Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 1401
Cập nhật lúc: 12/04/2026 12:11
Địch Cửu bước chân vào cửa nhà họ Mục, nhìn Liên Dịch nói:
“Tôi gọi điện cho lão Tống rồi, nó bảo trưa nay sẽ qua đây."
Liên Dịch xua tay:
“Ái chà, lại phải phiền nó quay về, cậu xem... thật là ngại quá."
Nói thì nói vậy nhưng nụ cười trên mặt ông lại vô cùng vui sướng.
Mục Liên Thận nhìn sang Liên Dịch:
“Trưa nay cậu đi ra ngoài cùng tôi một chuyến nhé?"
“Đợi lão Tống về rồi anh em mình cùng tụ tập luôn."
Mục Liên Thận tặc lưỡi:
“Đợi nó.... thì chắc phải đến ngày mai mất."
“Tôi định dẫn Thiếu Ngu đi gặp vài người, trước đây cậu cũng quen đấy, có muốn đi cùng không?"
Địch Cửu nhướng mày:
“Anh đang nói đến ai thế?"
“Thằng bé Thiếu Ngu này muốn theo chính trị, tôi định dẫn nó đi làm quen với mấy người đó một chút..."
“Ồ, thế sao không để nó theo anh cả đến cơ quan một thời gian là được?"
Mục Liên Thận cười khẽ:
“Trước đây nó chưa từng tiếp xúc, cứ để nó nhận mặt người trước đã, đợi nó vào đại học, nắm bắt được lề lối rồi thì hãy để nó theo anh Vinh."
Địch Cửu nhìn sang Phó Thiếu Ngu:
“Tôi bảo này, anh đúng là nghĩ nhiều quá, thằng bé này thông minh thế kia, bắt nhịp nhanh lắm."
Ông cũng không giải thích gì thêm, chỉ tùy ý mỉm cười, đ-á Liên Dịch một cái:
“Rốt cuộc có đi không hả..."
“Đi, đi chứ..."
Liên Dịch sán lại gần ông:
“Tôi phải thay bộ quần áo đã."
Mục Liên Thận ra hiệu về phía Địch Cửu:
“Quần áo của thằng Chín cậu mặc được đấy, chứ đồ của tôi cậu mặc không quen đâu..."
“Tôi muốn mặc đồ của Thẩm Hành Chu cơ."
Ông nhìn sang Phó Hoành:
“A Hoành, vào tìm một bộ đồ của Thẩm Hành Chu cho chú ấy đi con."
Phó Hoành cười cười:
“Vâng ạ..."
Nhân lúc Liên Dịch thay quần áo, Mục Liên Thận nhìn sang Địch Cửu:
“Lão Tống bảo sẽ về à?"
“Ừm..."
“Vậy thì đợi nó về rồi hãy tụ tập, cậu liên lạc với thằng Ngô một tiếng đi."
Địch Cửu đứng dậy:
“Ừ, các anh đi đi, tối nay cứ để thằng ngốc đó ở chỗ tôi."
“Được, cậu đi đi."
Ông vừa quay người định đi thì khựng lại, liếc ông một cái:
“Anh tiễn tôi..."
Mục Liên Thận cạn lời đứng dậy tiễn ông ra khỏi phòng khách, Địch Cửu khoác vai ông:
“Mục Liên Thận, sáng sớm anh cố tình bảo Liên Dịch sang đ-ánh thức tôi đúng không?"
“Bao nhiêu tuổi đầu rồi mà anh không trưởng thành lên được chút à."
“Liên quan gì đến tôi đâu," Mục Liên Thận hất tay ông ra, giọng điệu vô tội.
“Hừ, cái thằng đê tiện nhà anh...".....
Mục Liên Thận dẫn Liên Dịch đã sửa soạn xong chuẩn bị đi ra ngoài, ông ngoảnh lại nhìn Trần Cảnh Sơ:
“Cháu đi theo luôn...."
Trần Cảnh Sơ cười hì hì gật đầu:
“Vâng, cảm ơn chú Mục ạ."
Dẫn theo Phó Thiếu Ngu đi gây dựng các mối quan hệ mà lại cho anh đi cùng, đây là muốn tốt cho anh, sao anh lại không biết điều được chứ.
