Thập Niên 60: Tôi Mang Kho Hàng Tích Trữ Xuyên Về Thập Niên 60 - Chương 757

Cập nhật lúc: 19/04/2026 17:16

Rất nhanh, chị lên tiếng.

“Tôi chỉ hỏi anh một câu, cuộc sống này anh còn sống hay không.”

Giọng nói bình tĩnh, không hề gào thét, không chất vấn, không ép buộc, rõ ràng là câu hỏi, lại bị chị nói ra không chút d.a.o động cảm xúc nào.

Trưởng đoàn Triệu ngây người, không phải là tốt lành thế này, sao đột nhiên lại nói tới chuyện này?

“Phương?

Em bị làm sao thế?

Cuộc sống này vẫn tốt đẹp, chắc chắn phải sống chứ?

Sao thế, nhà xảy ra chuyện gì à?

Có chuyện gì chúng ta nói ra, hai người thương lượng giải quyết, tổng thể là sống tiếp được.”

Trưởng đoàn Triệu hiểu lầm rồi, còn tưởng là nhà xảy ra chuyện lớn gì, mặc dù hơi hoảng, nhưng vẫn là ưu tiên trấn an vợ trước.

Ngô Tú Phương ngẩng đầu lên, trong bóng tối nhìn thẳng anh, “Yên tâm, nhà không có chuyện gì, chỉ là tôi có một chuyện.”

“Không có chuyện gì là tốt, không có chuyện gì là tốt.”

Trưởng đoàn Triệu thở phào nhẹ nhõm, tiếp đó liền nói:

“Có chuyện gì em cứ nói thẳng là được, hai chúng ta, còn có gì không thể nói.”

“Từ mai bắt đầu, anh không được phép gửi tiền về bên đó nữa, sau này ngoài phí phụng dưỡng hàng tháng ra, một đồng anh cũng không được phép cho thêm.”

Ngô Tú Phương hít sâu một hơi, nói ra lời trong lòng.

Đồ oan đại đầu này, chị một ngày cũng không muốn làm tiếp!

Ngay cả làm bộ làm tịch cũng chẳng muốn tiếp tục, trực tiếp xưng là “bên đó” chứ không phải “quê nhà”, trong mắt chị, nơi đó chưa bao giờ là nhà của chị.

“Bên đó?”

Trưởng đoàn Triệu ban đầu hơi nghi hoặc, rất nhanh liền phản ứng lại nơi chị nói, thần sắc lập tức thay đổi, “Sao đột nhiên lại nói chuyện này?

Sao thế, nhà lại viết thư đòi tiền à?

Thư đâu cho tôi xem nào.” còn tưởng là quê nhà lại chọc giận người ta.

“Không có thư.”

“Vậy sao em đột nhiên lại nhắc chuyện này?

Chúng ta chẳng phải bàn bạc xong rồi sao?

Bố uống thu-ốc tốn tiền, tôi quanh năm không ở bên cạnh, đều là anh cả chú út bọn họ chăm nom, không góp sức được thì gửi nhiều tiền một chút cũng là nên làm.

Còn về phần những cái khác, sau này chúng ta tổng thể vẫn phải về quê, những quan hệ đó không thể cắt đứt được, tình nghĩa đi lại vẫn phải tiếp tục.”

Trưởng đoàn Triệu xoa xoa huyệt thái dương, hơi đau đầu.

Vợ đã không phải lần đầu tiên vì chuyện này mà làm loạn với anh, nhưng anh là con là anh em, có thể làm thế nào?

Chẳng lẽ đều không nhận nữa sao?

Ngô Tú Phương thần sắc bình tĩnh, phản ứng của anh chị đã đoán trước được rồi.

Chỉ là, chị cũng không thể giống như trước đây bị anh ba câu hai lời qua loa cho xong chuyện nữa.

“Triệu Cương, ‘bệnh’ của bố anh là thế nào, chúng ta đều hiểu rõ trong lòng.

Số tiền gửi về đó rốt cuộc tiêu vào đâu, tiêu vào ai cũng không cần tôi nói nhiều.

Bố mẹ anh cả chú út anh đều quan trọng, tình nghĩa đi lại cũng quan trọng, đúng vậy, trong lòng anh, những chuyện khác đều quan trọng hơn tôi và các con.”

Nói đến cuối cùng, Ngô Tú Phương tự giễu cười cười.

Triệu Cương muốn mở miệng nói gì đó, bị ngắt lời.

“Hai năm trước anh cả đi học muốn một cây b.út máy, nhưng vì b.út máy đắt, sợ tăng gánh nặng cho gia đình, không dám mở miệng đòi, kết quả anh quay đầu lại vì một bức thư mà mua cây b.út máy cho cháu trai anh.

Anh làm chú tốt, thì đã làm một người bố tốt chưa?”

