Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 146.3: Cuộc Gặp Gỡ Dở Khóc Dở Cười (3)
Cập nhật lúc: 10/05/2026 14:10
Tống Cúc Hoa rất ủng hộ. Từ khi làm kinh doanh bà như bị nghiện, đam mê kiếm tiền không dứt ra được. Bà cũng hiểu kiếm tiền, nhất là kiếm tiền to rất vất vả, nếu đến việc ở ký túc xá tập thể cũng không chịu được thì sau này làm ăn thế nào? Bà còn mong hai cô cháu gái trưởng thành, sau này thiết kế trang phục, mở xưởng may riêng, bao tiêu từ A đến Z...
Thế là hai cô gái này chẳng mấy khi về nhà. Chỉ có Xuân Mai vì muốn xin danh sách sách tham khảo của Hỉ Bảo nên chạy đến Bắc Đại hai lần.
Hôm nay vất vả lắm mới tranh thủ được chút thời gian rảnh rỗi về thăm nhà, thăm ba mẹ rồi thăm ông bà. Ai ngờ đâu...
Ba mẹ hai bên đều vắng nhà, bên ông bà nội cũng cửa đóng then cài.
"Cây cải thìa xanh xanh, héo hon trong đất vàng..."
"Đừng hát bài đấy! Cẩn thận bị thím hai đ.á.n.h cho bây giờ!"
Xuân Phương vừa cất giọng đã bị Xuân Mai chặn họng không thương tiếc. Cô nàng nghẹn lời rồi quyết đoán chuyển sang bài khác:
"Không có hương thơm của hoa, không có chiều cao của cây, tôi là một ngọn cỏ nhỏ vô danh ~~~"
"Bài này được đấy, cùng hát nào, một hai ba!"
...
Khi bác sĩ Đinh đến nơi đập vào mắt anh là cảnh tượng khó quên ấy.
Một trải nghiệm ấn tượng đến mức vài chục năm sau anh ta vẫn không thể xóa nhòa hình ảnh này khỏi tâm trí.
Khu này toàn là tứ hợp viện. Hai con ngõ lân cận vì bị nhà nước trưng dụng từ đầu, dù sau này được phân chia lại nhưng nhìn chung vẫn được bảo tồn khá tốt cùng lắm là dựng thêm cái lán trong sân, nhìn từ bên ngoài cổng lớn tường cao vẫn rất bề thế.
Tứ hợp viện Tống gia ban đầu trông cũng bình thường. Nhưng sau khi Tống Vệ Quân mua lại, vì ông không có thời gian sửa sang nên giao cho nhóm Tống Cường lo liệu. Tống Cường vốn tháo vát, không những tu sửa cẩn thận từ trong ra ngoài mà còn cất công tìm vật liệu cũ về phục chế.
Tóm lại sau một hồi tân trang, nhìn lại tứ hợp viện này lại toát lên vẻ cổ kính như chưa từng trải qua sự tàn phá của thời gian.
Và lúc này, trên bậc thềm đá ngoài cánh cổng gỗ to lớn của Tống gia, hai cô gái có khuôn mặt ưa nhìn ăn mặc theo mốt thời thượng nhất: tóc uốn xoăn nhẹ, tai đeo khuyên ngọc trai, tay đeo đồng hồ nữ tinh xảo, vai đeo túi da nhỏ, chân đi giày da bò sành điệu không để đâu cho hết.
Điểm duy nhất lạc quẻ là hai cô ngồi xổm trên bậc thềm đá một cách cực kỳ mất hình tượng, miệng còn đồng thanh hát vang bài Tiểu Thảo - nhạc phim Phương Thảo Tâm chiếu năm kia.
Tháng ba mùa xuân, gió xuân hây hẩy. Nhìn cảnh tượng lệch pha này, nghe tiếng hát bi thương nhưng lại buồn cười một cách chân thực ấy, bác sĩ Đinh không nhịn được bật cười thành tiếng.
Xuân Mai và Xuân Phương: ........................
"Khụ khụ, hai cô cứ tiếp tục, tôi... tôi đi ngang qua thôi."
Bác sĩ Đinh thấy hai cô gái im bặt, trố mắt nhìn mình vội bịa cớ định chuồn lẹ.
Đúng lúc quan trọng anh ta chợt nhớ lời dặn dò tha thiết của bà nội. Nếu chỉ là chuyện xem mắt không thành thì bà không đến nỗi làm gì anh ta, dù sao cũng thất bại bao lần rồi. Nhưng nếu ngay cả việc nhắn lời cũng không xong, không khéo bà lại tưởng anh ta cố tình chống đối hậu quả khó lường.
