Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 146.1: Cuộc Gặp Gỡ Dở Khóc Dở Cười (1)
Cập nhật lúc: 10/05/2026 14:09
Rời khỏi Tống gia, đúng như lời đã nói, bà cụ Đinh đi thông báo tin vui này cho mấy hộ gia đình khác. Dù hiện tại các loại tiết mục mọc lên như nấm nhưng rõ ràng người ta vẫn thích xem các nam thanh nữ tú trẻ tuổi hơn. Những tiết mục do các bà lão như họ dày công tập luyện thường rất khó được duyệt. May mắn thay lần này cuối cùng cũng đến lượt họ được lên sân khấu biểu diễn.
Bà cụ Đinh tinh thần phấn chấn trở về nhà, nhà bà cũng sống trong một tứ hợp viện cách Tống gia khoảng hai con ngõ. Khoảng cách đường chim bay thì không xa nhưng đi bộ vòng vèo cũng khá tốn sức. Hơn nữa bà cụ Đinh giữa đường lại tạt qua vài nhà khác nên khi về đến nơi thì đã quá bữa trưa từ lâu.
Hôm nay là cuối tuần, con trai, con dâu và hai cháu trai của bà cụ Đinh đều ở nhà. Tuy nhiên cậu cháu út năm nay thi đại học nên dù là ngày nghỉ cũng ru rú trong phòng cả ngày, đến bữa cơm cũng phải giục năm lần bảy lượt mới chịu ra. Hôm nay thì hay rồi, bà cụ Đinh về muộn vừa khéo gặp cháu trai út từ trong phòng bước ra.
"Bà nội lại chạy đi làm bác gái tổ dân phố miễn phí đấy à?"
"Trẻ con biết gì mà nói? Bà rảnh rỗi quá sinh tật đấy, nếu không phải tổ dân phố chê bà già quá thì bà đã bỏ tiền túi ra xin đi làm rồi."
Bà cụ Đinh lườm yêu cháu trai, nhìn vào nhà chính thấy cơm canh đã dọn lên, con dâu còn úp bát lên từng đĩa thức ăn để giữ nóng bèn biết ngay cả nhà đã đợi mình sốt ruột.
"Nhìn bà này! Mải mê công việc quên cả giờ giấc, cả nhà đợi tôi làm gì? Ăn cơm đi thôi."
"Nào nào, ăn cơm thôi."
Con dâu của Đinh gia đã quá quen với việc mẹ chồng suốt ngày chạy ra ngoài. Dù sao con cái cũng lớn cả rồi, nhìn nhà người ta mẹ chồng nàng dâu suốt ngày mâu thuẫn thì bà thấy mẹ chồng mình thế này lại hay. Sống lâu sống thọ hay không chẳng quan trọng, chỉ sợ các cụ cậy già lên mặt làm mình làm mẩy thôi.
Chờ cả nhà ngồi xuống, con dâu mới thuận miệng hỏi:
"Mẹ đi báo tin về tiết mục của đội trống cơm phải không ạ? Chẳng phải còn sớm sao?"
"Làm sớm cho xong việc chứ cứ để trong lòng thì làm gì mẹ cũng không yên."
Bà cụ Đinh nếm thử hai món, khen nức nở tay nghề con dâu rồi giục hai đứa cháu ăn nhiều vào. Một đứa làm bác sĩ bận tối mắt tối mũi, một đứa sắp thi đại học đều cần bồi bổ cả.
Bữa trưa có hai cái đùi gà to, bà cụ Đinh chia đều cho hai cháu trai, hai cái cánh gà gắp cho con dâu còn mình chọn mấy miếng dễ nhai mà ăn từ tốn. Bà cũng không quên nhìn con trai với ánh mắt tha thiết:
"Nhìn mẹ làm gì? Anh cũng ăn đi chứ, đầu gà với phao câu gà này là phần anh cả đấy."
Phải nói rằng sở dĩ bà cụ Đinh và bà cụ Triệu nhanh ch.óng trở thành bạn thân như chị em thất lạc nhiều năm là vì hai bà có quá nhiều điểm chung. Chưa nói chuyện khác, chỉ riêng cách đối xử với con cháu đã giống hệt nhau.
Đinh gia trừ cậu út đang đi học còn lại đều đã đi làm. Đương nhiên bà cụ Đinh đã nghỉ hưu từ lâu. Ngày thường con cháu bận rộn bà giúp đỡ cơm nước, dọn dẹp nhà cửa rồi đi chơi với các bà bạn già. Cả nhà bình thường đều bận, trưa thường không về nên hai bữa cơm cuối tuần là cơ hội hiếm hoi để cả nhà quây quần.
Vừa ăn vừa trò chuyện việc nhà, mọi người bắt đầu kể chuyện của mình.
