Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 327: Chị Em Cùng Cha Khác Ông Nội
Cập nhật lúc: 30/04/2026 08:14
Giọng nói cực lớn khiến cho người lớn chú ý, mọi người đồng loạt nhìn lại liền thấy mấy đứa trẻ đang giằng co. Con trai tham mưu trưởng An hình như đang gây gổ với con trai út nhà Tang Mặc.
Khuôn mặt tròn vo của An Tuệ đầy vẻ khó xử, bàn tay nhỏ xoắn c.h.ặ.t vào nhau. Tại sao chỉ được chọn một chứ?
Cả chị gái và anh trai cô bé đều muốn mà!
“Anh ơi, em muốn cả hai được không?”
An Tuệ nhỏ giọng hỏi.
“Không được!”
An Kiệt cự tuyệt trong lòng lạnh toát. Chọn một người mà cũng khó khăn thế sao? Con bé Tang Tĩnh này còn lợi hại hơn cả hồ ly tinh trong lời mẹ kể, mới có một lát mà đã câu mất hồn vía em gái cậu rồi.
An Tuệ nhíu c.h.ặ.t mày mắt đỏ hoe. Tại sao anh trai nhất định bắt cô bé phải lựa chọn khó khăn thế chứ? Cô bé còn muốn ăn cái cọng cây ngon lành kia nữa mà.
Tĩnh Tĩnh nhìn không được, bước lên phía trước bảo vệ cô em gái mới quen khinh thường nói:
“Cậu ấu trĩ thật đấy!”
Lại quay sang nói với Tiểu Võ:
“Về nhà thôi!”
Cô bé không muốn cãi nhau với đồ ấu trĩ, phí thời gian.
“Chị ơi, nhà chị ở đâu?”
An Tuệ nhỏ giọng hỏi, cô bé muốn tìm chị chơi.
“Số 12.”
Tĩnh Tĩnh đọc số nhà của ông Phương. Cô bé cũng thích cô em gái mới này, ngốc nghếch y như cún con vậy.
Tiểu Võ nắm tay em gái, lúc đi ngang qua An Kiệt còn cố tình hừ một tiếng. An Kiệt tức đến mức siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m lớn tiếng nói:
“Ngày mai đấu tiếp!”
“Đấu thì đấu, tớ sợ cậu chắc!”
Tiểu Võ nhận lời ngay, cậu nhất định phải khiến tên này thua tâm phục khẩu phục.
“Em chào chị!”
An Tuệ ngoan ngoãn vẫy tay, cười tít cả mắt.
“Chào em!”
Tĩnh Tĩnh cũng vẫy tay nặn ra một nụ cười. Bình thường cô bé rất ít cười nhưng vì có khuôn mặt b.úp bê nên dù không cười cũng rất đáng yêu. Khi cười lên má lúm đồng tiền hiện rõ, thấp thoáng bóng dáng của Phương Đường.
An Kiệt sững sờ mặt hơi đỏ. Hóa ra em gái Tiểu Võ xinh thế lại còn có má lúm đồng tiền nữa.
Vừa nãy cậu không nên mắng người ta, hình như hơi thiếu phong độ. An Kiệt ảo não vô cùng, trừng mắt nhìn Tiểu Võ một cái thật dữ, đều tại cái tên đáng ghét này.
Mấy người lớn đi tới, trong đó có một người đàn ông trông rất giống An Kiệt, bế An Tuệ lên hô:
“Về nhà nào!”
Đó chính là ba của anh em An Kiệt, tham mưu trưởng An mới chuyển đến, tên là An Thành, quê gốc Bắc Kinh. Tang Mặc và anh ta quen nhau từ nhỏ, nói chính xác là quen nhau từ hồi còn mặc quần thủng đ.í.t. Nhưng sau biến cố của nhà họ Tang, Tang Mặc rời khỏi Bắc Kinh nên không còn liên lạc với nhà họ An nữa, đi một vòng lớn giờ lại chuyển về cùng một chỗ.
“Mười mấy năm không gặp, bữa nào bảo chị dâu chú làm vài món ngon, hai anh em mình làm vài ly!”
An Thành sảng khoái nói.
“Được thôi.”
Tang Mặc cũng bế Tĩnh Tĩnh lên, tâm trạng rất tốt. Vừa nhìn thấy An Thành anh đã nhận ra ngay, bạn cũ gặp lại tự nhiên là vui mừng.
“Con gái chú xinh thật đấy, hèn gì người trong khu cứ đồn vợ chú đẹp.”
An Thành nhìn Tĩnh Tĩnh sững sờ, mới tí tuổi đầu đã có thần thái thế này đủ thấy vợ Tang Mặc phải đẹp đến mức nào.
“Con gái anh cũng xinh mà, mấy tuổi rồi?”
Tang Mặc vẻ mặt đắc ý, vợ anh đương nhiên là xinh đẹp nhất rồi.
“Hai tuổi một tháng, tên An Tuệ, con bé ngốc nghếch lắm. Còn bé nhà chú?”
An Thành nhìn con gái trong lòng với ánh mắt cưng chiều, tuy là con bé ngốc nghếch nhưng cũng là tâm can bảo bai của anh ta.
“Một tuổi một tháng, Tang Tĩnh. Con bé nhà em không thích nói chuyện, có thể ngồi từ sáng đến tối mà chẳng nói câu nào.”
Giọng Tang Mặc có chút bất lực.
Tính cách con gái y hệt anh cả, trầm mặc ít nói nhưng tuyệt đối không ngốc. Anh để ý thấy khả năng quan sát của Tĩnh Tĩnh cực tốt, tư duy logic cũng rất sắc bén, hơn nữa gan đặc biệt to. Tivi chiếu mấy cảnh đ.á.n.h nhau g.i.ế.c ch.óc, con bé chẳng sợ tí nào mà còn xem say sưa.
