên bàn đàm phán mâm cao cỗ đầy.

​Lâm Thực không muốn rời khỏi sếp để tìm việc khác, vậy thì anh ta phải nỗ lực làm việc hơn nữa.

​"Đến nơi rồi."

​Chiếc xe hơi dừng lại trước cửa một ngôi nhà cấp bốn, Lâm Thực xách hành lý xuống xe: “Cảm ơn nhé, anh Hoàng.”

​Hoàng Hưng mỉm cười nhẹ, đạp chân ga lái xe đi mất.

​Thâm Quyến hiện tại chẳng có mấy ngôi nhà đẹp đẽ nào để ở, trước khi những tòa nhà mới được xây lên, dù anh có là ông chủ lớn cỡ nào, có được một ngôi nhà cấp bốn bên cạnh công trường lớn để ở đã là tốt lắm rồi.

​Ông cháu nhà họ Đàm và đội ngũ nhân viên bên cạnh hiện tại đều đang sống trong căn nhà cấp bốn nhỏ bé này.

​Lâm Thực cất đồ đạc vào ký túc xá, rồi đi ra bếp phía sau hỏi một tiếng: “Chị Mai, sếp không có nhà ạ?”

​"Lâm Thực về rồi đấy à, sếp cậu không có nhà đâu, sáng sớm đã ra công trường rồi. Cậu ấy để lại lời nhắn, bảo cậu hôm nay cứ nghỉ ngơi nửa buổi, ngày mai mới phân phó công việc cho cậu."

​"Cháu cảm ơn chị Mai, cháu biết rồi ạ."

​Chị Mai là đầu bếp đã được nhà họ Đàm thuê mấy chục năm nay, rất thạo nấu các món ăn miền Nam. Lão gia t.ử nhà họ Đàm thích tay nghề của chị ấy, đi xa cũng đều đưa chị ấy theo.

​Chị Mai đang sắc t.h.u.ố.c cho lão gia t.ử, Lâm Thực hỏi: “Tình hình chủ tịch thế nào rồi ạ?”

​Chị Mai thở dài: “Vẫn như cũ thôi, nhưng có thiếu gia đi thị sát công trường thay ông ấy, mấy ngày nay ông ấy cũng có thể ở nhà nghỉ ngơi một chút.”

​Chị Mai hỏi anh ta: “Vị Chúc đại phu đó chị nghe bảo không chịu tới à?”

​"Vâng, bệnh nhân của cô ấy đều đang xếp hàng đợi cô ấy ở huyện Trấn Sơn, đừng nói đến việc theo cháu đến Thâm Quyến, ngay cả bệnh nhân ở trước cửa nhà cô ấy cũng chẳng thèm khám cho đâu. Nghe nói cô ấy đang tĩnh dưỡng thân thể, không thể hao tổn tâm trí."

​"Haiz, nếu đã vậy thì cũng chẳng trách người ta không chịu đến Thâm Quyến được."

​Lâm Thực nhìn thái độ của chị Mai là biết chủ tịch và sếp không để tâm đến chuyện này, trái tim lúc nào cũng treo lơ lửng của anh ta cuối cùng cũng buông xuống được.

​"Chị Mai, cháu đi tắm một cái đã."

​"Cậu tắm nước lạnh à?"

​"Cháu tắm nước lạnh ạ, trời nóng thế này thì đừng mất công đun nước nóng làm gì."

​"Mấy cậu thanh niên trẻ hỏa khí sung mãn, tắm nước lạnh cũng được."

​Lâm Thực lấy quần áo sạch đi vào phòng tắm, chị Mai tiếp tục canh chừng ấm t.h.u.ố.c sắc. Một lát sau, chú Lương - thư ký sinh hoạt thân cận của lão gia t.ử nhà họ Đàm ra hỏi: “Lão gia t.ử tỉnh rồi, t.h.u.ố.c sắc xong chưa?”

​"Xong rồi, tôi chắt t.h.u.ố.c ra để nguội một chút rồi mang qua."

​"Vậy mười phút nữa chị mang qua nhé."

​"Được."

​Chú Lương quay về phòng lão gia t.ử, lão gia t.ử đang ngồi trước bàn làm việc, khom lưng lại ho sù sụ.

​Chú Lương vội rót một cốc nước đưa qua: “Ngài uống chút nước cho dịu họng đi.”

​Lão gia t.ử họ Đàm nhận lấy cốc nước, uống từng ngụm từng ngụm cạn sạch, cổ họng lúc này mới dễ chịu hơn một chút.

​"Bình Chương trưa nay không về à?"

