Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Giặt Ga Giường - Chương 256
Cập nhật lúc: 24/04/2026 02:06
Lục Tiến Dương nói nhàn nhạt: “Em không cần bận tâm. Lúc anh về đã tiện đường mua rồi, để trên xe.”
“Được rồi.” Ôn Ninh gật đầu. Hai người ngồi gần nhau như vậy, ánh mắt rất nhanh đã tự nhiên chạm vào nhau.
Chỉ một ánh mắt, cả hai đều như có dòng điện chạy qua. Lục Tiến Dương nắm lấy tay cô, ngón tay thô ráp khẽ v**t v* mu bàn tay cô. Hai người không kiềm lòng được, tiến lại gần nhau hơn…
…
Lần thứ hai Ôn Ninh từ trên lầu đi xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn tươi mới, rạng rỡ như vừa được tắm qua sương mai. Má cô ửng hồng. Chiếc váy trên người đã thay một bộ khác, còn bộ cũ thì nhăn nhúm, bị ném vào chậu giặt.
Nhìn đồng hồ, đã gần giữa trưa. Hai người mới lên đường đi đến nhà chú hai.
Đến khu nhà thuộc viện, xuống xe, Lục Tiến Dương dẫn Ôn Ninh đi vào trong.
Cả hai đều không ngờ rằng, lại đụng phải Diệp Xảo ở đây.
Diệp Xảo cũng không ngờ lại đụng phải Lục Tiến Dương và Ôn Ninh ở đây.
Hai người sánh bước bên nhau. Dù ở giữa có một khoảng cách nửa mét, nhưng một người tuấn tú, một người xinh đẹp, trông họ như một cặp trời sinh. Đặc biệt là Lục Tiến Dương còn xách một hộp bánh kẹo được gói ghém tinh xảo trên tay, khiến người ta cứ ngỡ họ đang trên đường ra mắt gia đình.
Diệp Xảo chợt thấy ánh nắng hôm nay ch.ói mắt lạ thường.
Cô ta nheo mắt, nhớ lại Lục Tiến Dương từng từ chối vài cô gái có điều kiện tốt, gia thế tương xứng.
Anh ấy có gu cao như vậy, chắc sẽ không để mắt đến Ôn Ninh đâu nhỉ?
Chắc chắn là mình nghĩ nhiều rồi. Diệp Xảo cố nặn ra một nụ cười, tiến lên chào hỏi: “Anh cả, Ninh Ninh.”
Lục Tiến Dương chỉ liếc cô ta một cái rồi rất nhanh dời đi, thậm chí còn chẳng buồn nhìn lâu hơn. Ôn Ninh chào lại: “Chị Diệp Xảo.”
Diệp Xảo thấy hai người xuất hiện ở đây, trong lòng nảy ra một suy đoán: “Các cậu… cũng đến nhà chú hai Lục à?”
Ôn Ninh “ừ” một tiếng. Lục Tiến Dương thấy vậy liền nói: “Thời gian không còn sớm, đi lên thôi.”
Trước mặt là một khu nhà tập thể năm tầng. Mỗi tầng có một hành lang dài với hơn mười căn hộ, đều là nơi ở của cán bộ công nhân viên.
Ôn Ninh theo Lục Tiến Dương lên lầu.
Diệp Xảo đi ở phía sau cùng.
Cầu thang rất hẹp, cả người lên lẫn người xuống đều phải né tránh nhau, nếu không sẽ dễ va chạm.
Đi qua khúc cua tầng hai, mấy cậu bé bỗng nhiên từ trên lầu lao xuống, nhảy hai bậc một lúc, vừa nhảy vừa hò hét: “Ai chạy đến sân bóng rổ trước người đó thắng!”
“Đứa nào thua là lợn!”
Mấy đứa trẻ chạy xuống như tên b.ắ.n, không kịp phanh lại. Ôn Ninh đi ở phía trước nhất, cậu bé dẫn đầu sắp đ.â.m vào người cô. Ánh mắt Lục Tiến Dương tối sầm lại, giọng nói căng thẳng: “Cẩn thận!”