“Chứng tỏ Tĩnh Tĩnh nhà mình có nội tâm sâu sắc, người ta gọi là có chiều sâu tư tưởng đấy.”
An Thành cười nói.
“Cái miệng anh vẫn dẻo quẹo như hồi bé, anh mà không làm tham mưu trưởng, đi buôn bán chắc chắn còn giỏi hơn em.”
Tang Mặc nghe xong trong lòng rất ấm áp. Trong khu có không ít lời ra tiếng vào, bảo Tĩnh Tĩnh bị ngốc vì con bé không thích chào hỏi cũng không thích chơi với bạn bè cùng trang lứa, lâu dần thành lời đồn đại.
Những lời đó cũng lọt vào tai anh và Phương Đường, trong lòng rốt cuộc cũng thấy giận nhưng chẳng thể đi đôi co với người ta. Lời này của An Thành khiến anh thấy đặc biệt thoải mái.
“Anh đi buôn bán có khi bán cả cái quần đùi cũng lỗ vốn, không làm được đâu. Nghe nói chú mày kiếm được không ít tiền, lần tới sang nhà anh ăn cơm, chú phải mang theo hai chai rượu ngon, nếu không anh không cho vào cửa đâu!”
An Thành nói đùa.
“Hai chai Mao Đài nhé!”
Tang Mặc đồng ý rất dứt khoát. Hai người đàn ông bế con gái vừa đi vừa chuyện trò, phía sau là hai chú mèo con mặt mũi lem luốc đang trừng mắt nhìn nhau.
Hai nhà ở không xa, cách nhau hai dãy nhà.
“Em chào chị!”
An Tuệ vẫy tay.
“Chào em!”
Tĩnh Tĩnh cũng vẫy tay, cô bé đói bụng rồi chẳng còn sức đâu.
“Tiểu Tuệ, phải gọi là em chứ.”
An Thành đính chính, kém một tuổi cơ mà.
“Chị ạ.”
An Tuệ lắc đầu phồng má cãi lại ba, rõ ràng là chị mà, ba ngốc thật.
“Em ấy nhỏ hơn con.”
An Thành bất lực, đúng là con bé ngốc.
“Chị ấy giỏi lắm!”
An Tuệ kiên định cho rằng đó là chị, biết nhiều thứ như thế còn biết tìm đồ ăn ngon, sao có thể là em được?
Rõ ràng là chị, ba ngốc quá đi.
An Thành day trán không thể nói chuyện nổi.
“Chị hay em đều được, bọn trẻ vui là được rồi.”
Tang Mặc cười ngất, con bé nhà họ An ngốc đến đáng yêu. An Thành là con cáo già mà lại sinh ra cô con gái khờ khạo thế này, đúng là hài hước.
Hai người chia tay ai về nhà nấy. Tiểu Võ và An Kiệt vẫn trừng mắt nhìn nhau, giơ nắm đ.ấ.m lên dọa.
Bữa tối Tang Mặc nhắc đến gia đình An Thành:
“Không ngờ người được điều đến lại là anh ấy, mười mấy năm không gặp rồi.”
“Thằng nhóc nhà họ An ấy hả? Hồi bé lém lỉnh lắm.”
Ông Tang nhớ lại chuyện xưa. Năm đó cháu trai ông và An Thành quan hệ rất tốt, thường xuyên rủ nhau gây họa, quậy phá tưng bừng trong khu tập thể khiến gà bay ch.ó sủa.
“Ta nhớ ra rồi, chính là thằng nhóc này với Hắc Đản trộm lái xe jeep đi chơi còn lao cả xuống ruộng, có chuyện đó đúng không?”
Ông Phương cũng nhớ ra.
Mặt Tang Mặc hơi đỏ lên. Hồi bé đúng là anh nghịch ngợm thật, anh bào chữa:
“Là An Thành bày đầu đấy, cửa xe cũng là anh ấy mở.”
Chỉ có điều người lái xe là anh, người lao xuống ruộng cũng là anh.
“Hai đứa bay chẳng đứa nào tốt đẹp cả, kẻ tám lạng người nửa cân!”
Ông Tang lườm một cái, ông mới không tin lời thằng cháu này.
“Nhiều năm rồi không gặp lão An, không biết ông ấy giờ thế nào.”
Ông Phương hoài niệm người bạn cũ.
“Bớt chút thời gian về Bắc Kinh thăm xem sao, gặp được lần nào hay lần ấy.”
Ông Tang thở dài.
Bắc Kinh tuy là nơi đau thương của ông nhưng ở đó có rất nhiều bạn bè cũ, còn có những người anh em vào sinh ra t.ử, nhân lúc sức khỏe còn cứng cáp ông phải về thăm một chút.
“Ông nội, giờ ông còn đ.á.n.h c.h.ế.t được cả trâu ấy chứ, đừng nói mấy lời gở đó.”
Tang Mặc không vui, anh mong ông nội sống lâu trăm tuổi, lúc nào cũng khỏe mạnh như thế này.
“Sinh lão bệnh t.ử là quy luật tự nhiên, có gì mà kiêng kỵ. Ông Phương này, hay là tháng này mình đi Bắc Kinh đi, dù sao cũng chẳng có việc gì.”
Ông Tang đột nhiên hứng khởi, nghĩ đến một chuyến du lịch ngẫu hứng.
“Được, mai tôi đi mua vé tàu.”
Ông Phương cũng hào hứng không kém.
--
Hết chương 327.
