Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vàng Làm Bà Chủ Cho Thuê Nhà - Chương 181: Bánh Ngô Bột Tạp

Cập nhật lúc: 05/05/2026 18:44

Mỗi lần Chu Luật về đều phải tụ tập với anh em, lần này cũng không ngoại lệ.

Trước đây bọn Trịnh Nghị cứ lải nhải mãi là chưa được ăn món Chu Luật nấu, nên Chu Luật đã gọi họ ngày mai đến nhà ăn cơm, anh sẽ đích thân vào bếp.

Còn Đường Thông và Từ Thắng ở thành phố bên cạnh không về được, Chu Luật nói chỉ có thể trách bản thân họ không có lộc ăn thôi.

“Trịnh Nghị nói chiếc váy em mua cho Du Du con bé thích vô cùng, Tư Vũ nói muốn cảm ơn em, mời em đến nhà ăn cơm.”

Thẩm Dao rửa mặt xong, theo Chu Luật xuống lầu.

Thẩm Dao cười nói: “Rõ ràng là cậu ấy đã giúp chúng ta một việc lớn, họ lại còn mời chúng ta ăn cơm nữa.”

Chu Luật bưng bữa sáng lên bàn ăn, là món bánh rán đường ăn kèm sữa đậu nành mà tối qua Thẩm Dao muốn ăn.

“Không sao, anh em chúng ta không câu nệ mấy chuyện này.” Chu Luật nhìn Thẩm Dao ăn bánh rán đường: “Có ngon không?”

“Ngon lắm, cảm ơn ông xã.” Thẩm Dao cười ngọt ngào với Chu Luật.

“Đúng rồi, tối nay đi ăn cơm có cần mang quà gì không anh?”

“Trịnh Nghị đặc biệt dặn dò rồi, đừng mang gì cả, mang miệng đến ăn là được.”

Thẩm Dao gật đầu, lại hỏi: “Khi nào Chu Chu về vậy anh?”

“Ba nói ăn trưa xong sẽ bảo Tiểu Trương đưa thằng bé về.”

Sau đó Chu Luật lại kể, vì những đứa trẻ này đều lớn lên ở khu tập thể, về cơ bản chưa từng chịu khổ.

Nhà ăn doanh trại đặc biệt làm bánh ngô bột tạp các loại, để bọn trẻ ôn nghèo nhớ khổ.

“Bánh ngô thì còn đỡ, cũng không biết Chu Chu cái đứa nhỏ từ bé chưa từng bị đói, chưa từng chịu khổ này có ăn quen không nữa.”

Hơn 10 năm trước trong nạn đói lớn, Thẩm Dao cũng từng bị đói.

Nông dân không trồng được lương thực trên ruộng, người trên thành phố cũng không mua được lương thực.

Lúc đó Thẩm Dao còn nhỏ, ăn nhiều nhất là khoai lang và rau dại, còn thường xuyên ăn không no.

Chu Chu cậu nhóc này đúng là chưa từng bị đói, gặp được người mẹ như Thẩm Dao chưa bao giờ để bản thân chịu thiệt thòi trong chuyện ăn uống, bánh bao bột thô thằng bé cũng chưa từng ăn.

......

Cậu nhóc chưa từng chịu khổ trong miệng Thẩm Dao đang ôm cái bánh ngô ăn.

Tuy không ngon, nhưng Chu Chu cũng không quấy khóc.

Chu Chu vẫn nhớ lúc mình lãng phí thức ăn sẽ bị ba mẹ phạt đứng úp mặt vào tường.

Còn có dáng vẻ tức giận của ba mẹ nữa.

Mẹ nói còn rất nhiều bạn nhỏ ở những nơi khác ăn không đủ no, càng không được ăn cơm trắng, không được ăn thịt.

Ba còn nói các bác nông dân trồng trọt vô cùng vất vả, trẻ ngoan không được lãng phí thức ăn.

Ba còn kể cho Chu Chu nghe câu chuyện Vạn lý Trường chinh, lúc đó các chú giải phóng quân đói bụng chỉ có thể ăn vỏ cây.

Nghe xong câu chuyện này, có một dạo ngày nào Chu Chu cũng lo lắng ba ở bộ đội ăn không no.

Mỗi ngày Chu Luật về nhà, việc đầu tiên Chu Chu làm khi nhìn thấy ba là hỏi hôm nay ba ăn gì, có ăn no không.

Cho nên dù bánh ngô có cứa cổ họng thì Chu Chu vẫn ngoan ngoãn ăn.

Thấy Chu Chu ngoan như vậy, Chu Văn Viễn vui mừng xoa cái đầu nhỏ của Chu Chu, dặn dò thằng bé ăn chậm thôi, kẻo nghẹn.

Còn mở bình nước nhỏ của Chu Chu ra đặt vào tay thằng bé.

Lúc đầu Chu Văn Viễn còn lo Chu Chu không ăn, còn định giảng đạo lý cho thằng bé nghe.

Không ngờ Chu Chu không những ăn, mà còn rất ngoan ngoãn, không khóc không nháo, ngay cả phàn nàn cũng không có.

Thẩm Dao thật sự đã dạy dỗ Chu Chu rất tốt.

Giống như Chu Văn Viễn dẫn cháu nội đến quan sát còn có vài vị thủ trưởng khác.

Cháu trai Tráng Tráng của thủ trưởng Tào đang khóc lóc nói bánh ngô quá khó ăn, muốn ăn bánh bao nhân thịt.

“Không có bánh bao nhân thịt! Lão t.ử hồi xưa đi đ.á.n.h giặc ngay cả bánh ngô cũng không có, cái thằng ranh con nhà mày còn chê bai à!”

