Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Giặt Ga Giường - Chương 192

Cập nhật lúc: 16/04/2026 13:00

Ừ, màu mắt, má hồng và môi đều cùng tông màu, vừa trắng hồng vừa trong trẻo, nhìn như một đóa hoa đào tinh, đúng chuẩn phong cách “thuần d.ụ.c”.

Sửa soạn xong, Ôn Ninh đi theo chú Vương lên đường.

Đến hội trường quân khu, Ôn Ninh ngồi xuống đúng vị trí được sắp xếp, rồi cô nhìn quanh khắp nơi… thì chạm phải một ánh mắt quen thuộc.

Ôn Ninh vừa liếc mắt một cái đã nhìn thấy Lục Tiến Dương.

Bộ quân phục thẳng thớm trên người anh vừa vặn đến lạ thường, như thể được là phẳng và dán c.h.ặ.t vào cơ thể. Cổ áo cài khuy đến tận trên cùng, đi cùng với khuôn mặt tuấn tú không tì vết, cằm khẽ hất lên và ánh mắt kiêu ngạo. Chỉ ngồi yên đó thôi, anh cũng đã có một sức hút khó cưỡng, khiến người ta muốn phớt lờ cũng chẳng được.

Ôn Ninh tùy tiện đảo mắt qua đám đông người đông như nêm cối thì ánh mắt cô chạm ngay vào mắt anh.

Lục Tiến Dương cũng vừa liếc mắt một cái đã thấy Ôn Ninh. Bởi lẽ hôm nay số đồng chí nữ đến dự hội nghị tuyên dương vốn đã ít, nữ binh lên sân khấu biểu diễn thì ở trong cánh gà, còn lại trong thính phòng chỉ có vài người. Lúc Ôn Ninh xuất hiện, khuôn mặt nhỏ nhắn môi hồng răng trắng, làn da trắng ngần như băng, tươi tắn như một quả đào mới được rửa sạch, có thể véo ra nước. Hơn nửa số đồng chí nam trong hội trường đều đang nhìn cô, ánh mắt cứ thế mà đờ ra.

Ánh mắt hai người xuyên qua đám đông, cứ thế chuẩn xác và ăn ý chạm vào nhau.

Khoảnh khắc đó, mắt Ôn Ninh lóe lên vài phần mừng rỡ, nhưng khi nghĩ đến mối quan hệ của cả hai lúc này, sự vui mừng dần chuyển thành dè dặt. Cô khẽ cong khóe môi, lấy lòng, thăm dò cười với Lục Tiến Dương một cái.

Trái tim Lục Tiến Dương không thể kìm nén mà đập nhanh hơn một nhịp. Xung quanh vang lên những tiếng xì xào bàn tán của các đồng chí nam: “Mau nhìn kìa, cô tiên nữ nhỏ đang mỉm cười với tôi…!”

“Nói bậy, rõ ràng là cười với tôi. Không được rồi, tim tôi mềm nhũn ra rồi.”

“Các cậu tránh ra hết đi, đồng chí tiên nữ rõ ràng đang nhìn tôi. Lát nữa tan hội, tôi phải đến hỏi xem đồng chí tiên nữ đã có người yêu chưa!”

“Tôi cũng phải đi, nếu chưa có, chúng ta cạnh tranh công bằng!”

“…”

Nghe những lời xì xào xung quanh, khuôn mặt Lục Tiến Dương lập tức lạnh như băng. Anh thờ ơ nhìn Ôn Ninh một giây, rồi lập tức dời mắt đi, không nhìn cô nữa.

Thái độ lạnh nhạt của anh khiến hô hấp Ôn Ninh nghẹn lại, tim nhói lên từng đợt đau đớn. Cô nhìn anh thêm vài giây, thấy anh không hề liếc sang phía cô, cô mới thất vọng thu lại tầm mắt, quay đầu đi.

Hội nghị còn gần nửa tiếng nữa mới bắt đầu, Ôn Ninh đắm chìm trong nỗi đau nhói nơi tim, hoàn toàn không để ý trưởng khoa Vương đã đi từ lúc nào.

