Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 825
Cập nhật lúc: 03/05/2026 20:01
Tiểu Trương vô cùng khó hiểu.
Vương Thanh Hòa lại đoán được một ít, đại khái là Vương Thủ Thành không yên tâm những người khác nên cuối cùng mới dẫn đến kết quả như vậy. Chỉ cần Vương Thủ Thành bị bắt thì xem như kế hoạch này không uổng phí.
“Chuyện lần này thật sự cảm ơn cậu, Tiểu Trương.” Vương Thanh Hòa cảm ơn Tiểu Trương, nếu không có Tiểu Trương hỗ trợ thì anh sẽ phải tốn thêm khá nhiều công sức.
“Chuyện này có gì đâu chứ? Có thể giúp anh Vương làm việc là em vui rồi, hơn nữa nếu không phải anh Vương nhắc nhở bọn em, để anh trai em tiếp tục công việc lúc trước thì lần này đã xảy ra chuyện rồi. Chuyện này phải là hai anh em em cảm ơn anh mới đúng.”
Tiểu Trương nhớ đến tin tức mà anh trai cậu ấy hỏi thăm ngày hôm qua, không nhịn được mà rét run, đến cả những nơi khác cũng biết quy mô kinh doanh chợ đen ở huyện bọn họ rất rầm rộ. Cậu ấy và anh trai thừa cơ hội giã từ sự nghiệp trên đỉnh vinh quang, hơn nữa còn giao lại mấy sạp hàng cho Vương Thủ Thành, người khác không thể tra được chứng cứ đầu cơ trục lợi của anh em cậu ấy, chuyện cậu ấy giúp đỡ anh Vương so với chuyện anh Vương giúp đỡ bọn họ thật sự là nhỏ bé không đáng kể.
“Anh Vương, còn có chuyện này nữa.” Tiểu Trương nhớ lại chuyện hai ngày nay một người bạn đã nói với cậu ấy, cảm thấy phải nhắc nhở Vương Thanh Hòa một chút.
Vương Thanh Hòa nghi hoặc: “Là chuyện gì?”
“Nhà họ Vương cách nhà một người bạn của em khá gần, cậu ấy nói gần đây thường xuyên có người lạ đến nhà họ Vương, nhìn không giống người ở huyện ta, ăn mặc ngay ngắn chỉnh tề, là hai người đàn ông, một ông già và một người trung niên. Lúc bọn họ tới có cầm theo một ít quà cáp, sau đó rời đi rất nhanh.”
Tiểu Trương nói hết những lời bạn cậu ấy đã miêu tả cho Vương Thanh Hòa, cũng tả lại diện mạo của hai người kia một lần. Vương Thanh Hòa nghe xong, lập tức nghĩ đến hai người, hẳn là Hạ Toàn và Hạ Hữu Đức, nghe lời mô tả có vẻ rất giống bọn họ. Nhưng mà Hạ Hữu Đức hẳn là rất hận nhà họ Vương phá hỏng chuyện tốt của ông ta, nếu thật là bọn họ thì ắt hẳn là có chuyện cần dùng đến nhà họ Vương.
Trong lòng Vương Thanh Hòa đã có tính toán: “Tôi biết rồi, nhà họ Vương sẽ mau ch.óng có động tĩnh gì đó, cậu giúp tôi lưu ý một chút, nếu nhà bọn họ xảy ra chuyện gì thì cậu liên hệ với Dư Thành, anh ấy sẽ nghĩ cách đến báo với tôi.”
“Được, anh Vương cứ yên tâm, em chắc chắn sẽ để ý giúp anh.” Tiểu Trương vỗ n.g.ự.c bảo đảm.
“Cảm ơn.” Vương Thanh Hòa vô cùng biết ơn Tiểu Trương, tuy anh cũng từng giúp Tiểu Trương nhưng Tiểu Trương đã giúp anh nhiều chuyện hơn rất nhiều. Không có Tiểu Trương hỗ trợ, anh và Tú Tú muốn rời khỏi thôn đi ra ngoài sẽ phải tốn rất nhiều sức lực.
“Anh Vương lại cảm ơn em rồi, như vậy khách sáo quá.” Tiểu Trương vò đầu, có chút bất đắc dĩ. Anh Vương cái gì cũng tốt, chỉ là phân chia quá mức rạch ròi.
Lúc này bên ngoài lại vọng tới tiếng đập cửa, Tiểu Trương nghe thấy thì nhanh ch.óng đứng lên: “Hẳn là anh của em tới tìm, anh Vương, em đi trước đi.”
“Để tôi tiễn cậu.” Vương Thanh Hòa đứng dậy đưa người ra ngoài.
Ngoài cửa lớn, anh cả Trương nhìn thấy Vương Thanh Hòa, trong lòng cũng vô cùng biết ơn.
Lần này anh ấy tới tỉnh thành, tin tức thu được càng khiến anh ấy thêm kinh hãi, cũng cảm thấy bản thân quá may mắn. Không ngờ chuyện kinh doanh chợ đen ở huyện bọn họ lại nổi danh như vậy!
“Anh Vương.” Anh cả Trương cũng chào hỏi Vương Thanh Hòa.
Vương Thanh Hòa có chút bất ngờ với cách xưng hô này nhưng cũng không phản bác, thuận miệng hỏi anh ấy tình hình chợ đen bên kia.
Anh cả Trương cân nhắc một lúc, sau này em trai và anh ấy sẽ đến nhà máy làm việc, nhưng mà... nếu ngày nào đó có cơ hội tham gia vào thì bọn họ vẫn muốn thử một lần. Anh ấy đã suy nghĩ khá lâu, cứ cảm thấy người tên Vương Thanh Hòa này không đơn giản. Hiện tại còn chưa có gì nhưng tương lai ai mà biết được?