​"Không về ạ, thư ký thân cận của thiếu gia báo lại, bảo sáng nay đi thị sát công trường, chiều phải đi bàn chuyện làm ăn với người ta."

​"Bàn chuyện gì?"

​"Mảnh đất ngài ký hợp đồng trước đó, đã hứa với Chủ nhiệm Giang là sẽ đưa một dây chuyền sản xuất đồ điện gia dụng vào, thiếu gia đi đàm phán chuyện này với người ta rồi ạ."

​Trong lòng lão gia t.ử nhà họ Đàm mừng rỡ, nhưng ngoài mặt lại tỏ vẻ chê bai: “Chuyện của tôi cần thằng nhãi đó nhúng tay vào sao? Tôi đã liên hệ xong xuôi với người ta rồi, chỉ cần xác nhận lại chi tiết hợp đồng là có thể ký kết, cần nó ở đây thọc gậy bánh xe à?”

​"Ngài xem ngài nói kìa, thiếu gia cũng là lo cho sức khỏe của ngài nên mới xông xáo gánh vác công việc thay ngài như vậy. Nếu nhà ai mà có đứa cháu hiếu thảo như thế, chắc nằm ngủ cũng phải cười tỉnh giấc, thế mà ngài lại còn không vừa ý."

​Lão gia t.ử họ Đàm không nhịn được nữa, liền bật cười: “Cái thằng nhóc đó ấy à, cũng coi như được đi.”

​Chú Lương cười nói: “Thiếu gia hiếu thuận với ngài, trong lòng ngài chắc chắn rõ như gương, ngài dù vì để thiếu gia bớt lo lắng, cũng nên nghe lời cậu ấy, buông bỏ công việc trong tay xuống mà tịnh dưỡng cơ thể một chút.”

​"Lý lẽ ông nói sao tôi lại không hiểu, chỉ là cơ hội lịch sử mang tính bước ngoặt như thế này không nắm bắt được, sau này nhớ lại tôi chắc chắn sẽ phải hối hận cho xem. Bây giờ dốc sức vất vả hai năm, con cháu đời sau đều được hưởng phúc."

​"Vậy thì ngài cũng phải có chừng mực chứ, tiền kiếm bao nhiêu mới là đủ. Tôi nói một câu không mấy tốt lành nhé, trong nhà chỉ còn ngài và thiếu gia nương tựa lẫn nhau, ngài mà lỡ có mệnh hệ gì, ngài bảo thiếu gia phải sống sao?"

​Lão gia t.ử nhà họ Đàm lườm ông một cái: “Ông lại làm thuyết khách giúp nó rồi, thằng nhãi đó nhét cho ông bao nhiêu lợi lộc thế?”

​Chú Lương cười đáp: “Ngài khỏe mạnh đã là lợi lộc lớn nhất cho tôi rồi. Nếu ngài mà không còn, tôi biết tìm ai để đòi tiền lương?”

​Lão gia t.ử họ Đàm cười nói: “Thế thì ông cứ về hưu dưỡng lão đi, một mình ông, thêm chị Mai, còn cả đám người A Văn theo tôi hơn nửa đời người, tôi đều sắp xếp chu toàn cho các người rồi.”

​Chị Mai bưng t.h.u.ố.c bước vào, nói: “Ngài đừng vội c.h.ế.t, tôi bây giờ vẫn còn đi lại làm việc được, còn muốn làm thêm mười năm nữa. Biết đâu sau này tôi còn có thể phụ giúp thiếu gia trông con thì sao.”

​Lão gia t.ử họ Đàm lập tức vui vẻ, chắt nội của Bình Chương à, ông cũng muốn nhìn thấy.

​Chị Mai đặt t.h.u.ố.c trước mặt ông: “Muốn bế chắt thì phải tĩnh dưỡng cơ thể cho tốt, ngỏm rồi thì trắng tay hết đấy.”

​Lão gia t.ử họ Đàm bưng bát t.h.u.ố.c lên uống một hơi cạn sạch, t.h.u.ố.c đắng đến mức ông nhăn c.h.ặ.t mày, vội vàng uống nửa cốc nước để át vị đắng.

​Hồi sức lại, lão gia t.ử nhà họ Đàm nói với chị Mai: “Cũng trách tôi, không nên gọi bà đến đây, bà ở lại Singapore, tan làm còn có thể đi đón cháu trai tan học.”

​"Không trách ngài đâu, dù ngài không mở lời, tôi cũng sẽ đi theo ngài. Bố tôi trước khi mất đã nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi bắt tôi phải hứa, nhất định phải thay ông về Nam Kinh xem một chuyến."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.