Thập Niên 60: Tôi Mang Kho Hàng Tích Trữ Xuyên Về Thập Niên 60 - Chương 665
Cập nhật lúc: 19/04/2026 12:52
Tốc độ này, sống như là có ch.ó đuổi theo sau lưng vậy.
“Ấy –" Giản Thư chìa bàn tay ra, nhưng chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng Ngô Tú Phương chạy đi và lớp bụi cuốn lên phía sau.
Cúi đầu nhìn cái bát được nhét vào tay, cô mới hiểu tại sao Ngô Tú Phương lại chạy nhanh thế.
Chỉ thấy trong bát đựng mấy con cá diếc nhỏ bằng bàn tay, cá đã được làm sạch sẽ rồi, là mức độ có thể cho vào chảo nấu ngay.
Trong mắt Giản Thư lóe lên một tia bất lực, chị dâu Tú Phương là người như vậy đấy, nửa điểm cũng không muốn chiếm tiện nghi của người khác.
Có một bát canh đậu xanh, chỗ nào đáng giá nhiều đồ như thế, đều đưa cho cô rồi, cũng không biết trong nhà còn hay không.
Nhưng cô cũng biết tính cách của Ngô Tú Phương, nếu đưa trả lại thì bà chắc chắn sẽ không nhận, cô cũng không muốn vì chút đồ này mà ảnh hưởng tới tình cảm giữa hai người, đành phải nhận lấy.
Đóng cửa sân, bưng bát vào trong nhà, cất cá vào trong không gian.
Gà hầm nấm lúc trưa vẫn chưa ăn hết, Giản Thư cũng không định làm món mới, trực tiếp đặt lên lò sưởi hâm nóng, lại thái thêm chút thịt bò, dạ dày bò, cánh gà, rong biển, đậu phụ lá làm thành một đĩa卤味 (món thịt hầm/kho gia vị) tổng hợp.
Lại thêm cơm trưa chưa ăn hết, bữa tối liền chuẩn bị xong rồi.
Có lẽ đã quen với những ngày hai người cùng ăn cơm, gắp thức ăn cho nhau, trò chuyện cuộc sống, lúc này một mình ngồi trên bàn, Giản Thư chọc chọc những hạt cơm trong bát, hiếm khi không có khẩu vị.
Dựa theo nguyên tắc không được để thừa cơm, Giản Thư ăn xong một bát cơm liền đặt đũa xuống, thu dọn xong bát đũa rồi nhanh ch.óng đi tắm, liền chui vào trong chăn.
Nằm nghiêng trên giường, hít hà mùi hương quen thuộc bên cạnh, dần dần chìm vào giấc mộng.
Sáng hôm sau thức dậy, Giản Thư hơi mơ hồ, tối qua cô mơ rồi, mơ thấy Cố Minh Cảnh về rồi, cô rất vui, cứ kéo người ra rìu dặm chuyện cũ, nói ra hết nỗi lòng, quậy phá tới nửa đêm mới ngủ.
Nhưng tỉnh lại, mới biết tất cả chỉ là mơ, không kìm được tâm trạng hơi chùng xuống.
Ngẩn người ngồi trên giường, không có chút tinh thần nào, chút cũng không muốn động đậy.
Cho đến khi tiếng còi thức dậy vang lên, cô mới thu dọn lại tâm trạng.
Ăn xong bữa sáng, cô liền đạp xe ra ngoài.
Cô dự định đi một chuyến lên thị trấn, mua sắm chút đặc sản núi rừng và những thứ khác không có trong không gian, tiện thể đi dạo một vòng cửa hàng bách hóa, bổ sung một ít bánh ngọt, bánh bích quy, sữa mạch nha...
Sau khi ở cùng nhau cô mới phát hiện, Cố Minh Cảnh khá thích ăn những thứ này, lúc đi làm bình thường cũng sẽ gói một ít mang theo bên người, lúc không có người liền lấy ra ăn chút chút.
Đối với việc này Giản Thư rất nuông chiều, người đàn ông mỗi tối về nhà bộ quần áo thấm mồ hôi đều có thể vắt ra nước, có thể thấy lượng huấn luyện bình thường lớn đến mức nào.
Lượng huấn luyện lớn rồi, tình trạng c-ơ th-ể này đương nhiên cũng phải theo kịp, tuy trong nhà bữa nào cũng đảm bảo có một món thịt, nhưng Giản Thư luôn lo lắng dinh dưỡng không đủ.
Chỉ đành nhét thêm cho anh nhiều thịt khô, điểm tâm, hạt dẻ... có lượng protein cao, nhiệt lượng cao, dùng để bù đắp sự tiêu hao của anh.
