Thập Niên 70: Mỹ Nhân Kiều Mị, Lãnh Diện Quân Hán Xin Đừng Trốn - Chương 143

Cập nhật lúc: 03/05/2026 09:09

Lục Bằng Phi Mất Tích

Ấp úng nửa ngày cũng không rặn ra được một câu nào.

Tống An Ninh kéo Tống Niệm ra phía sau, với loại người như Lưu Mai Phương, dù là người giỏi cãi vã đến mấy khi đối mặt với cô ta cũng chưa chắc đã c.h.ử.i lại được, suy cho cùng Lưu Mai Phương là kẻ không biết xấu hổ.

Không lấy được manh mối từ chỗ Lưu Mai Phương.

Ba người đành phải ra khỏi lớp học, đi dạo quanh trường.

Dọc đường đi, Tống An Ninh thỉnh thoảng lại nghe thấy những lời đồn đại về Tống Ngọc Lan, dù sao ở thời đại này, chuyện như vậy không phải là chuyện nhỏ.

“Xem ra Tống Ngọc Lan cho dù có bình phục, thì cái trường này e là cũng không ở lại được nữa rồi.”

Tống An Ninh nhìn về phía Kỷ Hoài.

Sắc mặt Kỷ Hoài vẫn như thường: “Đây không phải là vấn đề chúng ta nên quan tâm, vốn dĩ là chuyện cô ta làm sai, bây giờ anh chỉ muốn tìm ra kẻ phát tán tin đồn đó.”

“Hay là anh cứ về bộ đội trước đi, bên này có em và Tống Niệm là được rồi, nếu có chuyện gì khác em sẽ tìm Thiểm Thiểm giúp đỡ.”

Tống An Ninh nhớ đến chuyện hôm qua, lại nói: “Anh chẳng phải có cái nhiệm vụ đặc biệt gì đó sao?”

Kỷ Hoài giơ tay xem đồng hồ, quả thực cũng sắp đến giờ hẹn với người đó hôm qua rồi: “Vậy hai người cẩn thận một chút, cho dù có phát hiện ra điều gì cũng đừng hành động thiếu suy nghĩ, đợi tối anh về nhà rồi nói sau.”

“Yên tâm đi, Kỷ Hoài ca ca, có thể có chuyện gì được chứ, Lục Bằng Phi bây giờ đang bị Khải Phàm ca canh chừng rồi!” Tống An Ninh tùy ý đáp.

Kỷ Hoài gật đầu, vội vã rời đi.

Sau khi anh rời đi, Tống An Ninh đi đến chiếc ghế dài bên cạnh ngồi xuống, thở dài thườn thượt: “Nhiều người thế này em biết đi đâu tìm đây, mười ngày… biết làm sao bây giờ.”

Nghĩ đến lời khoác lác mình đã nói ở bệnh viện, Tống An Ninh cảm thấy vô cùng bất lực.

Vốn tưởng tìm được Lục Bằng Phi là có thể điều tra ra được chút gì đó, không ngờ tốn bao nhiêu công sức, cuối cùng lại công dã tràng.

“An Ninh, cô đừng nản chí, mười ngày vẫn còn sớm mà, chúng ta chắc chắn có thể điều tra ra là ai làm.” Tống Niệm ở bên cạnh an ủi.

“Hy vọng là vậy.”

Tống An Ninh vừa mới tự an ủi mình chưa được bao lâu, Tống Niệm đã chỉ tay ra xa nói: “Hửm? Đó chẳng phải là Khải Phàm ca sao? Anh ấy không phải đang canh chừng Lục Bằng Phi à? Sao lại ở đây?”

Tống An Ninh nhìn theo tay Tống Niệm, chỉ thấy Mạc Khải Phàm đang đứng ở cổng trường, trên mặt đầy vẻ lo lắng.

“Đúng thật này, đầu anh ấy bị sao thế, là m.á.u à?” Tống An Ninh nhìn từ xa, lờ mờ thấy trên trán Mạc Khải Phàm có chút màu đỏ, nhưng lại không chắc chắn.

“Khải Phàm ca!!”

Tống Niệm đứng dậy vẫy tay gọi Mạc Khải Phàm.

Mạc Khải Phàm nhìn thấy hai người cũng rảo bước chạy tới, anh ta thở hổn hển.

Tống An Ninh cũng nhìn rõ trán anh ta: “Khải Phàm ca, đầu anh bị sao vậy? Anh không phải đang canh chừng Lục Bằng Phi sao?”

Mạc Khải Phàm thở hồng hộc: “Không ổn rồi, An Ninh, Lục Bằng Phi… biến mất rồi!”