“Những năm này bên đó cứ tìm đủ loại lý do đòi tiền anh, hôm nay bệnh nặng rồi, ngày mai cháu trai kết hôn rồi, thật sự không tìm được lý do, thì để bọn trẻ tìm anh, anh lần nào cũng cho.

Rõ ràng lương anh cao, nhưng cuộc sống nhà chúng ta, ở trong khu tập thể gia đình quân nhân là hạng khó khăn nhất.”

“Tiền mừng tuổi tiền tiêu vặt trong tay con nhà người ta chưa bao giờ ít, Thiết Đản bọn chúng đi ra ngoài cùng người ta cũng không dám chạy ra cửa hàng cung tiêu.

Nhà người ta ba ngày năm ngày có thể mua chút thịt sườn heo này nọ về cải thiện, nhà chúng ta một tháng mới ăn được ba bốn bữa thịt.”

“Năm nào tôi cũng phải nói lời hay với chị Trần, để chị ấy tiếp tục cho tôi trồng đất, chỉ vì có thể trồng thêm ít khoai lang khoai tây, chỉ vì để bọn trẻ có thể ăn thêm bát cơm.

Nhưng dù là vậy, bọn trẻ cũng không được khỏe mạnh bằng cháu trai anh.”

“Nếu là đàn ông nhà tôi không có bản lĩnh thì tôi cũng nhận, nhưng có phải thế không?

Anh nói cho tôi biết?”

Nói tới đây, Ngô Tú Phương cảm xúc hơi sụp đổ, sự ủy khuất đè nén bao nhiêu năm phun trào, chị đứng dậy từ trên giường, ngón tay điểm từng cái nặng nề lên ng-ực Triệu Cương.

“Anh nói cho tôi biết, có phải đàn ông tôi không có bản lĩnh không nuôi nổi con cái không?”

“Anh nói cho tôi biết bọn trẻ có nên nhìn bố mình đối xử với con người khác tốt hơn đối xử với mình không?”

“Anh nói cho tôi biết tôi đáng đời nhìn con mình tằn tiện chi tiêu, người khác tiêu tiền chồng tôi ăn ngon mặc đẹp không?”

Từng cái từng cái, như điểm lên trái tim Triệu Cương, nặng nề, khiến đầu óc anh lập tức nổ tung.

Xả một trận, Ngô Tú Phương lau lau nước mắt, dùng sức hít sâu một hơi kiểm soát cảm xúc của mình, lạnh lùng nói:

“Nói cho cùng, cũng là tôi làm mẹ không có bản lĩnh, mới khiến chúng chịu bao nhiêu khổ cực.”

Tại sao có ủy khuất cũng không nói nhỉ?

Tại sao không dám tranh cãi đến cùng nhỉ?

Nói cho cùng là chị không có bản lĩnh, không phải tiền mình kiếm được, tiêu dùng lên đều không có khí thế, huống chi là đi ngăn cản anh cho tiền.

Nói cho cùng, chị chỉ là một người ngửa tay xin tiền.

“Được rồi, tôi cũng không nói nhiều với anh nữa, nếu anh đồng ý, chúng ta liền giống như trước đây sống cho tốt, nuôi dạy bọn trẻ thành người.

Nếu anh không đồng ý…”

Nói tới đây, Ngô Tú Phương mím mím môi, “Nếu anh không đồng ý, sau này chúng ta liền tách ra sống, anh sống cuộc sống của anh, tôi mang bọn trẻ sống cuộc sống của chúng ta, mỗi tháng anh đưa một nửa lương cho tôi làm chi phí nuôi dưỡng bọn trẻ, đây là anh với tư cách người bố nên cho, còn phần còn lại, anh muốn cho ai tiêu đều được, tôi sẽ không nói một câu nào nữa.”

Chị ngừng một lát, tiếp tục nói:

“Tất nhiên, nếu anh muốn ly hôn cũng được, bọn trẻ tôi mang đi, chi phí nuôi dưỡng anh cứ nhìn mà cho, không muốn cho cũng được, tôi mang bọn trẻ về nhà mẹ đẻ, theo làm việc đồng áng, tổng thể là không ch-ết đói được.”

“Anh có thể suy nghĩ kỹ, nghĩ kỹ rồi nói cho tôi biết câu trả lời là được.”

Nói xong Ngô Tú Phương không muốn ở lại thêm nữa, đứng dậy liền muốn rời đi.

“Xin lỗi —”

Chị dừng bước, đứng tại chỗ không động đậy.

“Xin lỗi, anh không biết…”

Trong giọng nói tràn đầy sự hối hận, Triệu Cương ngồi xổm xuống ôm đầu, “Anh không biết anh cả muốn b.út máy, anh chỉ cảm thấy bao nhiêu năm không ở nhà, không được phụng dưỡng trước mặt bố mẹ, nên mới nghĩ gửi nhiều tiền một chút, bọn họ cũng có thể sống những ngày tốt đẹp hơn.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.