Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vàng Làm Bà Chủ Cho Thuê Nhà - Chương 164: Thẩm Dao: Miệng Đàn Ông, Quỷ Lừa Người

Cập nhật lúc: 05/05/2026 18:39

Nhà trường cũng đã liên hệ với cơ quan công an nơi Dương Vĩ Dân từng làm thanh niên trí thức để điều tra, và phát hiện những tình tiết mà vợ Dương Vĩ Dân trình báo là hoàn toàn đúng sự thật.

Nhà trường lập tức báo cáo sự việc lên tỉnh, đồng thời họp bàn và quyết định tổ chức thi khảo sát lại toàn bộ tân sinh viên khóa 77.

Không chỉ Đại học Z, mà tất cả các trường đại học trong toàn tỉnh đều phải tổ chức thi.

Đề thi do các trường tự ra, bao gồm các môn giống hệt như kỳ thi đại học.

Thời gian thi được ấn định vào ngày 28 và 29 tháng 4, thi xong sẽ được nghỉ lễ.

Thông báo vừa dán ra, toàn trường xôn xao.

Không ngờ lại có kẻ mặt dày vô sỉ đến mức mạo danh người khác để đi học đại học!

Vu Gia Mẫn không khỏi tự mắng mình đúng là mù mắt, bị một tên cặn bã như vậy lừa gạt xoay mòng mòng.

Nhưng cô ấy cũng thở phào nhẹ nhõm, nhìn rõ bộ mặt thật của Lưu Dương vào lúc này vẫn còn tốt hơn là sau này kết hôn thật rồi mới phát hiện ra.

“Cái tên Lưu Dương này đúng là hại người không cạn, thi đại học xong có mấy môn mình chẳng đụng tới nữa, đến lúc đó thi không tốt thì phải làm sao?”

“Đúng đấy! Thi không tốt nhỡ đâu nhà trường lại bảo chúng ta cũng là kẻ mạo danh thì sao?”

“Cái tên Lưu Dương này đúng là con sâu làm rầu nồi canh!”

“Người ta tên là Dương Vĩ Dân, Lưu Dương là người khác cơ mà!”

“Tổ chức thi cũng tốt, biết đâu lại lôi ra được thêm nhiều kẻ mạo danh khác.”

Vốn dĩ mọi người chỉ đang hóng hớt xem kịch vui, nhưng khi thông báo thi được đưa ra, ảnh hưởng trực tiếp đến bản thân, ai nấy đều thầm c.h.ử.i rủa Dương Vĩ Dân hàng vạn lần trong lòng.

Một số người cho rằng, những vụ mạo danh thế này chắc chắn không chỉ có một, nếu thông qua kỳ thi này mà lôi ra được vài kẻ thì cũng tốt.

Thẩm Dao thì lại tò mò không biết Mai Hoa làm sao mà đột nhiên nghĩ thông suốt được như vậy.

Nhưng cô cũng chẳng có thời gian mà suy nghĩ nhiều, bởi vì chỉ còn 2 ngày nữa là thi rồi!

Sau khi có thông báo thi, ai nấy đều cắm đầu cắm cổ học ngày học đêm, chỉ sợ đến lúc đó thi không tốt sẽ bị nhà trường đuổi học.

Thẩm Dao cũng đành cam chịu cùng bạn cùng phòng chạy lên thư viện mượn sách ôn tập.

Lữ Thanh Thanh còn đặc biệt về nhà một chuyến, khuân hết sách giáo khoa cấp ba lên.

Cô ấy còn lầm bầm kể lể rằng hồi đó định đem bán đồng nát hết rồi, may mà bị mẹ cản lại.

“Chị Thẩm Dao, chị có thể giảng giúp em bài toán này được không?”

“Chị Lị Lị, mấy tờ báo chị mua mấy hôm trước có thể cho em mượn một chút không? Em muốn xem tin tức thời sự, sợ môn Chính trị sẽ thi vào.”

Trong tiếng kêu gào than vãn, ngày thi cuối cùng cũng đến.

......

