Thập Niên 70: Nữ Phụ Tinh Xảo Kiều Diễm - Chương 180
Cập nhật lúc: 28/04/2026 00:49
"Không sao chứ."
Nguyễn Minh Phù lắc đầu.
Đừng nói Kỳ Dương Diễm tới, cho dù anh không tới, Tạ Ngâm cũng không đ.á.n.h được cô.
Nguyễn Minh Phù yên lặng đặt khay trà trong tay xuống, hai mắt sáng lấp lánh nhìn anh.
"Anh, sao anh lại tới đây."
Lời vừa nói ra, mọi người đang lén lút vểnh tai nghe đều ngây ngẩn cả người.
Khá lắm, người đàn ông trẻ tuổi này lại là anh trai của Nguyễn đồng chí?
Khóe mắt Kỳ Dương Diễm liếc nhìn Tạ Ngâm đang mê trai ở một bên, "Bây giờ người nào cũng có thể bắt nạt em rồi? Hay là, anh vẫn nên để lại cho em mấy vệ sĩ đi."
"Không được."
Nguyễn Minh Phù không chút suy nghĩ liền từ chối.
"Anh cũng không phải không biết nghề nghiệp của Tạ Diên Chiêu, hơn nữa em bây giờ ở tại gia thuộc viện, chỗ nào có thể mang vệ sĩ vào."
Gia thuộc viện cũng không phải nơi ai muốn tới thì tới.
Đặc biệt là người có thân phận như Kỳ Dương Diễm, những thứ liên quan quá phức tạp. Cho nên, cho dù là anh trai của Nguyễn Minh Phù, Tạ Diên Chiêu cũng không mời anh tới nhà làm khách.
Kỳ Dương Diễm cũng hiểu điểm này.
"Tự em lưu ý là được."
Anh công khai thừa nhận Nguyễn Minh Phù là em gái mình, cũng không biết có mang đến phiền toái cho cô hay không.
Không nói cái khác, bản thân Kỳ gia liền không yên ổn.
"Yên tâm đi," Nguyễn Minh Phù phát hiện không ít người đang vểnh tai nghe, kéo Kỳ Dương Diễm sang một bên, "Anh, ông chủ Trương kia là có chuyện gì vậy?"
"Hắn tới tìm em rồi?"
Nguyễn Minh Phù đem sự tình kể lại ngọn ngành.
"Không cần để ý đến hắn," Màu mắt Kỳ Dương Diễm hơi sâu, "Hắn không có cái gan kia ra tay với em."
Anh sớm biết, đối phương đã biết Nguyễn Minh Phù là em gái anh, không có đạo lý không ra sức trên người cô.
Nguyễn Minh Phù gật đầu.
Anh cô đã nói như vậy, khẳng định là đã nắm chắc.
Nguyễn Minh Phù liền không để chuyện này ở trong lòng, "Đúng rồi, khi nào anh đi tìm bố mẹ? Họ còn đang ở chỗ đó ăn cám nuốt rau đấy."
"Chờ ngày kia, làm xong việc anh sẽ đi."
Tầm mắt của anh lại rơi vào trên người Nguyễn Minh Phù, tức giận mở miệng: "Em còn dám làm loại chuyện không đáng tin cậy này nữa, lúc mẹ đ.á.n.h em anh sẽ không khuyên đâu."
"Ai nha, lúc ấy đâu biết mọi người cũng sẽ tới chứ ~"
Nguyễn Minh Phù lắc lắc cánh tay Tạ Diên Chiêu, "Em lúc ấy bị người nhà họ Chu ép đến mức đó, cũng là không còn cách nào. Anh cũng không hy vọng em rể của anh, là cái tên vương bát đản kia đi."
Đừng nói Kỳ Dương Diễm, dù sao chính cô cũng không chịu nổi.
Thay vì bị người ta ép buộc, còn không bằng ép buộc người khác!
"Phải không?" Kỳ Dương Diễm từ trên cao nhìn xuống cô, "Vậy nếu Tạ Diên Chiêu cũng không đáng tin cậy thì làm sao?"
"Ly hôn thôi ~"
Nguyễn Minh Phù lắc lắc đầu, chủ yếu chính là một cái không tim không phổi.
Kỳ Dương Diễm: "..."
Đột nhiên có chút đáng thương cho Tạ Diên Chiêu.
Anh là người ngoài cuộc nghe, đều cảm thấy em gái mình không phải thứ tốt lành gì.
Thôi, dù sao chịu thiệt cũng không phải em gái anh, Kỳ Dương Diễm cũng lười quản nhiều như vậy.