Cách khoảng ba năm mét, bác sĩ Đinh đang phải đưa ra lựa chọn khó khăn nhất cuộc đời còn Xuân Mai và Xuân Phương cũng luống cuống đứng dậy chỉnh đốn trang phục.
"Cái đó... đây có phải nhà bà cụ Tống không? Bà nội tôi nhờ tôi nhắn lời cho bà cụ."
Thấy hai cô gái ngượng ngùng gật đầu bác sĩ Đinh vội vàng truyền đạt lại lời nhắn, xong xuôi mới thở phào một hơi định quay người chuồn lẹ để tránh sự xấu hổ kéo dài thêm.
Đúng lúc đó Hỉ Bảo và bà cụ Triệu xách giỏ rau về tới nơi.
"Chị hai, chị phương! Hai chị đến bao giờ thế?"
Hỉ Bảo với độ nhạy cảm bằng không đối với không khí xung quanh vui vẻ chạy tới:
"Em với bà nội đi chợ đầu mối đường Nam Hủy một chuyến. Hai chị đến lâu chưa? Đợi sốt ruột lắm hả? Ủa, ai đây ạ?"
"Ngốc thế không biết gọi điện về trước mà hỏi, đáng đời đứng cửa hứng gió lạnh."
Bà cụ Triệu mắng yêu một câu, nghe thấy câu hỏi của Hỉ Bảo mới phát hiện bên cạnh còn có một người,
"Cậu chẳng phải là cái cậu gì..."
Ngập ngừng một chút bà cụ Triệu vỗ trán cái đét:
"Cháu đích tôn của bà chị Đinh! Đúng không? Bà ấy cho bà xem ảnh cháu rồi, ảnh tốt nghiệp ấy! Bà ấy còn bảo với bà là cháu thông minh từ bé, chỉ có mỗi tội là hay bám người không chịu đi nhà trẻ, tám tuổi vào lớp một còn khóc nhè, khóc ròng rã nửa tháng mới thôi."
Bác sĩ Đinh c.h.ế.t lặng. Anh ta hoàn toàn không ngờ trí nhớ của bà cụ Triệu lại tốt đến thế, chỉ xem qua ảnh tốt nghiệp mà nhận ra người thật. Ai cũng biết ảnh và người thật khác nhau một trời một vực, chưa kể anh ta đã tốt nghiệp gần một năm rồi.
Đương nhiên quan trọng nhất là anh ta đã đ.á.n.h giá thấp bà nội mình.
Bà bảo anh ta đi theo đuổi cháu gái người ta sao không nói tốt cho anh ta vài câu chứ? Không nói tốt cũng chẳng sao, đằng này lại đi bêu xấu anh ta thế này? May mà bà chưa kể chuyện anh 6 tuổi vẫn tè dầm.
"Bà nội cháu còn kể nhé, hồi cháu 6 tuổi..."
"Bà Tống! Bà Tống ơi, chuyện là thế này, sáng nay bà nội cháu có qua tìm bà đúng không ạ? Hai hôm nay bà chạy ngược chạy xuôi nên bận quá hóa lẫn, quên không báo với bà là trước khi diễn chính thức còn có hai buổi diễn tập nữa nên bảo cháu qua nhắn lại với bà."
Thấy đại sự không ổn bác sĩ Đinh vội vàng ngắt lời. Anh ta giờ đã hoàn toàn từ bỏ ý định theo đuổi cô cháu gái nhà này rồi nhưng tuyệt đối không muốn bị lột sạch sành sanh quá khứ đen tối trước mặt người lạ.
Bà cụ Triệu không nhận ra tâm tư nhỏ của anh ta. Trong mắt các bà cụ như bà, đừng nói chuyện xấu hổ của đám cháu trai, ngay cả con trai 40 tuổi đầu bà thích lôi ra bêu xấu lúc nào thì bêu.
Trẻ con cần gì thể diện? Cháu bảo cháu lớn rồi á? Ồ không, trong mắt các bà thì con cháu mãi mãi là những đứa trẻ không bao giờ lớn.
"Lại đây lại đây, vào nhà nói chuyện."
Bà cụ Triệu sờ túi lấy chìa khóa mở cửa, không quên quay sang hai cô cháu gái đang chắn đường,
"Hai đứa tránh ra! Ra chỗ khác chơi!"
Bác sĩ Đinh thực sự không muốn vào nhất là khi cô gái vừa hát hăng say nhất kia đang liếc anh ta bằng khóe mắt. Dù chỉ là cái liếc qua loa anh ta cũng cảm nhận được sự sụp đổ nồng đậm. Chỉ có thể thầm xin lỗi bà nội trong lòng: Cháu chịu thua rồi.