Bà cụ Đinh gần đây chỉ quan tâm hai việc: chuyện hôn nhân của cháu đích tôn và chuyện học hành của cháu trai út.
Xét thấy cháu trai út chỉ còn vài tháng nữa là thi đại học, dù trong lòng sốt ruột đến mấy bà cũng không dám gây áp lực cho nó lúc này. Thế nên ánh mắt bà đảo qua lập tức khóa c.h.ặ.t vào cậu cháu đích tôn.
"Bà nội! Bà nội! Con biết rồi, mình ăn cơm trước đã, lúc ăn cơm không nói chuyện khác."
Bị bà liếc một cái bác sĩ Đinh trẻ tuổi đã lạnh sống lưng.
Bà nội nhà mình mình biết, thương con cháu là thật nhưng hố con cháu thì cũng nhiệt tình hết mình. Nghĩ đến chuyện từ khi tốt nghiệp Đại học Y Bắc Kinh đến nay mới hơn nửa năm mà anh ta đã bị ép đi xem mắt hơn chục cô thì bác sĩ Đinh chỉ thấy đầu to ra gấp đôi. Nếu không phải sợ ba vác ghế phang thì anh ta đã chuồn từ lâu rồi.
"Phụt..."
Cậu út Đinh gia là đứa nghịch ngợm, thấy anh trai bị bà nội ép đến mức này chẳng những không đồng cảm mà còn bật cười. Dù bị anh lườm cháy mặt, cậu chàng vẫn không có ý định thu liễm.
"Mày cứ cười đi, rồi cũng đến lượt mày!"
"Anh ơi, em mới học cấp ba, chờ thi đại học xong còn phải học bốn năm nữa. Kể cả tốt nghiệp xong không học tiếp thì ít nhất mấy năm nay em vẫn an toàn. Còn anh ấy à..."
Cậu út ghé tai anh trai, nửa trêu chọc nửa hăm dọa:
"Giục cưới đã là gì? Sợ là chờ anh cưới xong, bà còn giục đẻ nữa cơ."
Bác sĩ Đinh: ........................
Dù không nghe thấy hai câu cuối của cháu trai út, bà cụ Đinh vẫn tiếp lời rất đúng lúc:
"Cháu đích tôn à, bao giờ con mới cho bà bế chắt đây? Bà nói cho con biết, hôm nay bà sang nhà bà Tống vừa khéo gặp cô cháu gái của bà ấy cũng ở nhà. Bà đã kể với con chưa nhỉ? Cô bé ấy học Bắc Đại, năm tư rồi, sắp tốt nghiệp đấy."
"Người ta còn chưa tốt nghiệp mà bà đã nhắm trúng rồi à?"
Bác sĩ Đinh sụp đổ. Nhờ phúc của bà nội anh ta nổi tiếng khắp bệnh viện. Ai bảo bà nội anh ta vốn là y tá trưởng kỳ cựu ở đó chứ? Làm mấy chục năm, nghỉ hưu rồi bệnh viện thiếu người lại mời về làm tiếp, từ trên xuống dưới ai bà cũng quen. Nếu không phải sức khỏe không cho phép e rằng bà vẫn còn tiếp tục cống hiến nhiệt huyết.
Cũng chính vì nhân duyên của bà nội quá tốt nên vừa vào bệnh viện anh đã được chào đón nhiệt liệt. Ngay cả viện trưởng cũng vỗ vai anh bảo nhất định sẽ giới thiệu cho một cô gái tốt.
Thế này chẳng phải là hành hạ người ta sao?!
"Em trai con mấy tháng nữa là thi đại học rồi đấy!"
Bà cụ Đinh đột nhiên nổi giận, trừng mắt nhìn cháu đích tôn.
Bác sĩ Đinh tự dưng bị mắng liền ngơ ngác, quay sang nhìn đứa em đang cắm cúi ăn buột miệng nói:
"Sao ạ? Con biết nó sắp thi đại học, thành tích của nó còn tốt hơn con hồi xưa, có gì phải lo lắng đâu ạ? Hay là lát nữa con quan tâm nó một chút?"
"Ai khiến con quan tâm nó? Con nghĩ xem, nó sắp thi đại học thì cô bé Tống gia kia chẳng phải cũng sắp tốt nghiệp đại học sao?"
Phụt!
Cậu út Đinh gia suýt sặc cơm, vội vã lùa hai miếng rồi buông bát đũa:
"Con no rồi, mọi người cứ tự nhiên, con về phòng ôn bài đây."
Ở lại thêm nữa cậu sợ mình sẽ cười to thành tiếng, kiểu gì lát nữa anh trai cũng tẩn cho một trận.
"Đi đi, ôn tập cho tốt, chịu khó một thời gian nữa là xong."
