Thập Niên 70: Kế Hoạch Nuôi Dạy Con Cái - Chương 65
Cập nhật lúc: 09/04/2026 18:02
“Là sao?” Quý Bình Lương hiếu kỳ.
"Tôi dùng thước để đo miếng đậu phụ mà cô ấy cắt. Sai số của mỗi miếng không quá một milimet. Khi rút d.a.o ra, đường cắt của cô ấy còn thẳng hơn thước. Anh có muốn ghi lại không?"
...
Tô Anh đã đi làm gần một tháng, sau hai ngày thầy Bàng bị thương ở tay, cô được sắp xếp nấu một vài món ăn trong nồi nhỏ, thời gian còn lại đều dành cho việc cắt và đồ ăn kèm, trừ lúc Từ Phân Nguyệt lảm nhảm vài câu còn lại thì cô cũng khá hài lòng .
Gia đình bên này rất thoải mái, Hàn Cảnh Viễn cũng không gây rắc rối cho cô, Cố Tri Nam là người hiểu chuyện nhất, có thể chăm sóc hai đứa nhỏ, Hàn Kinh Thần thì nấu bữa tối sau giờ học, mỗi ngày Tô Anh chỉ cần dạy Kinh Thần một món ăn .
Cậu thích được động viên. Lúc được cả nhà khen ngợi thì cậu rất vui.
Cậu cũng nói, khi trở lại Bắc Kinh vào dịp Tết Nguyên đán sẽ nấu ăn cho ông nội của mình, chắc chắn sẽ khiến ông nội ngạc nhiên. Mỗi khi nghĩ đến điều này, cậu đều rất phấn khích.
Một cuộc sống thoải mái như vậy khiến Tô Anh cảm giác được bình yên trước cơn bão, cô hy vọng đó chỉ là cảm nhận của mình.
Vào mùa này ruồi muỗi khá nhiều, đặc biệt là trong bếp. Cố Tri Nam từng nói, trước kia nguyên chủ từng ở sau bếp luyện tập khả năng đ.â.m ruồi đang bay bằng kim, còn có một tiểu đồ đệ.
Tô Anh cũng biết kỹ năng này, cô dùng lông gà trống làm ra mười mấy cái phi tiêu, mỗi cái đều đ.â.m trúng một con ruồi dính trên tường. Bọn nhỏ nhìn thấy đều vỗ tay khen ngợi.
Đặc biệt là Hàn Kinh Thần, cậu bé bắt cô nhất định phải dạy mình chiêu thức này.
Khi Hàn Cảnh Viễn về nhà, anh nhìn thấy những con ruồi dính trên tường thì ngạc nhiên nhìn Tô Anh.
Tô Anh giải thích: "Tri Nam nói trước đây em từng có kỹ năng này. Hôm nay em mới thử lại, không ngờ vẫn chuẩn xác như vậy."
Hàn Cảnh Viễn gật đầu, nhưng cũng đề nghị: "Sau này đừng thử trong phòng bếp, nhìn đống ruồi nhặng này ghê quá."
Tô Anh đồng ý.
Cô quan sát thấy khí tràng của Hàn Cảnh Viễn là một màu xám xanh ảm đạm thì hỏi: "Sao anh tức giận vậy?"
Hàn Cảnh Viễn vội vàng nói: "Anh không tức giận."
Tô Anh hỏi Xán Xán: "Con nhìn xem hôm nay bố con có vui không?"
Xán Xán lắc đầu, con bé cảm thấy bố đang rất buồn bực.
Hàn Hâm Tinh nói: "Chú hai không tức giận, nhưng rõ ràng là có phiền muộn. Tại sao chú lại như vậy chứ?"
Hàn Cảnh Viễn bất đắc dĩ cười nói: "Nói gì thế, chú đâu nhỏ mọn như vậy. Chỉ là mẹ của Tri Nam đến, đang ở phòng trọ, chú vừa tiếp đón bà ta."
Tô Anh: ...Anh thực sự rất hào phóng.
Cố Tri Nam ngạc nhiên. Mẹ cậu tái giá khi cậu mới 4 tuổi, sau đó cũng không gặp lại. Thành thật mà nói, cậu không còn nhớ được những ký ức trước năm bốn tuổi.