Cho đến khi một đồng chí mặc quân phục đến gọi cô: “Đồng chí Tiểu Ôn phải không? Trưởng khoa Vương đang ở văn phòng chính ủy, nói là tài liệu phát biểu lát nữa có chút vấn đề, bảo đồng chí qua đó một chuyến.”

Ôn Ninh vừa nghe tài liệu có vấn đề, lập tức lấy lại tinh thần: “Đồng chí, xin hỏi văn phòng chính ủy đi đường nào ạ?”

Trước đây cô đi cùng trưởng khoa Vương đến quân khu đều là họp ở phòng họp, chưa từng một mình đến văn phòng của lãnh đạo.

Đồng chí đến gọi cô cười ha hả nói: “Tôi dẫn cô đi.”

“Phiền đồng chí quá.” Ôn Ninh đứng dậy, xách chiếc túi vải quân dụng theo bên mình, đi theo người đó ra khỏi hội trường.

Khoảnh khắc cô đứng lên, Lục Tiến Dương ở bên kia liền nhìn thấy. Thấy cô đi ra ngoài với một đồng chí nam, vừa đi vừa nói chuyện, anh nhíu mày lại. Ánh mắt lạnh lùng khó chịu dõi theo bóng lưng hai người cho đến khi họ khuất dạng.

“Đồng chí, tôi có thể hỏi tên anh không?” Ôn Ninh chủ động hỏi người đang dẫn đường cho mình.

Người đó vẫn cười vui vẻ: “Tôi họ Hoàng.”

Ôn Ninh khẽ gật đầu: “Đồng chí Hoàng, văn phòng chính ủy còn xa không?”

Đã đi được gần mười phút từ hội trường, mà vẫn chưa đến nơi. Ôn Ninh sợ lát nữa không kịp về xem Lục Tiến Dương lên sân khấu nhận thưởng.

Đồng chí họ Hoàng chỉ tay về phía tòa nhà cách đó hơn một trăm mét: “Ở đó là đến. Tổng bộ quân khu lớn thật đấy, các đồng chí nữ bình thường không mấy khi rèn luyện, đi thế này chắc mệt lắm.”

Ôn Ninh cười khách sáo: “Tôi không mệt đâu, hay chúng ta đi nhanh hơn chút nhé?”

“Được thôi.”

Cả hai cùng tăng tốc bước chân.

Năm phút sau, Ôn Ninh đứng trước tòa nhà văn phòng. Cô liếc nhìn tấm biển ghi ở sảnh tầng một và các tấm thẻ treo trên cửa văn phòng, đúng là nơi làm việc của lãnh đạo.

Chỉ là lúc này bên trong cực kỳ yên tĩnh, không có mấy người. Nhìn lướt qua, vài cánh cửa văn phòng đều đang đóng c.h.ặ.t.

Ôn Ninh vẫn đang quan sát xung quanh, đồng chí họ Hoàng giục: “Mọi người đều ở hội trường cả rồi, chúng ta nhanh lên lầu thôi.”

Cả hai lên tầng năm, đồng chí họ Hoàng chỉ vào cánh cửa treo biển “Văn phòng chính ủy”: “Đồng chí Tiểu Ôn, chính là ở đây. Cô gõ cửa rồi vào đi, tôi còn có chút việc, đi trước đây.”

“Được, cảm ơn đồng chí Hoàng.” Ôn Ninh không nghĩ nhiều, dù sao đây cũng là quân khu, chắc sẽ không có chuyện gì nguy hiểm. Cô giơ tay gõ cửa.

Bên trong vọng ra một giọng nam trầm ổn: “Mời vào.”

Ôn Ninh đẩy cửa, đập vào mắt là một người đàn ông trung niên lạ mặt. Ông ta mặc quân phục, vẻ mặt nghiêm trang, toát lên khí chất của người ở vị trí cao.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Giặt Ga Giường - Chương 190: Chương 192 | MonkeyD