Vừa dứt lời, anh nhanh tay ôm lấy vai Ôn Ninh, kéo cô vào lòng, nghiêng người tránh khỏi cậu bé đang lao tới.
Cậu bé không phanh kịp, trượt theo bậc thang, ngồi bệt xuống đất ôm m.ô.n.g kêu oai oái. Kêu vài giây, nhớ ra mình còn đang cá cược, lại nhăn nhó đứng dậy chạy xuống lầu.
Một loạt những cậu bé khác cũng chạy theo sau.
“Để anh xem,” Lục Tiến Dương ôm Ôn Ninh, ánh mắt lo lắng đ.á.n.h giá cô. Thấy sắc mặt cô hơi tái, anh cũng căng thẳng theo: “Có bị đụng không? Có đau không?”
“Không sao, không bị đụng.” Ôn Ninh lắc đầu. Vừa nãy cô chỉ bị giật mình. May mà Lục Tiến Dương kịp thời bảo vệ, nếu không cô đã bị đ.â.m ngã lăn xuống cầu thang rồi.
Xác nhận cô thật sự không sao, Lục Tiến Dương mới buông cô ra, nhưng dù đã buông, sự chú ý của anh vẫn dồn hết lên người cô.
Sự quan tâm tự nhiên giữa hai người thể hiện rõ ràng, động tác cũng không hề né tránh Diệp Xảo. Phải nói là họ hoàn toàn quên mất phía sau còn có một cái “đuôi” đi theo.
Diệp Xảo nhìn thấy những cử chỉ thân mật của hai người, kinh ngạc đến nỗi trợn tròn mắt, miệng khẽ hé ra…
Lẽ nào, hai người họ đang yêu nhau?
Nghĩ đến khả năng này, sự ghen tỵ trong lòng Diệp Xảo bùng lên như một đám cháy rừng, thiêu đốt đến cả tâm can.
Nếu Ôn Ninh thật sự trở thành dâu con nhà họ Lục, cô ta sẽ là người nhà họ Lục chính thức, còn bản thân mình, chỉ là con gái nuôi, là người ngoài không hơn không kém!
Sau này, tiền trợ cấp của anh cả chắc chắn sẽ đưa hết cho Ôn Ninh, cô ta đừng mơ mà tiêu được một đồng.
Chú Lục và dì Tần cũng sẽ dành tiền trợ cấp cho Ôn Ninh.
Trong nhà có chuyện gì tốt, có thứ gì hay, đều sẽ đến lượt Ôn Ninh, còn cô ta chỉ có thể nhặt nhạnh những thứ rơi vãi từ kẽ tay Ôn Ninh mà thôi.
Nhớ lại những điều đó, Diệp Xảo trong lòng đột nhiên dâng lên một nỗi hoang mang không tên. Các ngón tay cô ta nắm c.h.ặ.t vào lòng bàn tay. Cuối cùng, cô ta không nhịn được nữa, cất tiếng xác nhận:
“Anh cả, Ninh Ninh, hai… hai người đang yêu nhau à?”
Nghe thấy giọng cô ta, Ôn Ninh và Lục Tiến Dương mới nhớ ra phía sau còn có một cái “đuôi” đi theo.
Lên hết cầu thang, rẽ vào hành lang, Ôn Ninh mới quay người lại nhìn Diệp Xảo, thẳng thắn thừa nhận: “Ừ, bọn tớ đang yêu nhau.”
Xác nhận được phỏng đoán của mình, đầu óc Diệp Xảo “oanh” một tiếng, như bị sét đ.á.n.h trúng, trống rỗng.
Sững sờ vài giây, cô ta mới hoàn hồn, sắc mặt cứng đờ nói: “Chuyện hai người yêu nhau, chú Lục và dì Tần có biết không?”
Lục Tiến Dương nghe ra ẩn ý trong lời nói của cô ta, lạnh lùng đáp:
“Bố mẹ tôi có biết hay không thì sao? Yêu ai là tự do của tôi, không ai có thể can thiệp.”