Anh không biết từ đâu móc ra một cái hộp, đưa qua, "Cho em."
Mắt Nguyễn Minh Phù cọ một cái sáng lên.
Cô mở hộp ra xem, lại thấy bên trong đặt một chiếc nhẫn ngọc trai. Viên ngọc trai bên trên cùng loại với viên ngọc trai trên sợi dây chuyền ông chủ Trương tặng, chỉ có điều viên này còn lớn hơn của hắn một chút.
"Đẹp quá."
"Mau cất kỹ," Kỳ Dương Diễm cũng biết tính đặc thù của thời đại này, "Trước cho em một chiếc nhẫn, bên chỗ anh còn có cả một bộ, qua vài năm nữa lại đưa cho em."
Hai mắt Nguyễn Minh Phù càng sáng hơn, "Anh, anh thật tốt."
Tuy rằng không đeo được, nhưng nhìn những trang sức xinh đẹp này, cô đều thấy thỏa mãn.
Kỳ Dương Diễm nhìn những người xung quanh, "Được rồi, hôm nay anh không tiễn em nữa, ngày mai em dẫn Tạ... Tạ Diên Chiêu qua đây, chúng ta cùng nhau ăn bữa cơm."
"Biết rồi."
"Anh đi đây," Anh xoa đầu Nguyễn Minh Phù, lúc đối phương sắp nổi giận liền thu tay về.
Nguyễn Minh Phù giận rồi, "Sao các người đều cùng một tật xấu vậy!"
"Được rồi, nhớ kỹ lời anh nói với em," Kỳ Dương Diễm nhìn người chú ý tới bên này càng ngày càng nhiều, "Anh đi đây."
Nguyễn Minh Phù vuốt lại tóc của mình.
"Biết rồi."
Kỳ Dương Diễm vừa định rời đi, Tạ Ngâm luôn nhìn chằm chằm động tĩnh của anh liền chặn anh lại.
"Tiên sinh, tôi là Tạ Ngâm, rất vui được làm quen với anh."
Cô ta vén tóc dài bên tai, lộ ra biểu cảm thẹn thùng.
Tạ Ngâm cảm thấy, sẽ không có ai từ chối cành ô liu cô ta đưa qua.
Huống chi đối phương âu phục giày da, trên người mặc hay đeo thứ nào cũng giá trị xa xỉ. Phía sau còn đi theo mấy vệ sĩ mặc áo đen, gia thế khẳng định bất phàm. Càng đừng nói anh còn đẹp trai như vậy, hoàn toàn có thể xứng đôi với cô ta.
Nguyễn Minh Phù đứng ở một bên, nhìn một màn này lắc lắc đầu.
Anh cô chính là người nói chuyện thời cuộc kinh tế quốc tế với đối tượng xem mắt... Tạ Ngâm thật có dũng khí.
Quả nhiên, Kỳ Dương Diễm căn bản là không cho cô ta một ánh mắt.
Vệ sĩ anh mang đến cũng vô cùng hiểu chuyện, đem Tạ Ngâm đang chắn đường lôi ra ngoài. Cô ta muốn đuổi theo, lại bị những vệ sĩ đó chặn đường, chỉ có thể trơ mắt nhìn Kỳ Dương Diễm càng đi càng xa.
Cô ta ủ rũ cụp vai xuống, khi nhìn thấy Nguyễn Minh Phù thì hai mắt sáng lên.
Đối phương đã là anh trai cô, vậy cô khẳng định biết tất cả thông tin của đối phương. Chỉ là, cô ta mới bước ra một bước, lại bị giáo sư Hồ chạy tới ngăn lại.
"Nơi này không phải nhà cô, cô rốt cuộc còn muốn làm loạn thế nào nữa?"
Giáo sư Hồ đều sắp phiền c.h.ế.t cô ta rồi.
Làm hại ông cả ngày hôm nay nơm nớp lo sợ, làm cái gì cũng không xong. Khi nhìn thấy Cố Thanh Tùng, lại có một loại cảm giác kiên định như bụi trần lắng xuống.
Lần này mặc kệ đối phương cầu xin thế nào, ông đều phải đá cái mầm tai họa Tạ Ngâm này ra ngoài.
Giáo sư Hồ đè nén lửa giận trong lòng, "Cô đi theo tôi."
"Tôi không..."
Lời của Tạ Ngâm còn chưa nói ra khỏi miệng, lại thấy giáo sư Hồ hung tợn nhìn chằm chằm cô ta. Có lẽ là thái độ ngay từ đầu của ông đã không tốt lắm, Tạ Ngâm ít nhiều có chút sợ ông.