"Bà Tống, bà Tống ơi, lời cũng đã chuyển rồi..."
"Khách đến nhà là khách, đừng thấy bác là bà già nhà quê mà tưởng bà không hiểu lễ nghĩa nhé. Hôm nay chẳng phải cuối tuần sao? Vào đây, vào đây ngồi, nói chuyện từ từ."
Vừa nói cửa viện đã mở. Khí thế của bà cụ Triệu quá mạnh, chỉ vài câu nói bác sĩ Đinh đã bị lùa vào sân, theo sau là ba chị em gái.
"Hỉ Bảo! Đưa giỏ rau đây, chị mang vào bếp cho!"
Xuân Mai giật phắt giỏ rau trên tay Hỉ Bảo như thể có ai đuổi theo sau m.ô.n.g vèo một cái lao vào bếp không quên đóng sầm cửa lại.
Xuân Phương phía sau chỉ chậm một nhịp đã mất cơ hội trốn thoát ngàn vàng, tức đến giậm chân:
"Chạy nhanh thế làm gì? Chỉ giỏi chạy thôi!"
"Chị Phương Phương, người nhà mình ai chạy cũng nhanh mà. Bà nội thì... À, chạy nhanh nhất là Xú Đản, bà nội thứ hai, anh hai em chạy cũng nhanh lắm, từ phòng anh ấy sang nhà chính chỉ mất ba bước."
Hỉ Bảo nghiêm túc giải thích giúp chị Hai sau đó dứt khoát kéo Xuân Phương, cố tình hay vô ý ngăn cô nàng tiến về phía nhà chính.
Xuân Phương hoàn toàn không phát hiện động tác nhỏ của Hỉ Bảo chỉ đơ mặt nhìn cô em họ ngây thơ, hồi lâu mới ờ một tiếng:
"Biết rồi."
Bên kia, bà cụ Triệu đang gọi lấy trà pha nước.
"Để em!"
Không đợi Xuân Phương động đậy, Hỉ Bảo đã tranh trước một bước chạy vào bếp để lại Xuân Phương tuyệt vọng đứng chôn chân trong sân, chỉ cảm thấy hôm nay không nên bước chân ra khỏi cửa.
Hỉ Bảo vào bếp kiễng chân lấy lọ trà từ ngăn kéo trên cùng của tủ bát, bốc một nắm trà ném vào cái cốc đại tướng, đổ đầy nước sôi sùng sục rồi dưới ánh mắt trợn tròn của Xuân Mai cẩn thận bưng ra nhà chính.
Lúc này Xuân Phương cũng mượn cơ hội trốn vào bếp, oán niệm nhìn Xuân Mai. Không ngờ lại thấy Xuân Mai như gặp ma, cô buột miệng hỏi:
"Bà chị làm sao thế?"
"Bà nội bảo Hỉ Bảo pha trà?"
Thấy Xuân Phương gật đầu Xuân Mai vẫn không dám tin,
"Nó... Con bé Hỉ Bảo vừa lấy cái cốc siêu to khổng lồ từ tủ bát kia ra. Đúng, chính là cái loại cốc quân dụng chú tư mang về ấy, một cốc chứa được hơn nửa phích nước, nó đổ đầy ắp!"
Xuân Phương không để ý chi tiết này, nghe vậy nuốt nước bọt cái ực:
"Không sao đâu, ai lại đi uống trà thật, chắc nhấp môi hai cái là thôi."
"Nhưng nó ném cả một nắm to trà vào đấy..."
Xuân Mai không khỏi cảm thán,
"Đúng là em gái tốt của chị! Nó pha trà hay pha canh tảo tía thế? A! Chị nhớ ra rồi, hình như là lời anh cả dạy!"
"Cái gì cơ?"
"Em không nhớ à? Hồi xưa lắm rồi, lúc chị cả mới lấy chồng ấy anh ấy chẳng bảo là: Kẻ nào dám đến hỏi cưới em gái anh thì không cần khách sáo làm gì!"
Xuân Phương im lặng hồi lâu rồi đổi sang vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc:
"Tiêu đời rồi, Hỉ Bảo không tưởng gã đó là do hai chị em mình dẫn về đấy chứ? Chỉ là tình cờ gặp thôi mà!"
So với Xuân Phương, Xuân Mai càng tuyệt vọng hơn:
"Trọng điểm thật sự là Hỉ Bảo sao? Nó là trẻ con thì làm được gì? Cùng lắm là giở trò trẻ con sau lưng thôi. Mấu chốt là bà nội kìa! Xong rồi, chúng ta xong đời rồi!"
--
Hết chương 146
