Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vàng Làm Bà Chủ Cho Thuê Nhà - Chương 119: Sữa Hấp Hai Lớp
Cập nhật lúc: 05/05/2026 18:23
Thẩm Dao cũng đã nói với Kỷ Niệm, Tô Dương bảo tính cách của Nhiên Nhiên rất giống cô lúc nhỏ.
Điều này khiến Kỷ Niệm vô cùng tò mò về cô em chồng chưa từng gặp mặt này.
Kỷ Niệm cũng đã nghe Tô Dương kể câu chuyện về bức ảnh, nói ra thì Nhiên Nhiên có thể coi là bà mai của Thẩm Dao và Chu Luật.
Hai người cũng mua quần áo cho An An và Chu Chu, rồi lại dạo nhất vòng trong cửa hàng bách hóa, mua một ít đồ rồi về quân khu.
...
Năm 1976 là 1 năm đặc biệt, đã xảy ra quá nhiều chuyện, quá nhiều người ra đi.
Tháng bảy, Thẩm Dao luôn chú ý đến tin tức trên đài phát thanh, trận động đất kinh hoàng thế giới đó đã không xảy ra, khiến Thẩm Dao thở phào nhẹ nhõm.
Tháng mười, bè lũ bị đập tan, cả nước hân hoan, người dân khắp nơi đổ ra đường ăn mừng.
Trường học tan sớm, Thẩm Dao đón Chu Chu đi mua thức ăn, chuẩn bị tối nay gọi Tô Dương và Kỷ Niệm đến cùng nhau ăn mừng!
Sau khi bè lũ bị đ.á.n.h đổ, tiếp theo sẽ là kỳ thi đại học, là cải cách mở cửa, là sự trỗi dậy của Trung Quốc, là sự cất cánh của con rồng khổng lồ!
Về đến nhà, Thẩm Dao vào bếp nấu cơm, Chu Chu bê một chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi trong nhà chính xem tivi.
Hôm nay Chu Luật cũng về sớm, vừa vào cổng sân đã thấy con trai đang ăn bánh quy nhỏ xem tivi.
“Chu Chu.”
“Ba!”
Nghe thấy tiếng ba, Chu Chu đứng dậy khỏi ghế đẩu, chạy bằng đôi chân ngắn cũn về phía Chu Luật.
Chu Luật bế Chu Chu lên, hôn lên má cậu bé: “Chu Chu hôm nay có ngoan không?”
“Ngoan ạ!” Chu Chu gật đầu, rồi lại nhớ đến nhiệm vụ của mẹ: “Gọi cậu đến ăn cơm.”
“Gọi cậu đến nhà ăn cơm phải không? Chúng ta đi xem mẹ trước đã.”
Chu Luật ôm Chu Chu vào bếp, hôn lên má Thẩm Dao đang thái rau.
Thấy ba hôn mẹ, Chu Chu cũng chu đôi môi nhỏ của mình lên đòi hôn Thẩm Dao.
Thẩm Dao cười ghé sát lại để Chu Chu hôn một cái.
“Hôm nay sao về sớm vậy?” Thẩm Dao nhìn đồng hồ, bây giờ chưa đến 5 giờ.
“Hôm nay là 1 ngày tốt lành, nên tan làm sớm.” Chu Luật cười nói: “Em đi gọi Tô Dương, anh nấu cơm.”
Nói rồi anh đặt Chu Chu xuống, xắn tay áo sơ mi quân đội lên đi rửa tay, lấy tạp dề trên người Thẩm Dao xuống đeo vào người mình.
“Được, vậy giao cho anh nhé đội trưởng Chu!”
Thẩm Dao cũng không khách sáo, giao nhiệm vụ nấu cơm cho Chu Luật, rửa tay xong liền chuẩn bị dắt Chu Chu sang nhà bên cạnh gọi Tô Dương.
“Cô giáo Thẩm yên tâm, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!”
Chu Chu nghe lời Chu Luật nói, làm động tác chào theo kiểu quân đội một cách ra dáng.
Dáng vẻ cố gắng ưỡn thẳng người của cậu bé khiến Thẩm Dao và Chu Luật bật cười.
Lúc Thẩm Dao và Chu Chu đến nhà Tô Dương, anh đang hái ớt trong vườn rau nhỏ, chuẩn bị nấu cơm tối.
Chu Chu chạy đến bên cạnh Tô Dương: “Cậu!”
“Anh, hôm nay anh và chị Kỷ Niệm đừng nấu cơm nữa, qua nhà em ăn.”
“Được thôi!” Tô Dương một tay cầm rổ, một tay bế Chu Chu lên, đưa ớt cho Thẩm Dao: “Cầm về làm món ăn kèm.”
Thẩm Dao nhận lấy cái rổ trong tay Tô Dương: “Cảnh Dật hôm nay ở nhà bà ngoại à?”
Lúc Nhậm Mẫn Nghi nghỉ ngơi sẽ bảo Kỷ Niệm đưa Cảnh Dật đến cho bà chăm sóc.
Hôm nay cô đến nhà trẻ không thấy Cảnh Dật, nghĩ chắc là đang ở chỗ dì Nhậm.
Tô Dương ôm Chu Chu đi về phía nhà Thẩm Dao: “Đúng vậy, mẹ vợ anh hôm nay nghỉ, Niệm Niệm sáng nay đã đưa Cảnh Dật qua đó, tan làm sẽ đi đón về.”
“Chị Kỷ Niệm hôm nay về ăn cơm chứ?”
