Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm - Chương 766: Mùng 9

Cập nhật lúc: 12/04/2026 07:01

Sau khi câu cá biển, phải bắt đầu chuyện trở về rồi.

Phó Thiếu Ngu hỏi thăm cô: "Ngày kia về thế nào?"

Liên Dịch ở bên cạnh nói: "Cháu xem xem ngày mai là ngày mấy?"

"Mùng sáu tháng tư..."

Ông ấy vội vàng xua tay: "Thế không được, mùng bảy không ra cửa mùng tám không về nhà chưa nghe qua?"

Phó Hiểu chớp mắt: "Nghĩa là gì?"

"Ai nha dù sao ngày đó không được, ngày mùng 9 về cũng được."

Vậy thì mùng 9 về.

Định xong thời gian trở về, Liên Dịch bắt đầu kéo bọn họ mua quà: "Cái này là cho bố cháu, cho mẹ cháu cũng có, còn có mấy người khác, mỗi người cho bọn họ một cái đi... chậc, cũng chỉ có chú nhớ bọn họ, mấy cái tên không có lương tâm kia, một phong thư cũng không có."

Phó Hiểu chỉ yên lặng nghe ông ấy oán thầm.

Liên Niên ở một bên nói một câu: "Cậu nếu thật sự nhớ bọn họ, thì đi theo bọn nhỏ cùng về."

Liên Dịch xua tay: "Thôi, em phải ở đây nhìn anh, anh cứ bận lên là ngay cả cơm cũng không ăn."

Ông bất đắc dĩ liếc nhìn ông ấy một cái: "Lần này sẽ không, rất nhiều việc anh đều giao ra ngoài rồi, còn đóng hai cửa tiệm, cậu không thấy anh mấy ngày nay đều không ra cửa sao?"

Liên Niên nhìn về phía ông ấy: "Trở về ở một hai tháng, thu dọn nhà cũ ra, đợi sau khi chúng ta trở về phải ở."

Liên Dịch có ý động: "Anh nói như vậy cũng được, giao cho Thận ca em còn thật sự có chút không yên lòng, cái đầu óc kia của anh ấy, có thể sửa sang thành dáng vẻ ban đầu sao."

"Ừm, vậy thì đi theo bọn nhỏ cùng về đi lần này."

Liên Dịch hắc hắc cười, trong mắt tràn đầy mong đợi.

"Đã muốn về, vậy em phải đi chuẩn bị thêm chút đồ, Tiểu Tiểu, cháu nói với chú đám kia đều sinh bao nhiêu đứa, chú bao mấy cái lì xì thì thích hợp?"

Phó Hiểu mỉm cười nói với ông ấy tình hình gia đình mấy người chú bác kia, Liên Dịch nghiêm túc nghe.

Nghe đến Địch Cửu, ông ấy xua tay: "Cậu ta là một lão độc thân, đâu ra con cái..."

"Nhưng chú ấy có cháu trai a, cháu chắt Địch gia cũng không ít..."

Liên Dịch trợn trắng mắt: "Thôi đi, cháu trai chú nếu cũng cho, vậy phải phá sản."

"Ha ha ha."

Liên Niên hỏi: "Người thừa kế Địch gia định là ai?"

Phó Hiểu trả lời ông: "Lão tam đời cháu của Địch gia."

Ông nhìn về phía Liên Dịch: "Chuẩn bị cho cậu ta một cái."

Liên Dịch gật đầu, ghi chép gì đó trên giấy, ông ấy ngước mắt nhìn về phía Phó Hiểu: "Cháu có mấy người anh trai ấy nhỉ?"

"Anh trai cháu còn cho a."

"Cháu cứ nói mấy người."

Phó Hiểu mỉm cười nói: "Bốn người... ha ha ha, cháu còn có một em trai, con trai trưởng của đại ca cháu cũng đã sắp hai tuổi rồi, Dịch thúc, ngài cho xuể không..."

"Xem thường chú rồi không phải..." Liên Dịch ghi chép trên giấy.

"Những người khác không còn nữa chứ."

Phó Hiểu lắc đầu: "Hết rồi."

"Được, Niên ca, mở két sắt ra, em phải phong bao lì xì rồi."

Liên Niên trợn trắng mắt: "Trong két đều là tiền Cảng."

"Ồ, vậy ngày mai em đi đổi."...

Ban đêm, Thẩm Hành Chu hơi thở không yên đè Phó Hiểu dưới thân, l.i.ế.m mút hôn môi.

Lúc anh cởi bỏ món đồ cuối cùng của cô, nắm lấy eo cô, cô nũng nịu hừ hừ: "Chúng ta mùng 9 về..."

Thấy cô vậy mà còn có thể phân tâm nghĩ chuyện khác, động tác của anh nặng thêm một phần.

Giữa tiếng thở dốc khẽ khàng, anh ghé sát vào tai cô nói: "Mùng 9, anh biết rồi..."

Môi dời đi rơi vào trên môi cô, trong chăn nhỏ hẹp, tiếng thở dốc và tiếng nước rõ ràng có thể nghe thấy.