Bà cụ Đinh cười tủm tỉm nhìn theo cháu trai út rồi quay lại nhìn chằm chằm cháu đích tôn bắt đầu bài giáo huấn tẩy não.
__Con tưởng con còn trẻ à? Đại học học 5 năm, đi làm gần một năm, con không còn nhỏ nữa đâu, sắp tam thập nhi lập đến nơi rồi!
__Chưa tốt nghiệp thì gọi là nhỏ à? Bà có bắt con cưới ngay đâu, tìm hiểu trước không được sao? Lấy cái khí thế của ông nội, của ba con năm xưa ra xem nào. Muốn có người yêu thì không thể ngồi chờ sung rụng được. Năm xưa ba con ấy à, theo đuổi mẹ con mặt dày mày dạn lắm, còn trộm cái khăn voan ông nội mua riêng cho bà để tặng mẹ con nữa cơ!
__Không nhỏ nữa đâu, phải khẩn trương lên, không nhanh chân thì gái tốt người ta rước đi hết. Con tưởng là con trai thì có quyền chờ đợi à? Người ta xinh đẹp, công việc tốt, gia cảnh tốt thì chờ thêm hai năm cũng chẳng sao. Con xem con có cái gì? Bác sĩ nghe thì oai đấy nhưng bà lạ gì cái nghề vất vả thế nào? Tranh thủ lúc còn trẻ lừa được cô nào về nhà thì lừa, già rồi xem ai thèm ngó ngàng!
Chờ bác sĩ Đinh thoát khỏi móng vuốt của bà nội thì đã ba tiếng đồng hồ trôi qua. Trong khoảng thời gian đó không chỉ thằng em vô lương tâm chạy mất dép đầu tiên mà ba mẹ anh ta cũng chuồn lẹ, để mặc anh một mình chịu trận. Cuối cùng anh ta buộc phải đồng ý sang Tống gia một chuyến.
"Ngoan, lý do bà nghĩ sẵn cho con rồi. Cứ bảo sáng nay bà quên dặn giờ diễn tập. Ngày Quốc tế Lao động diễn chính thức, trước đó còn hai buổi diễn tập nữa. Bà nói thời gian địa điểm cho con, con nhớ kỹ nhé..."
Bác sĩ Đinh rất muốn bùng nổ nhưng người làm anh ta bùng nổ lại là bà nội ruột. Nhớ hồi nhỏ ba mẹ bận công tác, bà nội làm y tá trưởng theo ca kíp, vì hai anh em mà bà toàn tranh trực đêm để ban ngày có thời gian chăm sóc cháu.
Nhớ kỹ lời bà dặn, bác sĩ Đinh lắc đầu thở dài ra khỏi cửa. Anh ta nghĩ bụng dù kết quả có ra sao thì cũng phải nể mặt bà nội cứ đến xem sao đã. Còn tại sao bà không thẳng thắn làm mối cho hai người anh ta cũng hiểu. Đơn giản là anh ta không giỏi giao tiếp với con gái, nếu nói toạc ra là đi xem mắt anh ta có thể xấu hổ đến mức không thốt nên lời. Thà rằng cứ mập mờ làm bạn bè tìm hiểu trước ít nhất sẽ không bị đứng hình.
...
Tống gia.
Ăn trưa xong Hỉ Bảo bảo bà nội nghỉ ngơi, tự mình xắn tay áo dọn dẹp bàn ăn, rửa bát đũa. Ban đầu bà cụ Triệu không chịu, bà thấy mình chưa đến mức không cử động được, chút việc cỏn con này có sá gì? Nhưng không lay chuyển được Hỉ Bảo. Hơn nữa đừng nhìn Hỉ Bảo EQ thấp đến mức dọa người, chân tay cô lại rất nhanh nhẹn. Mới nói được vài câu cô đã dọn bàn sạch sẽ, bưng mâm bát ra vòi nước rửa.
Thấy không ngăn được, bà cụ Triệu cũng kệ:
"Phải nói là cuộc sống bây giờ sướng thật đấy. Trước kia mở mắt ra việc đầu tiên là chạy ra giếng gánh nước. Nước giếng chỉ để ăn uống còn giặt giũ rửa bát đũa phải ra bờ sông. Ngày thường còn đỡ, gặp hôm nắng to hay rét đậm thì đúng là cực hình!"
Hỉ Bảo cười hì hì đáp:
"Giờ có nước máy tiện hơn bao nhiêu bà nhỉ? Nhà mình cái gì cũng có, giặt quần áo cũng có máy giặt, biết đâu sau này rửa bát cũng có máy móc làm hộ ấy chứ."
"Chỉ tổ làm hư đám trẻ các con, rửa có vài cái bát cái đĩa cũng đòi máy móc? Thế gọi là cái gì? Máy rửa bát à?"
