Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 782
Cập nhật lúc: 01/05/2026 22:02
Hạ Thiên vừa rời khỏi đơn vị đã thấy ông nội đứng đó chờ, anh ta có chút kinh ngạc: “Ông nội? Trời lạnh như vậy, sao ông lại tới đây?”
Hạ Toàn đã lạnh đến mức mặt mày trắng bệch: “Tiểu Thiên, em gái cháu xảy ra chuyện rồi.”
“Tuệ Tuệ? Con bé làm sao?” Hạ Thiên không quá quan tâm tới chuyện của em gái, Tuệ Tuệ từ nhỏ đã lanh lợi, có thể xảy ra chuyện kinh thiên động địa gì chứ?
“Nó và Kỷ Phong ngủ với nhau trên giường của Hạ Vi còn bị người ta phát hiện.” Hạ Toàn nhanh ch.óng nhỏ tiếng thuật lại tình huống cho cháu trai nghe, Hạ Thiên nghe xong chỉ biết ngẩn ra. Anh ta nghe hiểu từng chữ riêng biệt nhưng tại sao ghép lại thì chẳng khác gì thiên thư thế này?
“Hiện tại nó đã bị bác cả của cháu đuổi đi rồi, là do cha cháu cầu tình nên cháu mới không bị đuổi đi. Sau này cháu phải cẩn thận một chút, đừng để bọn họ bắt được nhược điểm. Bác dâu của cháu vốn đã không thích cháu, cả đám Hạ Vi cũng không thích. Trước khi ông và cha cháu đuổi được Vương Thanh Hòa kia đi thì cháu không được phép tùy hứng.” Hạ Toàn vô cùng lo lắng cho tương lai của cháu trai.
Hạ Thiên thật sự muốn mắng người, trưa nay anh ta đã nhịn đau lấy tiền mua đồng hồ, nghĩ rằng có thể khiến nhà bác cả thay đổi suy nghĩ, bây giờ lại nghe thấy em gái làm ra chuyện khó coi như vậy, Hạ Tuệ Tuệ kia không yên phận được sao? Đây không phải là rước phiền toái cho anh ta à?
“Ông nội, đồng hồ này hay là chờ đến hôm nào lại đưa?” Hạ Thiên lấy đồng hồ ra, bất đắc dĩ hỏi.
“Đưa ngay hôm nay! Bác cả của cháu dắt thằng con trai bảo bối tới nhà chủ nhiệm Chu làm việc ở Viện Trung y rồi, chúng ta về nhà cháu trước, hỏi xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, thuận tiện bàn tính bước tiếp theo phải làm thế nào. Đợi đến tối muộn cháu hẵng về nhà bác cả cháu, ông về trước, cháu về sau. Sau khi trở về thì lấy cái đồng hồ này ra rồi nhắc tới chuyện em gái cháu, nhớ là thái độ phải đàng hoàng một chút. Đúng rồi, lát nữa đi mua gì đó cho Hạ Vi đi.”
Hạ Toàn nghĩ đến dáng vẻ khóc lóc của Hạ Vi, cảm thấy chuyện này vẫn nên giải quyết từ chỗ Hạ Vi.
“Mua nữa à? Cháu đã tiêu nhiều tiền cho nhà bác cả như vậy rồi, nếu mua nữa thì trong tay cháu chẳng còn bao nhiêu tiền. Ông nội, cháu có đối tượng rồi, muốn theo đuổi cô ấy, kết hôn với cô ấy. Cô ấy là con gái của lãnh đạo xưởng, nếu có thể ở bên cạnh cô ấy, sau này có bác cả và cha cô ấy ủng hộ, cháu chắc chắn sẽ tiến rất xa.”
Hạ Thiên bắt đầu bánh vẽ, tuy đối phương còn chưa chấp nhận anh ta nhưng anh ta là người ưu tú nhất trong những người đang theo đuổi đối phương, đối phương đối xử với anh ta cũng khác với những người còn lại.
Hạ Toàn nghe vậy cũng vô cùng vui vẻ: “Tốt lắm, tốt lắm, không hổ là cháu ngoan của ông. Lát nữa lấy tiền của ông nội mua đồ cho Hạ Vi.”
“Cảm ơn ông nội, sau này cháu thành công, chắc chắn sẽ không quên ngài.” Hạ Thiên ra vẻ cảm động.
“Đứa nhỏ này, khách sáo với ông nội làm gì? Chúng ta về trước nhà cháu trước đi, ông nội nói cháu nghe, hôm nay ông nội đã xử lý xong chuyện công việc thời vụ rồi, chờ quay về nói với cha cháu, ngày mai chúng ta sẽ đi tìm người nhà họ Vương tới đây.”
Hạ Toàn vô cùng phấn khích với tiền đồ của cháu trai, ngày lành của đứa con trai nhỏ trong tương lai vẫn phải dựa vào đứa cháu này.
“Ông nội, gọi những người đó tới tỉnh thành thật sự có thể đuổi Vương Thanh Hòa đi sao? Nếu bọn họ làm nên chuyện thì Vương Thanh Hòa đã không tới được tỉnh thành rồi.”