Tô Anh vội vàng hỏi: "Anh về rồi, thế người kia đâu?"
...
Thịnh Hồng Tuệ đi làm trên phố, buổi chiều, cô ta được giao tiếp đãi Thạch Yến, người tìm thấy ở khu vực quân sự. Nghe nói bà ấy là mẹ chồng cũ của Tô Anh, bà ấy đến gặp con trai mình. Thịnh Hồng Tuệ cũng cất sự kiêu ngạo của mình và đón tiếp một cách nồng nhiệt.
Sau đó, cô ta nói rằng không thể liên lạc với Tô Anh, có thể cô đã đưa bọn trẻ về nhà khi bọn chúng tan học.
Thạch Yến nói không cần phải vội, dù sao thì Tô Anh bây giờ là người giám hộ của Cố Tri Nam, sẽ không tốt nếu bà ấy xuất hiện nên đã đến phòng trọ trước. Bà ấy còn nhờ Thịnh Hồng Tuệ sau khi Tô Anh tan làm thì phiền cô ta gọi điện báo cho bà ấy biết.
Sau đó, Thịnh Hồng Tuệ gọi trực tiếp cho Hàn Cảnh Viễn.
Quan Minh cảm thấy rằng việc Thịnh Hồng Tuệ gọi điện cho Hàn Cảnh Viễn và nhờ anh đến đón mẹ chồng cũ của Tô Anh là không đúng.
"Sao em không đến căng tin tìm Tô Anh?"
"Em đi tìm rồi, Tô Anh không có ở đấy, em đã gọi điện thoại cho doanh trưởng Hàn. Lúc nghe được tin báo, anh ấy còn nói sẽ đích thân đến đón."
Thịnh Hồng Tuệ bày ra dáng vẻ chuẩn bị được xem kịch vui. Cô ta hỏi chồng: "Anh nghĩ mẹ chồng cũ của Tô Anh đến đây để làm gì? Lúc đầu bà ấy không muốn nuôi hai đứa con trai này, nhưng bây giờ lại quay lại, chẳng lẽ Tô Anh xảy ra chuyện?"
“Sao em lại nghĩ như vậy?” Quan Minh khó hiểu.
"Em chỉ cảm thấy đây không phải chuyện đơn giản. Trước kia bà ấy còn không đến Bắc Kinh gặp Tô Anh, bây giờ lại đi nghìn dặm tới đảo Nam, thật không quá vô lý."
Quan Minh bảo vợ đừng xen vào việc riêng của người ta: "Có lẽ bà ấy chỉ nhớ con trai mình, đừng để ý chuyện đó nữa."
Cho dù chuyện này thật sự không đơn giản thì nó cũng không phải chuyện của bọn họ. Chồng hiện tại của Thạch Yến là một lãnh đạo quan trọng ở Bình Thành, không phải người bình thường, cho nên Thạch Yến đi ngàn dặm đến đây cũng không phải thường.
...
"Mẹ, đây là Tri Nam."
Tô Anh đưa Thạch Yến về nhà, sau đó đẩy Cố Tri Nam đang ngơ ngác về phía trước một bước.
Tô Anh sau khi suy nghĩ đã quyết định gọi bà là "Mẹ", cô nghĩ lần này Thạch Yến đến sẽ không chỉ đơn giản là để gặp con trai mình, hơn nữa bà ấy còn không báo trước.
Vì vậy, cho dù là lý do là gì thì cứ giữ mối quan hệ tốt đã.
Hiện tại cô thật sự cảm thấy việc không kế thừa toàn bộ ký ức của nguyên chủ là chuyện vô cùng tốt, mất trí nhớ có thể giải quyết rất nhiều phiền toái.
Cho dù trước mặt là người quen, cũng không cần giả vờ. Nếu tính cách của cô thay đổi, người khác sẽ nghĩ là do mất trí nhớ.
Thạch Yến cười nói: "Từ khi mất trí nhớ, tính cách của con đã thay đổi rất nhiều. Trước đây con chưa từng gọi mẹ là mẹ, nhưng cũng không thể trách con, là do mẹ chưa làm tròn trách nhiệm của một người mẹ."
Thạch Yến vừa vui vừa không nỡ.