Liên Dịch ngồi ở ghế phụ hỏi:
“Liên Thận này, nhà đầu tiên mình đi đâu thế?"
“Nhà họ Trịnh..."
“Người nhà họ Trịnh tôi có quen không?"
Mục Liên Thận bất đắc dĩ:
“Lúc đi học, người duy nhất trong lớp mình đeo kính ấy, cậu còn từng mắng người ta nữa."
Liên Dịch gãi đầu:
“Chuyện này... tôi đúng là không nhớ rõ lắm."
“Cái đó thì không sao, người ta nhớ cậu là được."
Vẻ mặt Liên Dịch đầy phức tạp, nhớ ông từng mắng người ta á?
Mục Liên Thận không thèm để ý đến ông nữa, nhìn qua gương chiếu hậu thấy hai người ở ghế sau:
“Bố dẫn các con đi một vòng này, các bậc cha chú chủ yếu là để nhận mặt thôi, những người các con cần kết giao là đám trẻ cùng trang lứa với các con kìa."
Phó Thiếu Ngu ngước mắt nhìn ông.
Ông nói tiếp:
“Mối quan hệ của thế hệ già bọn bố tuy có thể dắt các con một đoạn nhưng con đường phía sau là phải tự các con đi lấy, lúc đó những người cần dùng đến chính là đám thanh niên này."
“Mối quan hệ của giới trẻ thì tự mình đi mà kết giao, tự mình duy trì."
Phó Thiếu Ngu mỉm cười:
“Vâng ạ."
Trần Cảnh Sơ cũng gật đầu theo:
“Chú Mục ơi, bọn cháu biết rồi ạ."
Đến nhà họ Trịnh.
Đi thẳng đến tìm người thứ ba nhà họ Trịnh, cũng chính là bạn học cũ của Mục Liên Thận và Liên Dịch.
Thấy Liên Dịch, ông ta ngẩn người vài giây, sau đó liền tiến lên nhiệt tình bày tỏ sự hoan nghênh.
Bảo con trai mình dẫn Phó Thiếu Ngu và Trần Cảnh Sơ xuống dưới trò chuyện, những người trưởng thành bọn họ có cách hàn huyên riêng của mình......
Phía bên kia, Phó Hiểu đến viện nghiên cứu trước tiên vào văn phòng viện trưởng báo danh đi làm lại, sau đó mới vào phòng thí nghiệm.
Đến giờ trưa, cô ra khỏi phòng thí nghiệm lái xe đạp đến ký túc xá mà cơ quan phân cho mình.
Thẩm Hành Chu đang dọn dẹp bãi chiến trường thấy cô liền vứt cái chổi trong tay xuống:
“Em đi chậm thôi...
đi vòng qua bên kia kìa, ở đây toàn bùn thôi."
“Sao anh lại sửa lại đường thế ạ?"
“Không lát hết đâu, chỉ rộng nửa mét thôi, anh lát bằng gạch đỏ, sau này trời mưa trời tuyết đi lại sẽ không khó khăn nữa...."
Phó Hiểu đi vòng qua một chút, nhìn vào nhà vệ sinh một cái:
“Anh dọn dẹp chỗ này cũng nhanh thật đấy."
Thẩm Hành Chu mỉm cười bước tới:
“Ừm, anh tìm thêm mấy người giúp nữa... cả buổi sáng là xong xuôi hết rồi."
“Đợi mặt đường này khô rồi thì lắp thêm một cái thùng nhựa lớn lên trên nữa."
Phó Hiểu gật đầu:
“Vâng, làm tốt lắm ạ."
Đều làm theo ý tưởng của cô nên cô thấy rất hài lòng.
Cô phủi bụi trên người cho Thẩm Hành Chu:
“Chúng ta đi ăn cơm thôi ạ."
Anh mỉm cười nhìn cô:
“Đợi anh một lát, anh thay bộ quần áo đã."
Hai người lái xe đạp đến tiệm cơm bên ngoài ăn một chút, rồi lại quay về ký túc xá ngủ trưa.
Thẩm Hành Chu ôm lấy cô, khẽ hỏi:
“Em không thấy cái giường này hơi nhỏ sao?"