Thi xong môn cuối cùng bước ra khỏi phòng thi, Thẩm Dao cảm thấy mình sắp lả đi rồi.

Đám bạn cùng phòng cũng than vãn không ngớt.

“Mẹ ơi, cuối cùng cũng thi xong rồi!”

“Về nhà mình phải ngủ một giấc thật đã mới được!”

“Cuối cùng cũng được giải thoát rồi!”

Than vãn xong, cả nhóm lại hớn hở về ký túc xá thu dọn đồ đạc.

Lần này ngày Chủ nhật cộng thêm lễ Quốc tế Lao động, trường cho nghỉ 2 ngày, mọi người đều chuẩn bị về nhà một chuyến.

Thẩm Dao cũng thu dọn đồ đạc chuẩn bị về căn nhà nhỏ kiểu Tây.

Bạn cùng phòng đều biết Thẩm Dao thuê nhà ở gần đây để tiện cho chồng và con trai đến ở.

Hoàng Tú Chi thở dài: “Haiz, mình cũng muốn thuê một căn nhà gần đây để đón con lên ở cùng.”

Cô ấy và chồng đều đang học ở Thành phố Y, con cái thì để cho ba mẹ chồng ở Thành phố Z chăm sóc, mỗi tuần chỉ được nghỉ 1 ngày, muốn về thăm con cũng không dễ dàng gì.

Nhưng ba mẹ chồng lại không đồng ý cho hai vợ chồng mang con theo đi học, sợ ảnh hưởng đến việc học của cả hai, và quan trọng hơn là ông bà không nỡ xa cháu.

Trần Lan cũng cảm thán: “Đúng vậy, mình đi học nhớ nhất chính là con cái.”

Cô ấy là người Huyện Bằng, cũng không thể tuần nào cũng về được.

Vương Mộng thấy mấy người chị tâm trạng không tốt, liền cười nói: “Mình thì khác, mình nhớ nhất là món canh hầm lửa nhỏ của bà nội mình!”

Trương Lị Lị nhịn không được bật cười: “Tuổi trẻ đúng là tốt thật~”

Vẫy tay chào tạm biệt bạn cùng phòng ở cổng trường, Thẩm Dao đi thẳng về căn nhà nhỏ kiểu Tây.

Thẩm Dao đã bàn với Chu Luật hôm nay không nấu cơm, sẽ đưa Chu Chu ra ngoài ăn.

Bây giờ cô về trước để dọn dẹp vệ sinh một chút, một tuần không có người ở, trong nhà chắc chắn đã bám bụi rồi.

Về đến nhà, Thẩm Dao phát hiện cổng viện không khóa, Chu Luật và Chu Chu đã ở nhà rồi.

Hai ba con đang cùng nhau dọn dẹp vệ sinh.

Chu Chu đang lau bàn trà, nhìn thấy Thẩm Dao liền vứt luôn cái giẻ lau trong tay chạy ào tới: “Mẹ~”

Thẩm Dao ngồi xổm xuống đón lấy Chu Chu: “Ây dô, cục cưng của mẹ.”

Thẩm Dao bế Chu Chu lên: “Chu Chu nhà chúng ta lớn rồi, mẹ sắp bế không nổi nữa rồi.”

Chu Chu 3 tuổi rưỡi bây giờ đã cao một trăm linh sáu phân, nặng hơn 30 cân, dáng người cao ráo chân dài, rất giống ba.

Chu Chu nghe mẹ nói bế không nổi mình, liền vùng vẫy đòi xuống.

Thẩm Dao không chịu, ôm Chu Chu ngồi xuống chiếc ghế mây trong phòng khách: “Mẹ lừa Chu Chu đấy, mẹ vẫn bế nổi mà.”

Nói xong cô ôm lấy khuôn mặt Chu Chu hôn chụt mấy cái thật mạnh, chọc cho Chu Chu cười khanh khách.

Thẩm Dao có chút may mắn vì cục cưng nhà mình vẫn còn nhỏ, nói không chừng lớn thêm chút nữa thằng bé sẽ không chịu cho bà mẹ già này hôn hít nữa đâu.

