Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 830
Cập nhật lúc: 03/05/2026 20:01
“Được, tôi tiễn mọi người.” Kỷ Phong cõng Hạ Tuệ Tuệ ra ngoài, bên ngoài có hai chiếc xe đạp, trong đó có một chiếc là nhà họ Kỷ cho nhà bọn họ, chiếc còn lại dùng để đón Hạ Tuệ Tuệ.
“Chỉ có một chiếc xe đạp? Những người khác phải về thế nào?” Hạ Thiên có chút ngơ ngác.
“Cũng không phải là quá xa, chúng tôi đi bộ về là được. Trưởng bối trong nhà còn đang chờ hai người họ, chúng tôi không quan trọng.” Anh họ của Kỷ Phong xấu hổ giải thích.
Đối với yêu cầu khiến cho Hạ Tuệ Tuệ xấu hổ của người nhà, anh ta không muốn nhắc tới nửa lời. Nếu nói ra thì cũng chẳng lợi lộc gì, bọn họ tự biết với nhau là được.
Hạ Thiên đặt Hạ Tuệ Tuệ lên yên xe: “Tuệ Tuệ, sau này em là người nhà họ Kỷ, rảnh rỗi thì về thăm cha mẹ, nếu có ai bắt nạt em thì cứ nói với anh trai.”
Hạ Thiên lúc này vẫn còn ra vẻ anh trai tốt. Hạ Tuệ Tuệ cũng thấy yên tâm rời đi cùng Kỷ Phong.
“Bọn họ đều đi rồi?” Hạ Thiên vừa quay lại thì Hạ Hữu Đức đã hỏi anh ta.
Hạ Thiên nghe vậy, gật đầu nói: “Đều đi rồi, nhưng nhà đó cũng thật là quá đáng, cố ý khiến chúng ta mất mặt. Cha, sau này có thể chiếm lợi ích của nhà họ Kỷ được sao?”
“Kệ đi, dù sao chúng ta cũng không qua lại với nhà họ, chúng ta chỉ lui tới với em gái con, với cả sau này ai nhờ đến ai còn chưa biết đâu. Con trai, hôm nay cha và ông nội con đã nói chuyện với người nhà họ Vương rồi, sáng mai chúng ta đi đón bọn họ, chờ bọn họ dàn xếp xong xuôi là có thể giúp đỡ chúng ta.”
Nghĩ đến chuyện này là Hạ Hữu Đức lại vui vẻ, nghĩ ra biện pháp hay như vậy, ông ta đúng là thiên tài!
Hạ Thiên vẫn có chút bất an, mỗi lần cha đắc ý thì đều gặp phải chuyện không hay.
“Cha, cha chắc là bọn họ tới đây có thể giúp được chúng ta sao? Chúng ta sắp xếp công việc thời vụ cho bọn họ trong nhà máy, bọn họ có thể đáng tin như công nhân chính thức sao? Những người khác sẽ tin lời bọn họ nói lung tung sao? Nếu không thể thì bọn họ còn có tác dụng gì?”
Hạ Thiên cảm thấy chuyện này đã sai ngay từ đầu rồi! Hai ngày nay anh ta càng nghĩ càng cảm thấy không nên, không biết lúc trước cha nghĩ thế nào mà lại muốn mang cả nhà họ Vương lên tỉnh thành?
Hạ Hữu Đức không nghĩ nhiều như vậy, cũng không biết ông ta lấy đâu ra tự tin, nói: “Chuyện này chắc chắn là được. Nhà họ Vương trước kia có thể giày xéo Vương Thanh Hòa như vậy thì bây giờ cũng sẽ có cách, với cả nếu không làm được thì chúng ta lại đá bọn họ về, có gì khó khăn đâu chứ?” Hạ Hữu Đức nói vậy nhưng trong lòng cũng không nhịn được nói thầm, tại sao lúc đó ông ta lại muốn đưa người nhà họ Vương tới tỉnh thành vậy? Ông ta...
Hạ Hữu Đức cũng nói không rõ, nhưng người đã tới rồi, ông ta cũng không thể làm khác đi, bằng không sẽ rất mất mặt đến mức nào chứ?
“Được rồi, người tới cũng tới rồi, mặc kệ có được hay không, bây giờ chúng ta cũng không còn cách nào khác. Tiểu Thiên, chúng ta về thôi.” Hạ Toàn thông suốt hơn hai người kia nhiều, cùng lắm thì đưa người về thôi.
Bọn họ có làm được việc hay không thì một thời gian sau sẽ rõ. Nếu không được...
Ánh mắt Hạ Toàn lóe lên vẻ tàn nhẫn, nếu lại không được, năm đó có thể bắt cóc Vương Thanh Hòa thì bây giờ ông ta cũng có thể làm cho người biến mất.
Người nhà họ Vương chính là lựa chọn tốt nhất để thay bọn họ làm những việc này.