“Không thấy ạ, phía sau anh vẫn còn một khoảng trống lớn thế kia mà."
Anh cúi người đè cô xuống dưới thân, giọng điệu mang theo một tia mê hoặc:
“Anh cứ thấy hơi nhỏ, lúc hoạt động buổi tối sẽ ảnh hưởng đến việc phát huy...."
Phó Hiểu lườm anh một cái:
“Vậy thì khỏi phát huy luôn."
Anh cười khẽ một tiếng:
“Em bận rộn cả ngày thế này, anh chẳng phải nên hầu hạ em một chút sao."
Cô không khỏi đỏ mặt, khẽ khụ một tiếng:
“Không cần anh hầu hạ."
“Căn phòng này vốn đã không lớn, cái giường này là vừa đẹp rồi, chỉ thiếu mỗi cái tủ thôi."
Thẩm Hành Chu vùi mặt vào hõm cổ cô:
“Ừm, đợi mặt đất khô đã."
“Chiều nay vẫn phải đến phòng thí nghiệm à?"
Phó Hiểu “ừm" một tiếng:
“Vâng ạ, có một số liệu cần thử nghiệm lại vài lần nữa."
“Mấy giờ đi?"
Cô ngước mắt nhìn mặt trời bên ngoài:
“Khoảng hơn hai giờ thì đi ạ, em chợp mắt một lát."
“Ừm, ngủ đi con."
Thẩm Hành Chu nghiêng người ôm cô vào lòng, đưa tay xoa xoa lưng cho cô......
Trời tối dần, Mục Liên Thận lái xe trên đường về.
Đi ngang qua nhà họ Trần, Trần Cảnh Sơ xuống xe.
“Hai chú ạ, cháu về nhà trước đây."
Liên Dịch xua tay:
“Bảo bố cháu là đợi lão Tống về rồi anh em mình tụ tập nhé."
“Vâng ạ."
Xe lại khởi động một lần nữa, Mục Liên Thận nhìn sang Phó Thiếu Ngu:
“Con thấy thế nào?"
Phó Thiếu Ngu mỉm cười gật đầu:
“Cũng có mấy người có thể kết giao được ạ."
“Vậy thì rảnh rỗi cứ hẹn nhau trò chuyện, con đường chính trị thì những người bạn đồng hành rất quan trọng."
“Vâng ạ."
Liên Dịch mỉm cười:
“Nhà họ Mục hình như người bên quân đội khá nhiều, mảng chính trị này hình như không quen biết nhiều lắm nhỉ."
“Chỉ là không thân thôi."
Giọng Mục Liên Thận nhàn nhạt:
“Chẳng phải đã đi một vòng rồi sao, lúc Tết đến lại dắt thằng bé đi một vòng nữa, những mối thâm tình này chẳng phải sẽ kết nối lại được sao."
“Còn về những người khác thì không cần thiết phải kết giao, chúng ta cũng chẳng kết bè kết đảng, chỉ là tìm thêm cho Thiếu Ngu vài người bạn để làm quen thôi..."
Liên Dịch xua tay:
“Phiền phức quá, chẳng hiểu nổi."
Mục Liên Thận liếc ông một cái:
“Với chỉ số thông minh của cậu thì đúng là không lo liệu nổi những việc như thế này đâu."
Liên Dịch cũng chẳng thấy lời này khó nghe, dù sao ông ta nói cũng là sự thật.
Đầu óc ông đúng là đôi khi không biết tùy cơ ứng biến cho lắm.
Chương 774 R-ượu ngon khó gặp
Lâu ngày không gặp, r-ượu ngon khó tìm.
Ngày Tống Như Uyên trở về thủ đô, anh em tề tựu đông đủ, đương nhiên là phải uống một bữa ra trò.
Trong bữa tiệc, lúc thì mời r-ượu đổi chén, lúc thì cười đùa vui vẻ.
Dù là người uống được hay không uống được cơ bản đều đã thấm men say.
Liên Dịch nhìn Ngô Thừa Phong đang khoác vai mình, trong mắt lóe lên ý cười, ông nhìn sang những người khác trên bàn tiệc.