Nhiệt độ cũng càng ngày càng cao, Thẩm Hành Chu hôn đi giọt nước mắt nơi khóe mắt cô không nhịn được tràn ra.

"Bảo bối, anh yêu em..."

Ngoài cửa sổ bóng đêm rất đậm, mặt trăng đang chơi xích đu trong tầng mây, có thứ gì đó cũng lặng lẽ leo lên đỉnh phong...

Sáng sớm mùng 9...

Trời còn chưa sáng, dưới lầu đã truyền đến tiếng nói chuyện mơ hồ.

Phó Hiểu ở trong lòng Thẩm Hành Chu rất nhẹ động đậy, tiếp đó chậm rãi mở mắt ra.

Anh cúi đầu khẽ hôn cô, giọng nói khàn khàn: "Tỉnh rồi?"

Cô vừa mới tỉnh ngủ giọng nói kiều nhuyễn: "Ừm..."

Cô duỗi cánh tay, xoay người: "Hôm nay về nhà, nên rời giường rồi..."

Thẩm Hành Chu ôm cô lên: "Dậy..."

Anh xuống giường từ trong tủ quần áo lấy ra một chiếc áo khoác ném lên giường: "Mặc áo khoác vào, trên biển gió lớn."

"Không muốn..." Phó Hiểu ghét bỏ bĩu môi: "Anh ngốc hay không, đây chính là mùa hè..."

Thẩm Hành Chu nhướng mày, cũng không cường ngạnh yêu cầu cô, cô không mặc anh mặc cũng được.

Mặc quần áo xong từ trong phòng đi xuống, cơm sáng đã lên bàn.

Liên Dịch vẫn luôn lôi kéo Liên Niên dặn dò: "Anh phải nhớ kỹ, em không ở nhà hai tháng này, rượu có thể không uống thì đừng uống..."

"Đừng quá bận rộn," ông ấy lại nhìn về phía người giúp việc đứng một bên, "Nhớ kỹ, mỗi buổi tối hầm cho tiên sinh một nồi d.ư.ợ.c thiện... cứ dùng phương t.h.u.ố.c tôi đưa cho các người."

Phương t.h.u.ố.c d.ư.ợ.c thiện vẫn là Phó Hiểu đưa, là kê nhắm vào thân thể Liên Niên.

Liên Niên mày mắt ôn nhuận nhìn ông ấy cười: "Anh không phải trẻ con."

"Ừ ừ," Liên Dịch lại giao đại vài câu, cơm của mấy người cũng ăn xong rồi.

Bắt đầu xếp đồ lên xe xuất phát.

Liên Niên nhét túi quần áo cuối cùng vào cốp sau xe mình, ngồi vào ghế lái ấn còi với xe trước một cái.

Hai chiếc xe xuất phát chạy tới cảng.

Tới cảng, Thẩm Hành Chu chào hỏi người khiêng đồ lên thuyền, đi đến trước mặt Sầm Kim nói vài câu, cuối cùng vỗ vai cậu ta một cái: "Chuyện bên này vất vả cho cậu rồi."

Sầm Kim cười mở miệng: "Chu ca, năng lực em có hạn, làm không được chuyện lớn gì, chỉ có thể giúp anh trông coi, cái khác, em muốn giúp cũng không giúp được."

"Cậu đã rất tốt rồi."

Khóe miệng Thẩm Hành Chu hơi nhếch lên liếc nhìn cái túi trong tay cậu ta: "Cho bố vợ cậu?"

"Hì hì, đúng," cậu ta hai tay đưa cái túi cho anh, "Vợ em làm cho cha em mấy đôi giày, còn có mấy cái áo lót mùa hè, làm phiền anh mang về giúp em."

"Ừm," anh nhận lấy, mỉm cười nói: "Đợi sau khi vợ cậu sinh xong, có thể đưa con cùng về thăm ông cụ."

Sầm Kim gật đầu: "Em cũng nghĩ như vậy."

Hiện tại cậu ta không dám để người vợ m.a.n.g t.h.a.i bôn ba xa như vậy.

Đợi sau khi sinh xong đi.

Thẩm Hành Chu nói: "Chúc mừng cậu trước được làm cha, quà cho đứa bé, lần sau tôi sẽ cho người đưa tới..."

Sầm Kim cười ngây ngô gãi đầu: "Ca, anh đã cho em món quà tốt nhất rồi, vợ em hiện tại không nôn nữa, sắc mặt cũng trở nên hồng hào, thay em cảm ơn chị dâu..."

Thẩm Hành Chu lại vỗ cậu ta một cái: "Chuyện nhỏ... về đi..."

Nói xong, anh xách cái túi xoay người đi tới bên cạnh Phó Hiểu.

"Lên thuyền đi..."

Phó Hiểu kéo tay áo anh một cái: "Bên kia còn có người..."

Tầm mắt anh nhìn sang, là Bàng Tư Viễn.

Nhìn thấy anh, ý cười trong mắt hắn như sương mù tan đi...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.