Cho nên bánh ngọt bánh bích quy những thứ này trong nhà đều chuẩn bị đầy đủ, rất nhiều lúc Giản Thư sẽ chọn tự mình làm, nhưng nếu đi cửa hàng bách hóa cung tiêu xã, trong tay vừa hay có phiếu thì cô cũng sẽ mua một ít về, cứ coi như là đổi khẩu vị, dù sao những thứ cửa hàng bán cô cũng không chắc là biết làm.
Sau khi ra ngoài Giản Thư đi một chuyến sang nhà hàng xóm trước, nói với Ngô Tú Phương một tiếng, hỏi bà xem có món gì cần mang theo không, cô có thể tiện tay giúp mang về.
Đi một chuyến lên thị trấn đi đi về về mất mấy tiếng đồng hồ không nói, ngồi xe còn phải trả tiền xe, cho nên không ít người đều không muốn đi, có thể mua được ở cung tiêu xã thì ở cung tiêu xã, không mua được thì tìm người đi thị trấn giúp mang theo, thực sự không còn cách nào nữa mới đi một chuyến.
Ngô Tú Phương cũng là một người tiết kiệm, dù sao cũng tới được hai tháng rồi, Giản Thư vẫn chưa thấy bà đi một lần nào.
Dù sao cô cũng phải ra ngoài, vừa hay giúp bà mang về cùng, cũng chỉ là việc tiện tay.
Ngô Tú Phương nghe mục đích của cô, không kìm được mừng rỡ, bà vừa hay có đồ muốn mua.
“Thế cô em nếu tiện thì giúp chị xem cửa hàng bách hóa có len bán không, có thì giúp chị mang về vài cân len.
Hiện tại trời này cũng dần dần lạnh rồi, áo len quần len những thứ này cũng phải chuẩn bị thôi."
Giản Thư không nói hai lời liền nhận lời:
“Được, thế màu sắc có yêu cầu gì không ạ?"
“Tùy, màu gì cũng được, chị không kén.
Dù sao áo len là mặc bên trong, đẹp hay không đều không nhìn thấy."
Ngô Tú Phương xua xua tay, vẻ không quan trọng.
Thời này mua được là tốt rồi, có gì dùng nấy, còn gì để mà kén chọn?
Mấy ngày trước cung tiêu xã về một lô len, bà đây mới nghe thấy tin tức chạy tới, đã bán hết rồi.
Nói là bán hết rồi, thực ra phần lớn đều bị mấy cô nhân viên bán hàng cửa cung tiêu xã chia nhau rồi, mang ra bán bình thường chỉ có chút xíu, nhà tập thể lại đông người, chỗ nào đủ chia chứ?
Nhưng không mua cũng không được, thời tiết bên này, không có chút áo bông quần bông áo len quần len mặc, chẳng phải đóng băng người rồi sao?
Người lớn thì còn đỡ, chỉ cần còn mặc được thì tàm tạm cũng qua được, nhưng trẻ con thì không được, cái đầu năm nay cao thêm một đoạn, tay áo ống quần đều ngắn rồi, căn bản không mặc được.
Nhà Ngô Tú Phương chính là tình trạng như vậy, anh cả anh hai trong nhà hai năm nay vừa hay đến tuổi lớn người, quần áo năm ngoái cơ bản đều không mặc vừa nữa.
Đi cung tiêu xã tranh cướp áo len không tranh được, bà đang trù tính xem có nên hôm nào đó đi thị trấn xem thử có còn tồn kho không, Giản Thư vừa hay tìm tới cửa, đúng là khéo thật.
“Được, cứ áo len đi, còn món gì khác không ạ?
Đến lúc đó em giúp chị mang về cùng."
Giản Thư ghi nhớ trong lòng, hỏi thêm một câu.
“Chỉ món này thôi, nếu có áo len thì em cho chị mang về vài cân, thứ khác nhà chị đều không thiếu."
Ngô Tú Phương xua xua tay, trên mặt treo nụ cười thẹn thùng:
“Thế lần này làm phiền em rồi."
“Chị dâu chị nói lời gì thế này, cũng chỉ là việc tiện tay thôi, không đáng gì đâu."
Giản Thư khách sáo lễ độ.
“Ấy, thế được, chị đi lấy tiền phiếu cho em."
Ngô Tú Phương nói xong liền vội vàng chạy về phía căn nhà.
Một lát sau, liền cầm một cái khăn tay đi ra:
“Tiền phiếu em cầm trước đi, mua được bao nhiêu thì mua, nếu không đủ thì chị về rồi em bảo chị."