Trương Lị Lị từng kể đứa con lớn nhà chị ấy bây giờ không cho chị ấy hôn nữa rồi.

Lúc này, Chu Luật cầm cây lau nhà từ trên lầu bước xuống.

“Em về rồi à? Sao trông tinh thần không được tốt thế? Có phải bị ốm rồi không?”

Chu Luật cất cây lau nhà, bước tới ngồi xuống cạnh Thẩm Dao, thấy sắc mặt cô không tốt, anh vội vàng đưa tay lên sờ trán cô kiểm tra nhiệt độ.

Thẩm Dao bĩu môi tựa đầu vào vai Chu Luật: “Dạo này bọn em phải thi, ôn tập mệt quá.”

Chu Luật đưa tay ôm lấy Thẩm Dao: “Vậy cơ thể em có chỗ nào không thoải mái không?”

Thẩm Dao lắc đầu: “Không có, ngủ một giấc thật ngon là khỏe lại thôi.”

Thấy Thẩm Dao không sao, Chu Luật mới thở phào nhẹ nhõm, bế Chu Chu đặt lên đùi mình ngồi.

Chu Luật có chút thắc mắc hỏi: “Sao tự nhiên lúc này lại tổ chức thi vậy?”

Mới khai giảng chưa đầy 2 tháng, đại học bình thường không phải chỉ có kỳ thi cuối kỳ thôi sao?

“Lớp em có người mạo danh đ.á.n.h tráo điểm thi đại học của người khác, trộm giấy báo trúng tuyển của người ta để đi học.”

“Hơn nữa người đó anh cũng từng gặp rồi đấy?”

Thẩm Dao ngẩng đầu lên, đầy hứng thú nhìn Chu Luật, có vẻ như muốn để Chu Luật đoán thử xem.

Chu Luật suy nghĩ một lát: “Là nam sinh viên chúng ta gặp lúc đi ăn cơm sao?”

Thẩm Dao nhìn Chu Luật, nhịn không được tò mò hỏi: “Đoán một cái trúng luôn, có phải mấy người làm bộ đội các anh đều lợi hại như vậy không?”

Khả năng quan sát và trực giác của Chu Luật đều cực kỳ nhạy bén, đây cũng là lý do Thẩm Dao quyết định kể cho anh nghe chuyện về số vàng.

Chu Luật tôn trọng cô nên có thể sẽ không hỏi, nhưng cô không muốn giữa hai vợ chồng có sự nghi kỵ, nên sau khi suy nghĩ kỹ cô đã nói cho anh biết.

“Không phải anh lợi hại, mà là nam sinh viên đó của em mang lại cảm giác là một kẻ tâm thuật bất chính.”

Chu Luật thỉnh thoảng có dẫn Chu Chu đến trường đón Thẩm Dao, cũng từng gặp qua không ít bạn học của cô.

Ánh mắt của những bạn học khác đều rất trong sáng chính trực, chỉ có nam sinh viên đó là khiến Chu Luật có cảm giác không tốt.

Thẩm Dao gật đầu: “Quả thực là tâm thuật bất chính, anh không biết đâu...”

Sau đó Thẩm Dao kể hết những chuyện tồi tệ mà Dương Vĩ Dân đã làm cho Chu Luật nghe.

Kể xong Thẩm Dao còn nhịn không được cảm thán: “Tục ngữ nói cấm có sai, miệng đàn ông là quỷ lừa người.”

“Thế nên mới nói, con gái tìm đối tượng nhất định phải mở to mắt ra mà nhìn, không thể chỉ nhìn mặt được.”

Vừa dứt lời, Thẩm Dao liền phát hiện Chu Luật đang nhìn mình với một biểu cảm như cười như không.

Chu Chu cũng đang cười híp mắt nhìn mẹ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vàng Làm Bà Chủ Cho Thuê Nhà - Chương 164: Chương 164: Thẩm Dao: Miệng Đàn Ông, Quỷ Lừa Người | MonkeyD