Tống An Ninh lại không vội vàng chuyện của Lục Bằng Phi, cô cẩn thận kiểm tra vết thương của Mạc Khải Phàm.

Sau gáy có một vết rách, vẫn đang rỉ m.á.u.

“Đã rách một đường lớn thế này rồi, sao anh không đến bệnh viện trước đi!” Tống An Ninh muốn cầm m.á.u cho Mạc Khải Phàm trước, nhưng phát hiện trên người không có gì có thể cầm m.á.u được.

Vẫn là Tống Niệm lấy từ trong túi ra một cuộn băng gạc: “An Ninh, để tôi.”

Tống Niệm vừa cầm m.á.u cho Mạc Khải Phàm vừa giải thích: “Cô không quên tôi là người học y đấy chứ?”

Nói là học y.

Nhưng khi băng bó xong, Tống An Ninh nhìn dải băng gạc bị buộc thành hình tai thỏ mà sững sờ mất một lúc lâu.

Thầm nghĩ, y thuật của Tống Niệm hình như còn chẳng bằng cô…

“Tên Lục Bằng Phi này ra tay tàn nhẫn thật, vết thương lớn thế này, bây giờ chỉ là cầm m.á.u tạm thời thôi, lát nữa vẫn phải đến bệnh viện khâu lại mới được.”

Mạc Khải Phàm lắc đầu: “Không phải Lục Bằng Phi đ.á.n.h.”

“Vậy là ai?” Tống An Ninh và Tống Niệm đồng thanh hỏi.

Mạc Khải Phàm nhớ lại chuyện vừa nãy ở trong sân.

Sau khi ba người Tống An Ninh rời đi, Mạc Khải Phàm liền vào sân trò chuyện với Lục Bằng Phi, nhân tiện muốn moi thêm chút thông tin từ gã.

Hai người hút xong một điếu t.h.u.ố.c, cũng bắt đầu cởi mở hơn.

Không biết có phải vì quá đau buồn hay không, Lục Bằng Phi đã kể lại toàn bộ chuyện từ lúc gã và Tống Ngọc Lan quen nhau cho Mạc Khải Phàm nghe, theo gã thấy thì dù sao bọn Mạc Khải Phàm cũng đã biết hết rồi, nói ra cũng chẳng sao.

Mạc Khải Phàm nghe xong không ngờ tới là, thế mà lại là Tống Ngọc Lan chủ động đến tìm Lục Bằng Phi.

Khi nói đến chuyện tin đồn lan truyền trong trường lần này, Lục Bằng Phi cũng hoàn toàn mù tịt, thực sự không thể nghĩ ra ai lại lắm mồm đến vậy.

Ngay lúc hai người còn đang phân tích chuyện này, Lục Bằng Phi đứng dậy hỏi một câu ‘Anh là ai!’.

Mạc Khải Phàm còn chưa kịp phản ứng, trước mắt đã tối sầm rồi ngất lịm đi.

Khi tỉnh lại, trong sân đã không còn bóng dáng Lục Bằng Phi đâu nữa.

“Chắc chắn là người đàn ông đó biết Lục Bằng Phi gặp nguy hiểm, nên cố ý đến cứu Lục Bằng Phi!” Tống Niệm xoa cằm, ra dáng một cao thủ phá án.

Mạc Khải Phàm lắc đầu: “Nhưng nhìn biểu cảm của Lục Bằng Phi, hoàn toàn không quen biết người đó! Nếu quen biết thì đã không thốt ra câu anh là ai rồi.”

Tống Niệm vò đầu bứt tai: “Vậy chuyện này rốt cuộc là sao? An Ninh, cô nói xem?”

Nói xong, Tống Niệm quay đầu nhìn Tống An Ninh, chỉ thấy Tống An Ninh đang ngồi đó nhíu mày, cũng không biết đang nghĩ gì.

Cô ta vừa định tiến lên gọi, lại bị Mạc Khải Phàm kéo lại, anh ta còn lắc đầu với cô ta.

Tống An Ninh nghe lời hai người nói, trong đầu không ngừng suy nghĩ về sự kỳ lạ của chuyện này.

Tống Ngọc Lan vừa mới phát hiện m.a.n.g t.h.a.i đôi, trường học đã bắt đầu lan truyền tin đồn về cô ta và Lục Bằng Phi, bây giờ cô và Kỷ Hoài chân trước vừa tìm được Lục Bằng Phi, chân sau Lục Bằng Phi đã được cứu đi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Mỹ Nhân Kiều Mị, Lãnh Diện Quân Hán Xin Đừng Trốn - Chương 143: Chương 143 | MonkeyD