“Ăn thì ăn, không ăn thì nhịn đói cho lão t.ử!”

“Tiểu Lưu, lát nữa đưa thằng ranh con này về thì mang theo bánh ngô của nó về, nói với người nhà ngoài bánh ngô ra, hôm nay không được cho nó ăn thứ gì khác!”

“Nói với họ đây là mệnh lệnh của lão t.ử!”

Thủ trưởng Tào tức giận nhìn cháu trai mình, giận không chỗ phát tiết.

Bây giờ cuộc sống tốt hơn rồi, nhưng là một người Hoa Hạ, không được quên những nỗi khổ, sự mệt nhọc mà người đi trước đã phải chịu đựng!

Bánh ngô mà cũng chê bai, sao không lên trời luôn đi!

Thủ trưởng Tào nhìn Chu Chu đang ngồi ngoan ngoãn ăn bánh ngô bên cạnh Chu Văn Viễn.

Đột nhiên cảm thấy cháu trai nhà mình càng đáng ghét hơn, nhìn Chu Chu nhà lão Chu ngoan biết bao!

Thủ trưởng Tào nhẹ giọng hỏi: “Chu Chu à, bánh ngô có ngon không cháu?”

Chu Chu cố sức nuốt miếng bánh ngô trong miệng xuống, mím môi lắc đầu.

Ba mẹ nói trẻ ngoan không được nói dối.

Thủ trưởng Tào hơi ngạc nhiên, không ngon mà đứa trẻ này còn ăn ngoan thế sao? Lại không hề quấy khóc?

“Không ngon sao Chu Chu không nói với ông nội?”

Thằng nhóc thối nhà ông ta ăn phải đồ không ngon là đã sớm ném cho người lớn rồi, thằng nhóc nhà lão Chu này thế mà vẫn đang ngoan ngoãn ăn.

Chu Chu nghiêng đầu: “Mẹ nói còn rất nhiều bạn nhỏ ở những nơi khác ăn không đủ no, không được lãng phí thức ăn.”

“Ba còn kể cho Chu Chu nghe câu chuyện Vạn lý Trường chinh nữa.”

Thủ trưởng Tào cũng nhớ lại những 5 tháng gian khổ khi mình còn là một tiểu hồng quân, thở dài nói: “Lão Chu à, Chu Chu nhà ông được dạy dỗ tốt thật đấy!”

Khiến ông ta nhịn không được sinh lòng ghen tị, thằng ranh con nhà ông ta mà hiểu chuyện được như vậy thì tốt biết mấy.

Chu Văn Viễn xoa đầu Chu Chu, cười nói: “Đây đều là công lao của con dâu nhà tôi đấy!”

Thủ trưởng Tào cười híp mắt nhìn Chu Chu, nhẹ giọng hỏi: “Chu Chu lớn lên muốn làm gì nào?”

“Chu Chu muốn lái máy bay giống ba, còn muốn học đại học giống mẹ nữa.”

“Tốt!”

Chu Văn Viễn còn chưa kịp lên tiếng, thủ trưởng Tào đã vỗ bàn khen hay.

Có lý tưởng hơn hẳn cái thằng ranh con nhà ông ta hễ ai hỏi là nói muốn làm quan.

Thủ trưởng Tào thầm nghĩ trong lòng, bắt đầu từ hôm nay thằng ranh con ở nhà này phải do đích thân ông ta quản giáo, nếu không thì hỏng cả một đời.

......

Buổi chiều, lúc Tiểu Trương đưa Chu Chu về đã kể cho Thẩm Dao và Chu Luật nghe tình hình lúc ăn trưa.

Thẩm Dao và Chu Luật đều hơi ngạc nhiên, không ngờ Chu Chu có thể ăn hết phần bánh ngô của mình mà không cần sự giúp đỡ của ông nội.

“Chu Chu giỏi quá.”

Được khen ngợi, Chu Chu tự hào ưỡn cái l.ồ.ng n.g.ự.c nhỏ của mình lên.

Thẩm Dao bị sự đáng yêu của cậu nhóc làm cho tan chảy, nhịn không được hôn lên má Chu Chu: “Vậy Chu Chu có ăn no không nào?”

Chu Chu vỗ vỗ cái bụng nhỏ của mình: “Ăn no rồi ạ.”

Hai cái bánh ngô cộng thêm nước trà, cái bụng nhỏ của Chu Chu căng tròn.

Mẹ quan tâm xong con có ăn no không, ba bắt đầu hỏi thăm cảm nhận của Chu Chu khi đi quan sát hôm nay.

Chu Chu hào hứng kể cho ba mẹ nghe các anh chị lớn lợi hại thế nào, đứng tư thế quân đội mà không hề nhúc nhích.

Chu Chu kể còn thấy có anh lớn khóc nhè nữa.

“Ông nội nói, đợi Chu Chu lớn thêm chút nữa là có thể đi tham gia rồi! Chu Chu chắc chắn sẽ không khóc!”

“Vậy Chu Chu có muốn đi không?”

Chu Chu gật đầu thật mạnh: “Muốn ạ!”

Ở đó có rất nhiều bạn bè, còn có thể “đánh nhau” nữa!

Thẩm Dao không ngờ cậu nhóc không bị dọa sợ, mà còn nói sau này cũng muốn đi.

Nghe Chu Chu nói muốn đi, người cha già đồng chí Chu Luật mỉm cười đầy tự hào.

Không hổ là con trai anh, có phong thái của anh hồi nhỏ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vàng Làm Bà Chủ Cho Thuê Nhà - Chương 181: Chương 181: Bánh Ngô Bột Tạp | MonkeyD