Kỷ Niệm đôi khi sẽ ăn cơm luôn ở nhà mẹ đẻ rồi mới về, Thẩm Dao không chắc hôm nay cô có ăn cơm ở nhà mẹ đẻ không.
“Về ăn.”
Lúc Kỷ Niệm ra ngoài đã nói sẽ về ăn cơm, nên anh về đến nhà liền chuẩn bị nấu cơm, kết quả là Thẩm Dao đến.
Đến nhà Thẩm Dao, Tô Dương thấy Chu Luật một mình bận rộn trong bếp, hôn Chu Chu một cái rồi đặt cậu bé xuống đất: “Chu Chu đi chơi với mẹ đi, cậu vào giúp ba nấu cơm!”
Tô Dương cầm lấy cái rổ trong tay Thẩm Dao vào bếp: “Có gì cần giúp không?”
Chu Luật đang băm tỏi, cũng không khách sáo với Tô Dương: “Thức ăn gần như đã chuẩn bị xong, chỉ chờ cho vào nồi thôi.”
Tô Dương xắn tay áo, lấy tạp dề treo trên tủ bếp đeo vào, nhìn những món ăn trên bàn, đại khái đã biết hôm nay sẽ nấu những món gì.
Cá nấu dưa chua, sò điệp hấp miến tỏi, thịt xào ớt, tỏi tây xào đậu tằm, còn có nửa con ngỗng quay mang về.
5 giờ rưỡi, Thẩm Dao đang chơi ngựa gỗ với Chu Chu trong sân cuối cùng cũng thấy Kỷ Niệm đạp xe về.
Thẩm Dao nhanh chân chạy ra khỏi sân gọi Kỷ Niệm: “Chị Kỷ Niệm, anh trai em ở đây!”
“Chị đến ngay!”
Sau khi Kỷ Niệm về đến nhà, Chu Luật và Tô Dương cũng đã nấu xong bữa tối.
Cảnh Dật uống sữa xong đã ngủ thiếp đi, Kỷ Niệm đạp xe rất cẩn thận, Cảnh Dật ngủ một mạch từ nhà bà ngoại về trong thùng xe.
Thẩm Dao bảo Kỷ Niệm đặt Cảnh Dật vào giường nhỏ của Chu Chu để ngủ tiếp, đỡ phải bế.
Mấy người ngồi quanh bàn ăn, tay cầm nước ngọt cụng ly, mọi người đều không nói gì, nhưng đều hiểu bữa cơm này là để ăn mừng điều gì.
Họ đều đã thấy có người bị tổn thương vì cuộc cách mạng này, và cũng rất may mắn vì cuối cùng nó đã qua đi.
Chu Chu không hiểu, chỉ thấy cụng ly rất vui, bưng ly sữa Thẩm Dao pha cho cậu bé đòi cụng với mọi người.
Mấy người cười cạn ly với Chu Chu.
“Hy vọng các con có thể lớn lên khỏe mạnh, vui vẻ.”
“Hy vọng tổ quốc của chúng ta phồn vinh thịnh vượng!”
“Nhất định sẽ như vậy.”
...
Năm 1976 nhuận tháng tám, có hai Tết Trung thu.
Thẩm Dao và mọi người từ trước đến nay đều tổ chức sinh nhật theo lịch âm, cho Chu Chu cũng là sinh nhật âm lịch.
Nếu không có tháng nhuận, tháng này Chu Chu đã tròn 2 tuổi.
Chu Chu sắp tròn 2 tuổi cao chín mươi ba centimet, nặng 30 cân, Chu Chu nói chuyện cũng lưu loát hơn trước rất nhiều.
Chu Chu được coi là cao trong số những đứa trẻ cùng tuổi, nhưng trong mắt Thẩm Dao, cậu bé bây giờ chỉ là một đứa chân ngắn.
Tết Trung thu thứ hai của năm 1976, Kỷ Niệm đã hẹn trước từ sớm bảo gia đình ba người họ đến nhà ăn tối.
Hôm nay là ngày lễ, trường học tan sớm, Thẩm Dao tan làm về nhà chuẩn bị làm mấy phần sữa hấp hai lớp làm món tráng miệng sau bữa ăn.
Cậu bé chân ngắn Chu Chu mắt không rời nhìn mẹ dùng sữa bột của mình làm món ngon!
Thẩm Dao trước đây đã dùng sữa tươi để làm, lần này chuẩn bị thử dùng sữa bột.
Lúc này Thẩm Dao cũng không có cốc đo và thìa đo, tỷ lệ sữa bột và nước hoàn toàn dựa vào cảm giác, tham khảo cách pha sữa cho Chu Chu là được.
Thẩm Dao vừa khuấy sữa bột, vừa nhìn Chu Chu đang hau háu nhìn cái bát trong tay mình.
Không nhịn được buồn cười, cậu nhóc này đúng là một con mèo tham ăn!
Thẩm Dao không nhịn được trêu cậu bé: “Mắt của Chu Chu sắp rơi ra rồi kìa!”
Chu Chu nghe xong liền dùng hai tay che mắt, nói giọng sữa: “Không có!”
Cậu nhóc càng lớn càng khó lừa.
Thẩm Dao đặt sữa vào nồi đun nóng, lấy mấy quả trứng, tách lòng trắng và lòng đỏ, cho đường trắng vào lòng trắng rồi khuấy đều.
Sau khi chia lòng trắng trứng và sữa đã đun nóng vào sáu cái bát nhỏ, cho lên nồi hấp.
Thẩm Dao đi lại trong bếp, Chu Chu như một cái đuôi nhỏ, lẽo đẽo theo sau cô.
